Chương 93: Tu sĩ Nho gia

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 3,710 lượt đọc

Chương 93: Tu sĩ Nho gia

1883 chữ

Khi Trương Đức Minh biết được tin nhi tử Trương Cung đã chết.

Hắn vội vàng trở về kinh thành, cũng may hắn chạy về kịp lúc đưa Trương Cung nhập quan.

Đối với cái chết của con trai, toàn bộ quá trình, Trương Đức Minh không nói một lời nào.

Sắc mặt hắn âm trầm, ngồi ở đại sảnh.

Không khí dường như đông cứng lại.

Quyền lực của Cẩm Y vệ lớn, Trương gia cũng có quan hệ rộng.

Tục ngữ nói gần mực thì đen, gần son thì đỏ.

Trương Cung đi theo phụ thân và mấy vị thúc thúc phá án nên mưa dầm thấm đất.

Tuy nhiên, Trương Cung không học được bao nhiêu bản lĩnh thật sự, mà kỹ xảo vơ vét tài sản làm giàu túi riêng, thủ đoạn lợi dụng chức vụ để uy hiếp người khác thì lại học được không ít. Hơn nữa Trương Cung là con trai trưởng, từ nhỏ đã được nuông chiều, nuông chiều quá đã hình thành tính cách ngang ngược.

Lần trước, Trương Cung say rượu cũng đã gây ra sự việc giống như này, hắn cưỡng hiếp đứa con gái còn rất nhỏ tuổi của một người hầu.

Trùng hợp, tên người hầu đó có một người họ hàng làm người hầu trong nhà của một quan có tiếng.

Sự việc khi đó suýt nữa gây ra đại họa, cũng may Trương Đức Minh kịp thời ra tay.

Nhờ vả rất nhiều mối quan hệ, lại nhét tiền.

Mới giải quyết ổn thoả xong mọi chuyện.

Không nghĩ tới, chưa được bao lâu Trương Cung lại ngựa quen đường cũ.

Trương Cung không chỉ chết, còn liên lụy đến toàn bộ Trương gia.

Trương Đức Minh bị cách chức để điều tra, nhị thúc Trương Đức Hải vốn dĩ năm nay có thể được thăng chức.

Hiện tại tiếng gió mạnh như vậy, khả năng là không còn hi vọng.

Có thể giữ lại được chức quan đã là tốt lắm rồi.

“Đại ca, ta đã chào hỏi qua những bang phái phía dưới rồi.

Tiểu tử kia tuyệt đối không thể rời kinh, hắn nhất định còn đang lẩn trốn trong thành!” Trương Đức Hải nói.

Trương Đức Minh nhắm mắt suy nghĩ, một lúc lâu mới mở miệng:

“Theo dõi thật kỹ tên đệ tử học viện Cảnh Dục kia”

“Đại ca yên tâm

“Thù này không báo ta không phải quân tử, ta nhất định chém hắn thành muốn mảnh!”

Cảm nhận được khí áp tức giận của đại ca, mấy người trong phòng không khỏi nín thở. “Két!”

Bàn gỗ phát ra một tiếng răng rắc thật lớn rồi gãy lìa.

Hai mắt Trương Đức Hải sáng ngời, vui mừng nói:

“Đại ca, huynh đột phá rồi!?”

“Lúc trước đã có dấu hiệu, vốn tưởng rằng là một chuyện tốt, ai biết họa phúc đến cùng nhau. Trương Đức Minh thở dài.

Tại tiểu đình giữa hồ.

Lý Bình An đang sao chép điển tịch.

Lão Ngưu nằm dài trên mặt đất nhìn bản gốc điển tịch, rầu rĩ đọc “ưm… ò… ưm… ò” cho Lý Bình An nghe.

Lý Bình An vừa nghe, vừa viết.

Hiệu suất tăng lên không ít.

Lần này hắn sao chép lý luận tu luyện của Nho gia, những thứ này đều là phương pháp tu luyện không truyền ra ngoài, trên thị trường tuyệt đối không thể tìm thấy.

Làm Lý Bình An mở mang không ít kiến thức.

Nho gia là trường phái chính trị chính thống trong thiên hạ, nắm giữ hơn phân nửa quyền lực vương triều thế tục ở Cửu Châu.

Nho gia hỗ trợ quân vương các triều đại, trợ giúp đế vương giữ căn cơ, kiềm chế sự phân hoá nội bộ trong triều đình, đồng thời định hướng, bình ổn lòng dân. Cũng chính là phương pháp nắm chặt khí vận một nước. Trong đó phải nói đến tam thần thuật nổi tiếng nhất.

Đồ Long thuật, Phù Long thuật, Tòng Long thuật:

Đồ Long thuật có nghĩa là hạn chế quyền lực của hoàng đế, mục đích là để quốc gia trở thành quốc gia của thiên hạ mà không phải hoàng đế độc chiếm thiên hạ.

Phù Long thuật có nghĩa là phụ tá hoàng đế trong việc cai trị đất nước.

Tòng Long thuật có nghĩa là tìm đúng vị hoàng tử cần phò tá, ngày sau hoàng tử này trở thành hoàng đế thì những người giúp đỡ hắn cũng sẽ được vị trí chức vụ cao.

Có thể trở thành sư phụ của hoàng đế là ước mơ của mỗi đệ tử học viện Nho gia.

Miệt mài kinh sử cũng vì muốn thấu hiểu lòng thánh nhân, có tài văn chương và thông triệt tư tưởng của các nhà hiền triết lớn.

Từng bước dựng cơ sở để tăng tốc như bay.

Người tu luyện Nho gia bắt đầu từ việc nghiên cứu và hiểu rõ nguồn gốc thế giới vật chất, sau khi hiểu rõ thì xoáy vào quan điểm đạo đức và đạo lý, tự rèn luyện chính khí.

Tích trữ Hạo Nhiên chính khí, suối nguồn lực lượng cho sinh mệnh, cũng là ưu tiên hàng đầu.

Khi đã thấu triệt quan điểm bản thân, nhận thức được thế giới, cũng là lúc người tu hành Nho gia bước qua được ngưỡng cửa minh đức đầu tiên.

Sau đến khai mở Linh thai trên linh đài nguồn cội để tạo không gian cho quân tử trú ngu. Cũng là bản mô phỏng thu nhỏ của vị quân tử người tu luyện Nho gia đã tu thành giữa đất trời bao

la.

Quá trình tu học được chia làm chín cảnh giới:

Cảnh giới nhất phẩm: gọi là “Phàm cảnh”, là giai đoạn bắt đầu hoàn thiện bản thân, minh đức.

Cảnh giới nhị phẩm: gọi là “Linh thai”, là giai đoạn mở ra Linh thai.

Cảnh giới tam phẩm: gọi là “Quân tử, là giai đoạn thai nghén hạt giống quân tử.

Cảnh giới tứ phẩm: gọi là “Tân tấn”, từ giai đoạn này, người tu luyện tập trung quán đỉnh Hạo Nhiên

chi Khí để tôi thể.

Cảnh giới ngũ phẩm: gọi là “Truy nguyên”, là giai đoạn sản sinh Hạo Nhiên chi Khí trong đan điền, xông phá Nê Hoàn cung.

Cảnh giới lục phẩm: gọi là “Văn cung”, là giai đoạn Linh thai trong cơ thể hóa thành một thế giới con tuỳ tâm quân tử khống chế.

Cảnh giới thất phẩm: gọi là “Mệnh nguyên”, đúc nguồn cội cho sinh mệnh, đạt cảnh giới ngôn xuất pháp tuỳ, miệng tuyên đạo lý.

Cảnh giới bát phẩm: gọi là “Thần thông” là giai đoạn mà người tu luyện truy nguyên bản chất của mình, tìm được chữ bổn mạng.

Cảnh giới cửu Phẩm: gọi là “Đại Nho”, là giai đoạn có thể tạo hình chiếu quy tắc luật lệ của thế giới con ra thế giới hiện thực.

Khá tương đồng với thứ gọi là lĩnh vực.

Về phần cảnh giới “Thánh nhân” trên cảnh giới cửu phẩm, trong lịch sử Nho gia có cực ít người đạt được, hiếm như lông phượng sừng lân.

Thế giới rộng bao la có hàng ngàn hàng vạn phương pháp tu luyện.

Đây chẳng qua chỉ là hệ thống tu luyện của Nho môn mà thôi.

Phương pháp tu hành quả nhiên là vô cùng kỳ diệu.

Thật là đáng tiếc, cả đời này mình không thể tu hành, thật là đáng tiếc.

Không biết Cảnh Dục đã là cảnh giới gì, Chung sư phụ thì còn hơn bao nhiêu.

Thực ra, những chuyện như cảnh giới chỉ có thể hiểu trong lòng mà không thể diễn đạt thành lời. Huống chi đây là bí mật nhỏ của mỗi người, giống như hỏi vật trong quần người khác lớn bao

nhiêu.

Chung quy là nếu hỏi sẽ không lịch sự, cho nên biết như vậy là được.

“Ngươi giống như đang rất thoải mái”

Một giọng nói vang lên ở phía sau lưng.

Lý Bình An không quay đầu lại:

“Còn có thể làm gì? Chép sách tu thân dưỡng tính, ta cảm thấy không tệ” Cảnh Dục nói:

“Lần này ta tới để nói cho ngươi một tin tức tốt và một tin tức xấu, ngươi muốn nghe cái nào?” “Cái nào cũng được.

Lý Bình An không thèm để ý.

“A Lệ Á và mấy thiếu niên khác đã trúng tuyển vào học viện rồi”

Lý Bình An gật gật đầu, tin tức này quả thật là tin tức tốt.

“Tin xấu là Vương Nghị đã không được nhận.

Sắc mặt của Lý Bình An bình tĩnh, động tác trên tay không ngừng lại.

“Hiện tại hắn ở đâu?”

“Còn ở học viện, dựa theo quy định, ngày mai sẽ trả người về nơi đến, đương nhiên, phí đi lại sẽ do học viện thanh toán.

Tiểu tử kia tâm khí cao, ngạo khí đủ, nhưng lại là người duy nhất bị loại trong bốn người.

Ta đoán là bây giờ hắn đang rất chán nản”

“Ta có thể gặp bọn họ được không?”

Tại tiểu đình giữa hồ có thêm bốn vị khách nhỏ.

“Đại thúc!”

A Lệ Á vừa nhìn thấy Lý Bình An, hai cái chân ngắn đã chạy như bay tới.

“Ngưu Ngưu!”

A Lệ Á là một trong số ít người Lão Ngưu đồng ý cho sờ.

A Lệ Ấ lấy ra bốn năm quả anh đào đỏ từ trong ngực áo.

“Đại thúc, đại thúc, người mau nhìn xem, đây là quả anh đào mà trong trong sách thường nhắc tới. Mấy quả anh đào này là một tiên sinh trong học viện đưa cho ta…..”

Nàng kiễng chân, nói thì thầm vào tai Lý Bình An.

“Ta đã chia cho Linh Nhi, Bàn Tuấn, Vương Nghị mỗi người một quả.

Để lại cho đại thúc và Ngưu Ngưu năm quả, để lại cho tỷ tỷ hai quả. Lý Bình An mỉm cười:

“Vậy ngươi có ăn không?”

A Lệ Á phồng hai bên má nhỏ nhắn lên, nói lời trái lương tâm:

“A Lệ Á không thích anh đào.

Lý Bình An bảo Cảnh Dục chuẩn bị một ít nguyên liệu nấu ăn, làm một bàn thức ăn phong phú.

Thông qua khảo hạch được vào học viện, bây giờ lại còn được gặp Lý Bình An.

Mấy người đều rất vui vẻ, chỉ có Vương Nghị là rầu rĩ không vui.

Trong bốn người, Vương Nghị có quyết tâm cao nhất.

Nhưng bây giờ hắn lại là người duy nhất không trúng tuyển, dù đổi lại là ai cũng không thể tiếp nhận được kết quả này.

“Tiên sinh, ta không còn mặt mũi nào để trở về nhà”

Vương Nghị đứng thẳng, cúi đầu nói một cách yếu ớt.

Lý Bình An biết, ngươi có nói đạo lý cỡ nào thì tuổi trẻ kinh cuồng cũng là thứ đầu tiên chúng cần học được.

Hắn nhắm mắt lại rồi giả vờ nói:

“Ta đã sớm đoán được kết quả sẽ là như vậy.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right