Chương 89: Thế gian nào chẳng có súc sinh

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 3,125 lượt đọc

Chương 89: Thế gian nào chẳng có súc sinh

1687 chữ

Sau khi điểm danh xong, nhiệm vụ hôm nay của Lý Tưởng không phải tuần tra trên phố mà là đi tới nhà giam trông coi phạm nhân.

Hắn vừa mới nhậm chức được ba ngày nên rất tò mò về mọi chuyện của Cẩm Y vệ.

Hắn không giống như những kẻ già đời khác, hắn không sống mơ hồ, không sống thiếu mục tiêu rõ ràng, không sống ngày nào hay ngày đó.

Hắn làm việc chăm chỉ như hòa thượng gõ chuông mỗi ngày, ăn cơm trả tiền, không đi thanh lâu, nghiêm túc tuần tra, dạy dỗ những tên côn đồ lưu manh trên đường phố.

Chỉ là không ai coi trọng điều hắn làm.

Loại người như hắn, những kẻ già đời trong Cẩm Y vệ đã thấy nhiều rồi.

Ai vừa bước vào xã hội mà không phải là thanh niên nhiệt huyết có lý tưởng có hoài bão khát vọng, nghĩ rằng mình sẽ làm người trong sạch, công chính liêm minh, công bằng chính trực.

Nhưng sau đó, tất cả đều sẽ bị xã hội vùi dập tàn nhẫn.

Cuối cùng, không phải mọi người đều biến thành nước chảy bèo trôi, thuận theo đám đông đó thôi. Các tù nhân chỉ được ăn một bữa vào buổi sáng và buổi tối.

Lý Tưởng phụ trách bữa tối, cháo loãng không thể loãng hơn, ăn kèm với mấy miếng củ cải muối. Nhà giam hình chữ Đinh (J).

Lý Tưởng vừa múc cháo cho phạm nhân, vừa tò mò hỏi:

“Các người phạm tội gì?”

Hắn nhìn thấy số lượng phạm nhân trong phòng giam này quá nhiều.

Đối tượng bị hỏi sợ hãi rụt rè nhìn hắn nhưng không dám trả lời.

Lý Tưởng cảm thấy có hơi kỳ lạ, liên tục hỏi vài người nhưng hắn đều không hỏi ra đáp án mình muốn.

Thậm chí ngay cả trả lời hắn cũng không ai dám trả lời.

“Ta không biết, ta đang ăn mì thì đột nhiên bị bắt tới đây, có lẽ là vì ta ăn mì không cho thêm dấm chua”

Lúc này, một giọng nói ở phía sâu trong góc vang lên.

Lý Tưởng nhìn quanh tìm nơi tiếng nói phát ra, hắn thấy một người tựa vào góc tường, bát cháo trong tay người này đã cạn tới đáy.

Là một người mù sao?

“Nói tỉ mỉ cho ta nghe chuyện đó.”

Lý Bình An chỉ chỉ vào bát của mình.

Lý Tưởng múc thêm cho hắn một bát cháo loãng.

Lý Bình An cẩn thận húp cháo ăn, chân bát dốc lên trời, một giọt cũng không bỏ sót.

Sau đó, hắn liếm liếm môi:

“Hình như ta ngửi thấy mùi bánh bao chay”

Lý Tưởng hơi do dự cuối cùng cũng đưa bữa tối trong tay mình cho đối phương.

Lý Bình An cầm lấy bánh bao, lúc này mới chậm rãi nói:

“Trong thành xảy ra một vụ án quan trọng, phía trên vô cùng tức giận, yêu cầu Cẩm Y vệ tổ chức lại trị an và trật tự, đồng thời bắt thêm nhiều phạm nhân cho cấp trên tra xét.

Cẩm Y vệ đã bắt một số dân chúng thấp cổ bé họng, dùng họ để thật giả lẫn lộn bù đắp số lượng. Một số người nếu may mắn có thể tránh được cái chết, ngồi đại lao vài ngày có thể đi ra ngoài. Nhưng nếu như bất hạnh thì ngay cả mạng sống cũng không còn?

Lý Bình An đã ở đây một đêm, nghe được rất nhiều tin tức.

“Vô pháp vô thiên”

Lý Tưởng lập tức tức giận.

“Người đừng nói với người khác là ta nói cho ngươi biết chuyện này.”

“Ta đi tìm bọn họ!”

Lý Tưởng nói xong thì lập tức xoay người rời đi.

Lý Bình An thở dài một hơi, cũng không ôm hy vọng quá nhiều.

Hắn đang muốn ăn cái bánh bao chay trong tay thì đột nhiên cảm nhận được một ánh mắt nóng

rực.

Đôi mắt to ngân ngấn nước của tiểu cô nương đang nhìn chằm chằm Lý Bình An, chính xác hơn mà

nói là nhìn vào cái bánh bao trong tay Lý Bình An.

Sau đó nàng bị mẹ vỗ vỗ, tiểu cô nương mới thu hồi ánh mắt, vùi đầu vào bát cháo của mình.

Ăn cháo giống như uống nước lã.

Lý Bình An mỉm cười, bẻ chiếc bánh bao trong tay ra thành hai nửa.

Đưa cho nàng một nửa.

Tiểu cô nương sửng sốt, đôi mắt to chớp chớp, mím môi không dám đưa tay ra nhận.

Mẫu thân nàng ngồi bên cạnh nói:

“Chúng ta không ăn, ngươi ăn đi”

“Không sao, ta no rồi.

Tiểu cô nương nhìn mẫu thân, sau khi nàng được mẫu thân cho phép, lúc này tiểu cô nương mới rụt

rè đưa tay nhận lấy bánh bao.

Nàng nói rất rõ ràng:

“Ta on.”

Cuộc sống trong tù rất nhàm chán.

Ngoại trừ thời gian đi vệ sinh cố định, phần lớn là ngồi ngẩn ngơ, thẫn thờ trong tù. Hoặc là trêu chọc tiểu cô nương tên là Dụ Nhi kia.

Lý Bình An vẽ một lưới chín ô vuông trên mặt đất, dạy Dụ Nhi chơi cờ tam tử (cờ caro).

Hai bên lần lượt đặt đá của mình vào chín ô vuông, người nào đặt ba hòn đá của mình thành một đường thẳng trước thì chiến thắng.

Trò chơi này rất đơn giản, nắm vững quy luật thì phần lớn thời gian hai bên đều có thể dành phần thắng, hoặc không phân thắng bại.

Đến ngày thứ ba, một nhóm người bị Cẩm Y vệ bắt đi qua một dãy hành lang, sau đó rẽ vào một góc ngoặt, cuối góc ngoặt là một hẻm nhỏ rộng hơn một mét.

Hai bên hẻm nhỏ là hai dãy phòng giam thấp bé, nơi giam giữ những tội phạm bình thường. Cuối hẻm phía nam, ngoặt rẽ vuông góc với hướng đông là khu nội giam, chuyên giam giữ trọng phạm tử hình.

Một nhóm người ngồi xổm hai bên phòng hồi hộp chờ đợi vận mệnh của mình.

Trong phòng thẩm vấn thỉnh thoảng truyền đến tiếng gào thét và tiếng gậy đập vào thân thể.

Người nào nghe thấy cũng không rét mà run.

Một số Cẩm Y vệ đi xung quanh thảo luận xem thanh lâu nào có cô nương mới.

Bọn họ còn nhỏ giọng đoán thầm xem năm nay người nào sẽ là kẻ chịu tội thay, thậm chí còn đặt

cược.

Lý Bình An hờ hững nghe một cách thờ ơ.

Hẻm nhỏ rất thấp nhưng mái hiên lại che lấp phần lớn ánh mặt trời, khiến bóng tối bao phủ mọi ngóc ngách.

Khuôn mặt Cẩm Y vệ trẻ tuổi Lý Tưởng nhăn nhó, tay nắm chặt cán đao.

Chắc là hôm qua hắn đã đi tố cáo nhưng kết quả là dẫm phải đinh.

Lý Bình An dùng đầu gối cũng có thể đoán ra.

Lúc này, một nam tử mặc quần áo phi ngư đi vào.

“Ty chức tham kiến Bách Hộ đại nhân!”

Cẩm Y vệ đồng loạt khom lưng chắp tay hành lễ. Trương Cung khẽ vuốt cằm:

“Thẩm vấn thế nào rồi?”

“Đã thẩm vấn ra vài người rồi.

Trương Cung lộ ra vẻ mặt hài lòng:

“Được, các ngươi làm tốt lắm, chỉ tiêu năm nay đã hoàn thành.

Mấy ngày nay các huynh đệ đã vất vả rồi, buổi tối nay ta mời các huynh đệ uống rượu.

Trương Cung nói xong, hắn liếc mắt nhìn xung quanh.

Ánh mắt hắn dừng ở trên người một thiếu nữ ngồi xổm ở một bên.

Trong nháy mắt, tên thủ hạ đã lập tức hiểu ý, lôi tiểu cô nương tên Dụ Nhi ra.

Sắc mặt Lý Tưởng biến đổi, hắn như ý thức được điều gì đó, vội vàng nói:

“Đại nhân, ngài định làm cái gì?”

Trương Cung kinh ngạc liếc nhìn qua Lý Tưởng, nói giọng lạnh lùng:

“Ngươi đang nói chuyện với ta?”

Không khí xung quanh dường như đông cứng lại.

Trương Cung cũng không phải là Bách Hộ bình thường, gia gia của hắn làm quan trấn phủ sứ Cẩm

Y vệ, tuy rằng hiện tại đã cáo lão về quê.

Nhưng phụ thân và hai vị thúc thúc của hắn đều đang giữ chức trong Cẩm Y vệ, cấp bậc cũng không thấp, là quan nhị phẩm.

Lý Tưởng không hề SỢ hãi:

“Đại nhân, hôm qua ty chức đã điều tra rõ, những người này đều là người vô tội.

Trong Cẩm Y vệ có một nhóm người, cầm đầu là Trương Đại, bọn họ đã dựng lên những tội danh nhằm vu khống, gài bẫy, hãm hại dân chúng vô tội.

Người ngài bây giờ muốn mang đi là một tiểu cô nương mười ba tuổi còn rất nhỏ”

Những lời này lập tức đắc tội với tất cả đồng nghiệp xung quanh hắn.

Mọi người đều nhìn chằm chằm Lý Tưởng bằng ánh mắt hằn học.

Trương Cung cười lạnh một tiếng:

“Vô tội hay có tội không phải là do ngươi định đoạt?

Xin hỏi ngươi bây giờ đang là cấp bậc gì? Chẳng lẽ đã thành chỉ huy sứ Cẩm Y vệ rồi sao?” Đồng nghiệp xung quanh cười ha ha, người mới đến này chính là muốn tự tìm đường chết!

“Cấp trên muốn làm gì chẳng lẽ còn phải báo cáo với ngươi?”

Trương Cung vừa nói, vừa dùng đầu ngón tay chọc mạnh vào bả vai Lý Tưởng.

Chọc hắn lảo đảo lui về phía sau vài bước.

Lý Tưởng cắn răng kiên trì:

“Ta hoài nghi đại nhân có mưu đồ làm điều sai trái”

Trương Cung bị chọc giận đến mức cười thật lớn, hắn đá tung cửa phòng bên cạnh, ném tiểu cô nương vào trong phòng.

“Mấy huynh đệ đi vào đây cho phạm nhân này hưởng thụ sung sướng!”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right