Chương 90: Ngươi bị động kinh

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 969 lượt đọc

Chương 90: Ngươi bị động kinh

1757 chữ

Lúc này đã có vài tên Cẩm Y vệ muốn đi vào trong phòng.

“Ta xem ai dám!”

Lý Tưởng tức giận đến mức đầu óc cũng trở nên choáng váng, lúc này đã muốn rút đao. Trương Cung vươn cổ, nhe răng cười nham hiểm:

“Đến! Đến đây! Chém vào đây này”

Lý Tưởng nghiến răng nghiến lợi, nhìn chằm chằm kẻ không bằng cầm thú đứng trước mặt.

Cẩm Y vệ có quy tắc nội bộ rất nghiêm ngặt, cấp dưới không được động đạo với cấp trên.

Nếu vi phạm quy tắc, chẳng những bản thân không thể sống sót mà người nhà cũng phải chịu liên luy.

“Trương đại nhân, hôm nay có chuyện gì? Ai làm ngươi tức giận như vậy?”

Đúng lúc này, một giọng nói trong sáng vang lên.

Một công tử tuấn tú tay cầm quạt xếp, trên mặt lộ ra nụ cười tươi tắn đứng ở cửa. Trương Cung xoay người nhìn về phía cửa:

“Cảnh công tử sao hôm nay lại rảnh rỗi đến Cẩm Y vệ vậy?”

Cảnh Dục cười:

“Ta tới đón một người bằng hữu.

“Bằng hữu của Cảnh công tử sao? Là vị nào vậy?”

Cảnh Dục nhìn xung quanh một chút, ngón tay chỉ vào Lý Bình An đang ngồi trong góc. “Chính là hắn

Trương Cung không có thời gian nói chuyện với Cảnh Dục:

“Đưa hắn đi”

Từ trước đến nay hắn đã không có ấn tượng tốt với những đệ tử của Hoài Lộc học viện. Đối với hắn, đệ tử học viện là một đám tú tài nghèo suốt ngày chỉ biết nói suông. Nhưng cũng không cần đắc tội với họ, chỉ cần là nước sông không phạm nước giếng. Tay Cảnh Dục lắc lắc cây quạt xếp: “Ta vừa từ ngoài tiến vào đã thấy Trương đại nhân muốn vũ nhục một thiếu nữ vô tội, không biết là vì chuyện gì?”

Trương Cung nhíu mày, không kiên nhẫn mà nói: “Chuyện của Cẩm Y vệ không tới phiên ngươi quản”

Cảnh Dục đi vài bước tới trước mặt Trương Cung:

“Gặp chuyện bất bình rút đao tương trợ, huống chi việc Trương đại nhân làm, tại hạ thật sự là nhìn không nổi”

Trương Cung trầm giọng nói:

“Ngươi chỉ là một kẻ áo vải bình thường, trên người không có nửa điểm công danh.

Lão tử cho ngươi mang người đi là đã rất nể mặt ngươi rồi, con mẹ ngươi đừng không biết xấu hổ” Nói xong, hắn quát đuổi mấy Cẩm Y vệ vào phòng bên cạnh.

“Còn đứng ngây ra đó làm gì, chúng ta biểu diễn cho Cảnh công tử xem một trận xa luân chiến!”

Nhìn thấy một tiểu cô nương ngây thơ vô tội phải trải qua cảnh ngộ này, Cảnh Dục lập tức lo lắng, mất luôn phong độ lúc mới đến.

Hắn lấy ra đòn sát thủ:

“Ngươi có biết lão sư của ta là ai không?”

Trương Cung cười lạnh:

“Ta biết là Chung sư phụ!

Lão cũng chỉ là một kẻ áo vải bình thường, không có quyền quản lý Cẩm Y vệ” “Ngươi.”

Lời của Trương Cung khiến Cảnh Dục bị nghẹn không nói ra lời.

Tuy rằng thanh danh của Chung sư phụ vang khắp giới học giả trong thiên hạ.

Nhưng quả thật lão chỉ là một thường dân áo vải, không có bất kỳ công danh gì.

Tay Cảnh Dục dứt khoát nắm lấy bội kiếm bên hông:

“Hôm nay nếu ngươi dám động đến cô nương kia, bản công tử sẽ…

“Có người động thủ tại địa bàn của Cẩm Y vệ”

Cảnh Dục còn chưa dứt lời, Trương Cung đã cao giọng hô lớn.

Tiếng lưỡi dao sắc bén rút ra khỏi vỏ đồng loạt vang lên, lính canh Cẩm Y vệ trong ngoài nhà giam nghe kinh hô mà chạy đến.

Chỉ một lát sau, bọn họ đã khiến nơi này bị vây chật như nêm cối.

Cảnh Dục nhìn thấy cảnh tượng này thì khóe mắt hơi giật giật, khôi phục lại một chút bình tĩnh. Hắn đúng là đệ tử của Hoài Lộc học viện nhưng cũng không có nghĩa là hắn có thể vô pháp vô thiên.

Huống chi mấy năm gần đây, bệ hạ có chút không hài lòng với Hoài Lộc học viện.

Nhất là hắn còn đang trong địa bàn của Cẩm Y vệ.

Một là hắn không có thân phận, hai không có lý do chính đáng.

Một khi bị bỏ tù, ngày sau không cần nghĩ đến việc thi đậu công danh.

Nặng hơn, chỉ sợ tính mạng cũng không giữ được.

Cảnh Dục cắn chặt răng, ánh mắt nhìn về phía thiếu nữ đang run lẩy bẩy trốn trong góc phòng bên

cạnh.

Chết tiệt!! Đám súc sinh này, ngay cả một đứa nhỏ cũng không tha.

Nếu hôm nay hắn khoanh tay đứng nhìn, không chỉ lương tâm không thanh thản mà chỉ sợ tâm tu hành ngày sau cũng bị che mờ.

Trên trán Cảnh Dục toát ra mồ hôi hột.

Trương Cung nhìn thấy Cảnh Dục không có phản ứng gì, cười khinh miệt. “Tiểu tử, ở chỗ này giả bộ làm người tốt gì chứ!”

Những Cẩm Y vệ khác thì khoanh tay đứng ở cách đó không xa xem kịch.

Chuyện không liên quan đến mình còn muốn trèo cao nhúng tay vào.

Quan phục trên người bọn họ không phải là biểu tượng của công bằng chính nghĩa, mà là biểu tượng của quyền lực.

Dưới sự giúp đỡ của Cẩm Y vệ, Lý Bình An được cởi bỏ xiềng xích và khoá chân nặng nề. Hắn duỗi lưng một cái, sắc mặt biểu hiện bình tĩnh, dường như hắn không quan tâm tới những gì đang xảy

“Bây giờ ta cho ngươi một cơ hội, hoặc là chém chết ta, hoặc là lát nữa ta dẫn theo các huynh đệ đi vào…

Trương Cung làm động tác nắc hông, cười hắc hắc nói với Cảnh Dục.

Ý trong câu nói đã rõ ràng hơn bao giờ hết.

Trong mắt Cảnh Dục lóe ra tia sáng sắc lạnh, tay nắm chặt bao kiếm.

Nhưng cuối cùng, hắn giống như mất đi tất cả sức lực.

Hai tay buông xuôi yếu ớt, đầu cúi gằm, không dám nhìn vào mắt của bất luận kẻ nào nữa.

Lý tưởng và hiện thực luôn là hai chuyện khác nhau.

Trương Cung đắc ý.

“Người đâu đưa Cảnh công tử của chúng ta và bằng hữu của hắn ra ngoài, sau đó chúng ta đóng cửa cùng thoải mái hưởng thụ.

Cố gắng đừng làm lớn tiếng quá, kẻo khơi dậy lòng trắc ẩn của Cảnh công tử.

“Keng!!”

Một luồng ánh sáng chói mắt xẹt qua cổ Trương Cung, Trương Cung còn không có lấy một sát na thời gian để phản ứng.

Đợi đến khi ánh sáng biến mất, mọi người chỉ nhìn thấy một giọt máu đỏ tươi nhỏ xuống.

Ngay sau đó, một đường màu đỏ mảnh như tơ xuất hiện trên cổ Trương Cung, rồi từ từ trở nên đỏ rực vô cùng.

Hắn kinh ngạc đứng sững sờ tại chỗ, sau đó “phịch” một tiếng ngã xuống đất. Không còn thở nữa.

“Bị động kinh sao mà thích nắc thế”

Lý Bình An nhẹ giọng nói nhanh một câu, không đợi mọi người kịp phản ứng đã co cẳng chuồn đi.

Trước đó vài ngày, phụ thân của Trương Cung là Trương Đức Minh đã ra ngoài chấp hành nhiệm vụ, hai ngày nữa mới trở lại kinh thành.

Giờ phút này hắn còn chưa về đến nhà.

Bây giờ tại Trương gia, lão gia tử tuy rằng đã từ quan nhưng vẫn là chủ gia đình.

Bốn đứa con trai của lão đều vào nhận chức tại Cẩm Y vệ, hơn nữa hiện tại cả gia tộc Trương vẫn chung sống với nhau không tách riêng.

Trong thời gian Trương lão gia tử làm Cẩm Y vệ, lão đã thấy những gia đình quyền quý thông qua liên hôn để kết thân, vui buồn có nhau.

Vì thế lão cũng bắt đầu nảy sinh suy nghĩ muốn trở thành người quyền quý.

Nếu chúng ta không phải sinh ra ở vạch đích, vậy thì phải cố gắng trở thành vạch đích.

Đương nhiên chỉ dựa vào cố gắng của cá nhân là không đủ.

Nhưng lão có nhi tử, nhi tử của nhi tử, nhi tử của nhi tử của nhi tử…...

Vì thế, Trương lão gia tử vì muốn thực hiện giấc mộng này của mình, nhân lúc lão tuổi còn trẻ đã

sinh tổng cộng bảy đứa con trai, ba đứa trong số đó chết non.

Ngoài ra lão còn có bốn cô con gái.

Lão mơ ước có một ngày, bản thân có thể leo lên đầu cành biến thành phượng hoàng.

“Có chuyện không ổn rồi, lão gia, lão gia!”

Trương lão gia và người nhà đang ăn cơm, hơi ngẩng đầu lên.

“Chuyện gì mà hoảng hốt như vậy?”

“Đại công tử… đã xảy ra chuyện rồi…...

Một lát sau, Trương lão gia tử và người nhà nhìn thấy thi thể cháu trai Trương Cung của mình.

Một đao mất mạng, cho dù là Đại La thần tiên tới cũng vô dụng.

“Là ai làm!”

Nhị thúc của Trương Cung là Trương Đức Hải nổi giận.

“Dạ…... là một phạm nhân”

Bọn thủ hạ trả lời.

“Phạm nhân? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Bọn thủ hạ tường thuận lại sự việc một cách rõ ràng. “Lúc chúng ta kịp phản ứng thì hắn đã chạy trốn…... “Đệ tử học viên kia đâu rồi?”

Trương Đức Hải trầm giọng hỏi.

“Ở trong phòng uống trà, đám tiểu nhân không dám để hắn rời đi?

Trương Đức Hải tức giận nói:

“Uống trà? Uống cái rắm trà.

Nhốt hắn vào trong đại lao cho ta, lát nữa lão tử sẽ đi thẩm vấn hắn, hắn khẳng định là cùng một nhóm với tên hung thủ kia!”

Bọn thủ hạ còn định nhắc Trương Đức Hải rằng đối phương là người của học viện, làm như vậy có phải là không đúng với quy củ hay không.

Nhưng nhìn thấy sắc mặt Trương Đức Hải thì không dám hỏi lại. Rất nhanh sau đó, Cảnh Dục bị tống vào đại lao.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right