Chương 92: Uống cho thống khoái

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 3,236 lượt đọc

Chương 92: Uống cho thống khoái

1942 chữ

Chân trời dần chuyển sang màu trắng, càng khiến bầu trời trong xanh yên ả. Ánh sáng dìu dịu, trên bầu trời dần xuất hiện một vầng sáng đỏ.

Đột nhiên gậy trúc khẽ động, tay Lý Bình An vung giật cần câu.

Hình dáng của con cá sáng như tuyết vẽ ra một đường cong ở giữa không trung. Đường vòng cung loé lên ánh sáng yếu ớt.

Chậc chậc-

Chờ ngươi cả một đêm, cuối cùng cũng mắc câu rồi.

Vạn sự khởi đầu nan.

Rất nhanh, câu được con cá thứ hai, con cá thứ ba….

“Lão Ngưu, mới sáng sớm chúng ta đã có lộc ăn, bây giờ chúng ta trở về thôi.

Lão Ngưu “ưm… ò” một tiếng.

Sau đó, Lão Ngưu thò hai chân sau xuống nước, liên tục đạp đạp, con thuyền giật giật lên xuống bắt đầu chuyển động.

Chiếc thuyền cô độc chậm rãi bơi trở về phía đình nhỏ giữa hồ.

“Lão sư đối xử với hắn tốt thật, lần này lại đưa tới bánh bao nhân thịt, ta nhìn thôi cũng thấy đói bụng”

Xuân Thu đi ở phía trước, trong giọng nói có chút không thoải mái.

Hạ Thiền nói:

“Đừng oán giận nữa, nghĩ cách làm sao để hôm nay chúng ta có thể câu được cá thì hơn.

Xuân Thu thở dài một hơi:

“Đừng nghĩ nữa, chúng ta đã thử câu ba năm rồi.”

Hạ Thiền bỗng nhiên nghĩ đến:

“A, lần trước Lý tiên sinh ở tiểu đình giữa hồ yêu cầu chúng ta mua giúp móc câu và dây câu, hắn có phải cũng muốn câu cá không?”

Xuân Thu nhướng mày:

“Nếu như có thể câu dễ như vậy thì với thiên tư của ta và ngươi sao lại mất ba năm vẫn chưa câu được con cá nào?”

Hạ Thiền gật đầu:

“Cũng đúng, vậy chúng ta có nên nói với hắn một tiếng để hắn đỡ mất thời gian công sức hay không?”

Xuân Thu suy nghĩ một chút:

“Cứ để cho hắn câu đi, dù sao cũng câu không được.

Nếu chúng ta nói như vậy có thể hắn sẽ hiểu nhầm chúng ta keo kiệt không cho hắn câu, dù sao hàng ngày hắn cũng không có việc gì làm.

Hai người vừa đi vừa nói, rất nhanh đã đi tới tiểu đình giữa hồ.

“Tiên sinh, chúng ta tới đưa cơm”

Hạ Thiền hộ.

Một mùi thơm theo gió truyền đến.

“Mùi gì thơm quá?”

Mũi Xuân Thu giật giật hít hít.

Hạ Thiền gật đầu: “Quả thật rất thơm.

Lý Bình An đang nấu canh cá:

“Lão Ngưu đi đón bọn họ đi.”

Lão Ngưu ngồi lên thuyền, dùng chân sau đạp đạp chèo thuyền nhỏ đi tới bên bờ.

Theo thường lệ, Xuân Thu và Hạ Thiền đặt thức ăn ở trên thuyền là được.

Nhưng lần này Lý Bình An lại hồ:

“Lên đây đi, ta đang nấu canh cá, các ngươi ăn cùng bọn ta một ít”

Canh cá?

Cá ở đâu ra?

Xuân Thu và Hạ Thiền sửng sốt, đột nhiên trong đầu nghĩ tới một khả năng.

Nhưng sau đó chính bản thân họ phủ nhận khả năng này.

Không thể nào, tuyệt đối không thể nào.

Đến khi hai người được đưa đến tiểu đình giữa hồ, mùi thơm càng đậm.

“Hai ngươi chờ một chút sẽ ăn được.

Gia vị ở đây hơi ít, cho nên mùi vị có thể không ngon lắm. “Cá… cá này ở đâu ra vậy?”

Xuân Thu lắp bắp hỏi.

“Cá ta câu trong hồ”

Xuân Thu khó tin kêu lên:

“Không thể nào!”

Lý Bình An không hiểu:

“Sao vậy?

Hạ Thiền tiến lên nhìn:

Thật sự là cá trong hồ sao?”

Trong chậu còn có hai con.

Lý Bình An câu tổng cộng được bốn con, hai con đã dùng để nấu canh.

Còn hai con vẫn thả trong chậu.

Xuân Thu lại gần nhìn hai con cá trong chậu, yết hầu giật giật.

Sau đó hắn đặt mông ngồi bệt xuống đất, oa oa khóc thành tiếng.

Thấy hắn khóc, Hạ Thiền cũng bắt đầu khóc theo.

Lý Bình An như hoà thượng sờ mãi không thấy tóc, bối rối không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

“...... Có chuyện gì vậy?”

Lúc trước hắn cũng đã chủ động hỏi Xuân Thu, Xuân Thu cũng đã nói hắn thoải mái câu cá.

Hai tiểu hài tử liên tục khóc, hỏi cái gì cũng không nói.

Qua một hồi lâu, cô bé Hạ Thiền mới ngừng khóc.

Hạ Thiền ấp úng nói cho Lý Bình An lý do vì sao hai người họ lại khóc.

“Lão sư nói, tuổi thọ của hai chúng ta ngắn, cá dưới hồ là đại phúc.

Khi nào chúng ta có thể câu được hai con cá, chúng ta mới có thể sống sót, nếu không, đến mùa đông năm sau chúng ta sẽ chết yểu.

Trong hồ này tổng cộng chỉ có bốn con cá, tất cả đều đã bị ngươi câu đi rồi, hu hu hu

Hạ Thiền sắp lên bàn thờ rồi”

Bàn tay nhỏ bé của Hạ Thiền lau nước mắt, miệng khóc méo xệch, bộ dáng thật là đáng yêu. Xuân Thu nói:

“Xuân Thu cũng phải đóng hòm rồi.

Lý Bình An nhịn không được nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, thờ ơ nói.

“Còn hai con cá vẫn sống đây còn gì, tặng chúng cho các ngươi.

Lý Bình An vừa nói xong thì hai tiểu hài tử lập tức ngừng khóc.

Cùng kinh ngạc nhìn Lý Bình An:

“... Thật sao?

Chúng chính là đại phúc, lão sư của chúng ta nói cá này còn đáng giá hơn ngàn lượng vàng”

Lý Bình An mìm cười, chỉ chỉ hai con cá trong nồi.

“Ngàn lượng vàng của ta ở chỗ này”

Cho đến khi Lý Bình An đưa hai con cá cho họ.

Hai tiểu hài tử mới chắc chắn Lý Bình An không phải là đang nói đùa.

Bọn họ từ dưới đất đứng lên, liên tục nói cám ơn.

Sau đó hai người định ôm cá rời đi, giống như sợ Lý Bình An sẽ đổi ý. “Đợi đã”

Thân thể hai tiểu hải tử cứng đờ, chẳng lẽ là đổi ý rồi…

“Hai người còn chưa ăn canh cá mà”

Phù –

Hai người thở phào nhẹ nhõm.

Nhìn nồi canh cá, trong lòng Xuân Thu Hạ Thiền chất chứa rất nhiều cảm xúc.

Lý Bình An múc canh cá đưa cho bọn họ, an ủi:

“Cá này quả thật rất khó câu được, ta đợi cả một đêm mới câu được bốn con”

Đó vốn là lời an ủi nhưng sắc mặt hai tiểu thư đồng lập tức chuyển xấu.

Nghĩ thầm, mình vất vả khổ sở ba năm, kết quả đối phương chỉ cần một đêm đã câu được. Ăn xong cá, hai người cung kính cúi chào Lý Bình An.

“Đa tạ tiên sinh”

9:44

Lý Bình An phất phất tay, ý bảo không cần khách khí.

Hai tiểu hài tử đi thuyền còn chưa tới bờ, đã từ xa nhìn thấy một bóng người.

Đến khi tới gần, hai người lại càng giật mình.

Chỉ không gặp vài ngày ngắn ngủi, sư huynh Cảnh Dục giống như đã thay đổi trở thành một người

Trở nên…... hoàn toàn xa lạ…...

Cảnh Dục nhìn thoáng qua hai con cá trong tay bọn họ, nặn ra một nụ cười.

Sờ sờ đầu bảo bọn họ “Đi đi”.

Hôm nay, nguyên bộ quần áo Cảnh Dục mặc đều là màu trắng, hắn trầm ngâm nhìn tiểu đình giữa hồ nơi Lý Bình An ở.

Bước chân nhẹ nhàng, đáp xuống trên mặt nước.

Vừa đáp xuống đã cách bờ mấy trượng.

Mũi chân điểm trên mặt nước như giẫm trên đất bằng.

Chỉ vài bước chân, hắn đã đi tới giữa hồ.

Vạt áo bồng bềnh, tay áo trôi như nước, thân hình như mây bay. Có vài phần phong thái tiên nhân.

Lý Bình An khẽ mỉm cười, ta biết là ngươi không đơn giản.

Bộ dáng phóng túng thường ngày chỉ là ngụy trang mà thôi…

Một giây sau, Cảnh Dục “bùm”âm một tiếng rơi xuống nước.

Lý Bình An khẽ nhíu mày nhưng không hề nhúc nhích.

Vào lúc này, Cảnh Dục không nên làm ra hiệu ứng tiết mục như vậy chứ.

Cho nên nó chỉ có thể là…... có một nguyên nhân nào khác chăng.

Lại đợi thêm nửa chén trà nhỏ, không thấy Cảnh Dục ngoi lên.

Nên nổi lên rồi chứ nhỉ?

Tiểu tử này…... không phải là bị chết đuối thật chứ?

“Cảnh Dục, Cảnh Dục!”

Lý Bình An vội nhảy xuống nước.

Không bao lâu, hắn vớt được Cảnh Dục từ trong nước lên.

Cảnh Dục phun ra mấy ngụm nước, cuối cùng thì tức giận nói lớn:

“Con mẹ ngươi sao không nhảy xuống cứu lão tử sớm hơn, lão tử thiếu chút nữa chết đuối rồi!”

Lý Bình An xấu hổ cười ngượng ngùng, nói lảng sang chuyện khác:

“Trong nồi vẫn còn chút canh cá, vừa hay hai chúng ta uống rượu ăn cho hết đi.

Sau một hồi đơ người, Cảnh Dục thở nhẹ một hơi, lẩm bẩm nói:

“Ta xém chết đuối đó”

Im lặng một lát, hắn đột nhiên hỏi.

“Khi đó…. ngươi vì sao rút đao?”

Lý Bình An uống một ngụm rượu:

“Vì sao? Không có vì sao, chỉ là nhìn thấy hắn thì khó chịu.

“Đúng vậy, nhìn hắn rất khó chịu.

Thế nhưng lúc đó ta đã do dự, thậm chí là đã bỏ cuộc.

Nếu lúc đó ngươi không có mặt ở đấy, ta chắc chắn…... đã bỏ đi…... không dám làm gì cả… thậm chí cũng không dám rút kiếm…

Giọng điệu của hắn cực kỳ trầm thấp, thều thào như là hơi thở yếu ớt trước khi chết.

Lý Bình An thản nhiên:

“Ngươi và ta không giống nhau, ta một người ăn no cả nhà không đói bụng.

Nhân sĩ giang hồ không có nhiều băn khoăn lo lắng như vậy, hoàn toàn có thể làm bất cứ điều gì họ muốn.

Mà tương lai của ngươi là của người phải làm nhiều chuyện lớn, làm chuyện lớn thì phải chú ý chừng

mực.

Chuyện lớn phải làm không chỉ là đi một quân cờ, cũng không phải một ván cờ, mà là thiên thu vạn thế.

Để đi trên con đường này, ngươi cần phải cẩn thận từng li từng tí.

Thậm chí làm việc trái với bản tâm, tuân thủ quy củ ngươi không thể không tuân thủ.

Người ngươi muốn cứu không phải chỉ là một cô nương bị Cẩm Y vệ vũ nhục, mà là ngàn vạn bách tính dưới đáy xã hội.

Để họ không bao giờ phải chịu những loại tai hoạ giống như thế nữa.

Nói đến đây, Lý Bình An dừng lại một chút.

“Về phần ta, tầm nhìn của ta ngắn, không cần phải suy nghĩ gì sâu xa, cũng không có tương lai gì Hễ ai khiến ta nhìn không vừa mắt.

Một đao chém tới là xong, sau đó đổi nơi khác tiếp tục du lịch”

Hắn vỗ vỗ bả vai Cảnh Dục, cười nói:

“Ngươi đã làm rất tốt rồi, có muốn mời ta uống một chén rượu không?”

Cảnh Dục nghe Lý Bình An nói, ngẩn người ra, sau đó nhếch miệng cười. “Uống! Hôm nay phải uống cho thống khoái!”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right