Chương 91: Kiểm tâm lung lay
Bên trong ngục tối, hai mắt Cảnh Dục vô thần, lưng tựa vào góc tường, trong lòng rối bời.
Lúc này, ngực hắn giống như bị một thứ gì đó rất nặng đè lên, đè nặng đến mức hắn không thở nổi. “Tiểu tử, xem ra ngươi cũng biết mình đã gây ra chuyện lớn!”
Trương Đức Hải đứng ở ngoài cửa phòng giam, đi theo phía sau hắn là đoàn người Trương lão gia tů.
“Nói cho ta biết! Người kia tên họ là gì, thân phận ra sao, hai người các ngươi có phải đã thông đồng với nhau hay không?”
Ánh mắt Cảnh Dục đầy vẻ kinh thường liếc nhìn bọn họ một cái.
“Các ngươi không động được vào ta
Giọng nói của Cảnh Dục lạnh như sắt.
Cảnh Dục thực sự không dám gây chuyện ở Cẩm Y vệ, nhưng Cẩm Y vệ cũng tuyệt đối không dám
động vào hắn.
Lý do vì sao hắn biến thành bộ dáng như bây giờ, không phải bởi vì hắn sợ mình sẽ bị liên lụy mà là vì tình huống vừa rồi.
Hắn…... đã không rút kiếm…
Bất luận là tu sĩ thuộc về tông phái nào đều truy cầu bốn chữ “nhất niệm thông suốt”.
Mà trong tình huống vừa rồi, bốn chữ này đã ầm ầm sụp đổ trong lòng Cảnh Dục.
Kiếm tâm của hắn đã bị lung lay.
Trước kia hắn thường nghe lão sư giảng về đạo lý đó nhưng giờ phút này mới thực sự hiểu được điều
đó là có ý gì.
Vì sao? Vì cái gì lúc đó mình lại không rút kiếm ra?
Là
SỢ sao?
Phải, ta đã sợ.
Quân tử tu hành đương nhiên phải lấy thiên hạ làm trách nhiệm của mình.
Trên không phụ quân chủ, dưới không phụ lê dân bách tính.
Đáng tiếc đã có một người quyết đoán xuất đao nhanh hơn hắn.
Người đó quyết đoán xuất đao không chút do dự, giống như một đao kia xuất ra chính là để giết người.
Một đao kia xuất ra chính là chỉ để giải tỏa tức giận trong lòng, ý niệm trong đầu người đó sạch sẽ rõ ràng, suy nghĩ thông suốt quyết đoán.
Cảnh Dục cười khổ, cúi đầu thật sâu.
Bên ngoài cửa phòng giam, Trương Đức Hải vẫn đang điên cuồng kêu gào.
Hắn muốn kết án cho Cảnh Dục, muốn sử dụng trọng hình tra tấn, muốn cho Cảnh Dục cả đời bị giam trong ngục tối.
Nhưng chưa đến hai canh giờ, cấp trên đã yêu cầu hắn nhanh chóng thả người, nghe nói là chỉ huy sứ tự mình truyền lời.
“Đại nhân, tên kia rõ ràng là cùng một nhóm với hung thủ giết hại cháu trai ta!”
Trương Đức Hải tức giận, đứng trước mặt Trấn phủ sứ đại nhân mà bất bình rống to. Đầu tiên, Trấn phủ sứ có gắng trấn an hắn nhưng thấy không có tác dụng nên nói: “Ngươi có chứng cứ gì nói hắn có liên quan không? Hung thủ là hung thủ, hắn là hắn.
Tiểu tử ngươi không phải không biết lão sư của hắn là ai mà đúng không?
Là Chung sư phụ tự mình đi tìm Thủ Phụ đại nhân đó, ngươi còn không mau mau thả người cho ta!”
Trấn phủ sứ lại an ủi hắn, nói mình nhất định sẽ bắt được hung thủ, cho Trương Cung đã chết một câu trả lời thỏa đáng.
Giết người trong nhà giam Cẩm Y vệ, người bị giết lại còn là một Cẩm Y vệ, hành động này chẳng khác gì tát vào mặt tất cả Cẩm Y vệ.
Chuyện này nếu không giải quyết ổn thoả, uy tín của Cẩm Y vệ chắc chắn sẽ giảm mạnh.
Mưa càng lúc càng lớn.
Trên các mái nhà, trên khắp các đường đều như giăng kín một lớp sương trắng mù mịt.
Chung sư phụ nghe tiếng mưa bên ngoài rơi trên mái nhà.
“Hiện tại Cẩm Y vệ lùng bắt ngươi ở khắp mọi nơi, chỉ sợ ngươi rất khó thoát ra ngoài, ngươi có hối hận không?”
“Việc tại hạ đã làm thì không bao giờ hối hận, nếu như lúc đó tại hạ không ra tay, bây giờ tại hạ mới phải hối hận.
Nhưng tại hạ muốn hỏi tiên sinh, hiện tại ta chính là đào phạm, vì sao tiên sinh lại muốn giúp ta?” Chung sư phụ suy nghĩ một lát, nói chậm rãi:
“Nếu như lão phu ở đó vào thời điểm đó cũng sẽ chém xuống một đao đó, lý do đó đã đủ chưa?
Chỉ đáng tiếc là hắn chết chỉ dưới một đao, lợi cho tên tiểu tử kia quá.
Nếu là lão phu, ta nhất định sẽ khiến cho hắn muốn sống không được, muốn chết không xong!” “Đa tạ, chỉ là… chuyện lần này liên lụy đến Cảnh Dục.
Lúc đó bởi vì ta ra tay mà làm hại tâm cảnh của hắn, kiếm tâm lung lay”
Lý Bình An áy náy nói xin lỗi.
Chung sư phụ chắp tay nói:
“Ngươi không cần tự trách bản thân làm gì.
Đây là kiếp nạn mà hắn nhất định phải trải qua, nếu vượt qua kiếp nạn này, hắn sẽ như cá chép vượt long môn.
Ngược lại, nếu không vượt qua được vậy thì chỉ có thể nói hắn tu hành còn lâu mới đủ. Thế lực Cẩm Y vệ rất lớn, những năm gần đây còn rất được bệ hạ coi trọng, kẻ ngươi giết lại là Trương Cung.
Phụ thân, thúc thúc, gia gia của hắn đều nhậm chức ở Cẩm Y vệ.
Gia đình hắn rất có bối cảnh, ngươi bây giờ tạm thời ở trong kinh thành đừng ra ngoài.
Ở học viện, lão phu có một tiểu đình giữa hồ, ngươi có thể tạm thời tới đó nghỉ ngơi, giúp lão phu sao chép điển tịch.
Ta đoán bọn họ sẽ không nghĩ tới ngươi ẩn nấp ở trong học viện, lại càng không dám đi học viện lục soát tìm người”
Lý Bình An chắp tay lễ phép nói:
“Đa tạ tiên sinh.
Thời gian gần đây, những lời đồn đại xa gần xung quanh kinh thành đều liên quan đến ba chữ Cẩm Y vê.
Bách hộ trưởng Cẩm Y vệ Trương Cung bị người ta giết chết trong ngục giam.
Trên đời này nào có bức tường nào là không lọt gió, chân tướng sự việc rất nhanh đã trở thành đề tài bàn tán từ đầu đường đến cuối ngõ.
Người ta nói rằng Trương Cung lợi dụng chức vụ ức hiếp người khác, trắng trợn cường đoạt dân nữ, đó còn là một tiểu cô nương tuổi còn rất nhỏ.
Hành vi của hắn quả thực không bằng loài cầm thú.
Một vài quan ngôn Ngự Sử ngôn nhân cơ hội này châm ngòi thổi gió, đồng loạt dâng tấu vạch tội Cẩm Y vệ vô pháp vô thiên, lừa trên gạt dưới.
Trưởng công chúa cũng tận dụng cơ hội đẩy thêm dầu vào lửa, thế lửa như cháy lan trên đồng cỏ. Chỉ trong một thời gian ngắn, Cẩm Y vệ trở thành con chuột bị mọi người qua đường nhìn thấy là hộ đánh.
Vì để dời đi sự chú ý và xoa dịu sự phẫn nộ của dân chúng nên không lâu sau đó cha con Trương gia bị cách chức, bị thay thế vị trí.
Vì thế giấc mộng trở thành gia tộc quyền quý của Trương lão gia tử đã hoàn toàn bị huỷ. Tuy nhiên, sự phẫn nộ của người dân là chuyện phẫn nộ của người dân.
Có kẻ xấu dám hành hung giết người trong nhà giam Cẩm Y vệ vẫn là sự thật không thể chối cãi.
Cẩm Y vệ không có chỗ nào trút lửa giận nên đã dốc toàn bộ lực lượng đặt ở trên việc lùng bắt tên đầu sỏ gây ra chuyện này.
Các đại bang phái ngầm, sát thủ ẩn danh cũng dốc toàn lực tìm người.
Họ thậm chí mời đến cả thuật sĩ Khâm Thiên giám nhưng mà không thu hoạch được bất kì dấu vết
nào.
Người này giống như đã biến mất vào hư không.
Tại đình nhỏ giữa hồ.
Một bờ đê dài, một mái ngói bạc, một thuyền đơn bóng. Một chiếc chén con, một khúc nhạc dịu, một màu sơn thủy. Một làn gió thu, một bếp khói tàn, một bầu rượu đục. Lý Bình An ngồi tựa hiên đình xây trên hồ.
Mặt hướng mặt nước, tay kéo đàn nhị.
Gió mát nhè nhẹ thổi tới, trăng sáng đuổi theo ráng chiều.
Hàng liễu bên bờ tung bay trong gió, giống như một chiếc xích đu càng bay càng cao. Một khoảng lặng thanh tịnh, một ngày ba bữa đều có người cung cấp.
Nhàn rỗi không có việc gì, phần lớn thời gian hắn kéo tiểu khúc, sao chép điển tịch, luyện công. Cuộc sống rất thoải mái nhàn nhã.
Quan tưởng Niết Bàn kinh cũng lĩnh hội ra rất nhiều cái mới.
Hôm nay, hắn quyết định bắt đầu thực hiện một sở thích mới.
Câu cá.
Theo quan sát của hắn thì trong hồ nước xung quanh tiểu đình có cá.
Hắn không biết đó là loại cá gì nhưng nhìn hình dáng lũ cá, đoán là…... mùi vị phải rất khá.
Vài ngày trước, hắn có hỏi thăm tiểu thư đồng mỗi ngày đưa cơm cho mình rằng có thể câu cá trong hồ hay không.
Dù sao mình cũng là người ở nhờ, không phải chủ nhân nơi này. Hắn nhận được cái khịt mũi khinh thường của tiểu thư đồng:
“Nếu ngươi có thể câu được cá thì coi như đó là bản lĩnh của ngươi.
Tiểu thư đồng nói xong thì nắm tay Hạ Thiền rời đi.
Lý Bình An dùng cây gậy trúc thay quải trượng làm cần câu.
Dây câu và lưỡi câu thì nhờ hai tiểu thư đồng Xuân Thu và Hạ Thiền mua giúp cho mình.
Luồn dây câu trong gậy trúc, đến đoạn cuối cùng thì buộc một cái lưỡi câu.
Một cái cần câu cá đã hoàn thành.
Một mình Lý Bình An chèo thuyền lênh đênh trên hồ.
Một tay cầm cần câu, một tay gặm bánh bột ngô.
Lưng dựa Lão Ngưu, Lão Ngưu ngủ gật.
Bởi vì thuyền phải chở cả trọng lượng của Lão Ngưu cho nên con thuyền độc này trầm rất sâu.
Cá trong hồ quả thật không dễ câu, rất nhanh đã hai canh giờ trôi qua mà cần câu vẫn không nhúc nhích.
Lý Bình An cũng không sốt ruột, tập trung hít thở vận chuyển Quy Tức công.
Ngồi câu giống như ngồi thiền, hoàn toàn không suy nghĩ
Không nghĩ về quá khứ, không nghĩ tới tương lai.
Không nghĩ hiện tại, tự do không ràng buộc, tưởng chừng có thể buông xuôi tất cả.
Không bị sự thay đổi của cảnh vật bên ngoài ảnh hưởng, cũng không ngăn cản kiềm chế bất kì điều gì bên trong.