Chương 88: Tai bay vạ gió
1812 chữ
Sau ba bốn ngày trong trạng thái mơ hồ như say xỉn, Lý Bình An mới cảm thấy có chút khôi phục, hơi rượu đã tiêu tan không ít.
Bước ra khỏi quán trọ, ánh mặt trời rực rỡ chói chang chiếu vào người khiến hắn có cảm giác không thực tế.
Hắn đi ra sân sau của quán trọ, tìm được Lão Ngưu đang ở trong chuồng ngựa.
Ánh mắt Lão Ngưu ai oán nhìn hắn, như là đang nói tiểu tử ngươi cuối cùng cũng biết đến tìm ta.
Lão Ngưu liên tiếp bị bỏ đói mấy ngày phải tranh cướp đồ ăn với những gia súc khác.
Đói quá còn phải liếm lỗ tai ngựa để bớt thèm thịt.
Hiện tại đám gia súc xung quanh đều cho rằng Lão Ngưu là biến thái.
Lý Bình An mỉm cười, vuốt đầu Lão Ngưu.
“Xin lỗi lão gia, hôm nay ta dẫn ngươi đi ăn cái gì đó thật ngon.
Lý Bình An dắt Lão Ngưu rời khỏi quán trọ.
Ở kinh thành, các nhu yếu phẩm như củi gạo dầu muối đều đắt, đồ ăn ngon tự nhiên là mua không nổi.
Hơn nữa đã đi một chặng đường dài tới đây, tiền cũng không còn lại bao nhiêu.
Hỏi thăm người khác nơi này có chỗ nào ăn uống rẻ không.
Sau đó cả hai đi về phía tây, đến một nơi có vị trí khá xa giống như sắp ra khỏi kinh thành.
Không phải ở kinh thành chỗ nào cũng phồn hoa như gấm, có nơi như ánh mặt trời rực rỡ cũng sẽ có nơi như chìm trong bóng tối.
Ví dụ như góc phố mà Lý Bình An đang đứng này, đông người nhưng lại vừa bẩn vừa lộn xộn, giao thông bất tiện.
Con ngõ bên trái vừa hẹp vừa dài, bốc mùi ẩm mốc.
Hai bên đều là những quán cơm nhỏ cũ nát xiêu vẹo, mặt tiền xập xệ, toả khói đen kịt khiến người đi đường ho khan không ngừng.
Còn những quán trà thì nhỏ giống như chuồng gà…...
Sự phồn hoa của kinh thành hoàn toàn lạc nhịp với nơi đây.
Món khai vị đầu tiên là một bát mì.
Lý Bình An nén cơn đau túi, gọi một bát mì lươn.
Chủ quán vớt những con lươn đã được làm sạch sẽ từ trước đó ra, cắt thịt lươn trộn chung với bột mì.
Trước đó, thịt lươn đã được lọc bỏ xương và hấp chín mềm.
Nhào chung với nước luộc gà thật đều rồi cán thành mảng bột mỏng.
Dùng dao nhỏ cắt phần bột vừa cán mỏng thành sợi nhỏ, nước dùng gồm gà ninh với chân giò và
nấm.
Sau đó, cho mì vào bát, thêm thịt lươn và nước dùng, sợi mì vốn không có mùi vị lại trở nên thơm ngon, đậm đà hơn.
Thêm một ít ớt, thêm muỗng nước tương, vừa chua vừa cay, vừa thơm vừa sánh.
Ăn một miếng, lại thêm ít tỏi, ngon muốn chết.
Đúng giờ ăn cơm, quán mì có rất nhiều người.
Ngồi cùng bàn với Lý Bình An là một người mẹ dắt theo một tiểu cô nương mười bốn mười lăm tuổi. Mặc dù hai mẹ con không đẹp bằng hoa khôi trong Thanh Nguyệt các, nhưng trên mặt vẫn có nét
riêng, rất dễ nhìn, đẹp tự nhiên trong trẻo như hoa phù dung.
Sau khi ăn một lát, Lý Bình An cảm thấy cả người nóng lên, toát mồ hôi.
Uống một chén nước trà mát lạnh.
Cảm giác không thoải mái của mấy ngày trước đã bị quét sạch.
Đúng lúc này, một đám thị vệ cầm đao bao vây nơi này.
Bọn họ mặc trang phục thêu hoạ tiết đẩu ngưu, là hình đầu một con mãng xà có sừng cong xuống như sừng trâu.
Tay đặt lên chuỗi đạo bên hông, chính là Cẩm Y vệ có danh tiếng rất lớn của Đại Tùy.
Trên đường có mấy kỵ mã chậm rãi đi đến, ngồi trên mỗi một kỵ mã là một Cẩm Y vệ mặc trang phục phi ngư.
Trang phục phi ngư là thứ không phải Cẩm Y vệ nào cũng có tư cách mặc.
Mà cần có phẩm cấp nhất định, đại khái là Cẩm Y vệ tiểu đầu lĩnh mới được phép mặc trang phục phi ngư.
Ngay lúc này lại xuất hiện hơn mười người.
“Đi thôi! Đi thôi!”
“Bớt nói nhảm.
Nhóm người vừa đến không giải thích hay nói gì mà đã quyết định bắt toàn bộ người trong quán mì
đi.
Những người trong quán mì khi đối mặt với Cẩm Y vệ, đừng nói là la hét, ngay cả hít thở cũng phải cẩn thận từng li từng tí.
Lý Bình An không rõ nguyên nhân vì sao, suy nghĩ đắn đo một hồi.
Mình chỉ vừa mới đến đây, cũng không đắc tội người nào.
Cũng không làm chuyện sai gì khiến bản thân cần sợ bóng sợ gió.
Vì thế, hắn một hơi ăn hết toàn bộ bát mì còn lại.
Lão hán chủ quán mì run rẩy đi tới trước mặt một người, có vẻ như lão có quen biết người đó. Lão vừa định mở miệng nói chuyện thì đã bị đối phương một cước đạp ngã.
“Bắt toàn bộ đi!”
Hơn mười thực khách trong quán mì bao gồm cả Lý Bình An đều bị bắt đi mà không biết vì lý do gì. Trên đường, có ít nhất mấy chục Cẩm Y vệ xuất hiện, khí áp người sau mạnh hơn người trước.
Lý Bình An còn nhìn thấy được chữ Thiên Hộ đại nhân.
May mắn, Lão Ngưu không bị bắt đi.
Lý Bình An để lại trượng đao, giao cho Lão Ngưu cất giữ.
Rồi nhóm người bị Cẩm Y vệ áp giải đi hết.
Lão Ngưu nhìn phương hướng Lý Bình An rời đi, nước mắt rưng rưng, ăn ba bát mì lớn. “Cẩm Y vệ lại tới bắt người sao?”
“Mấy ngày nay đã xảy ra chuyện gì vậy?”
“Có trời mới biết, có lẽ bọn họ đang tìm người chết thay, bắt được ai thì người đó chính là xui xẻo”
Mọi người bàn tán sôi nổi.
Vương Tiểu Nhị chứng kiến toàn bộ quá trình, ánh mắt hắn nhìn chằm chằm con trâu đen một cách thèm thuồng.
Vừa rồi, chính mắt hắn nhìn thấy chủ nhân của con trâu này đã bị bắt đi.
Chậc chậc chậc-
Vô duyên vô cớ lại nhặt được một món hời lớn như vậy.
Vương Tiểu Nhị bước nhanh về phía trước, sợ bị người khác giành mất.
Trên tay hắn cầm một cây roi, muốn đuổi trâu về nhà mình.
Lúc này, một hán tử mặt đen nhảy ra, cùng Vương Tiểu Nhị đi thẳng đến chỗ con trâu đen. “Này! Ngươi đang làm gì vậy!”
Lại một thư sinh mặt trắng bước ra.
Thư sinh mặt trắng nói:
“Người vừa rồi bị bắt đi là đại biểu ca của ta, ta muốn giúp hắn đưa con trâu này về nhà.”
“Ta nhổ vào!”
Hán tử mặt đen ra vẻ chính nghĩa:
“Người vừa rồi là anh em tốt của ta!”
Ba người tranh chấp không ngừng.
Một người đứng bên cạnh đưa ra một cách giúp bọn họ, nếu các ngươi đều nói mình là người thân của chủ nhân con trâu.
9:42
Vậy thì đương nhiên ngươi biết con trâu này, bây giờ chỉ cần xem con trâu này đi theo ai trong số các ngươi thì không phải sẽ biết trâu là của ai sao.
Ý kiến rất hay cũng rất công bằng.
Ba người cũng không nói gì, họ bắt đầu không ngừng gọi trâu đen.
Kết quả trâu đen hoàn toàn không để ý tới bọn họ.
Lúc này, Vương Tiểu Nhị khôn lanh phát hiện ra một điều.
Lúc hắn gọi, trong tay cầm thêm một cái lạp xưởng lớn.
Trâu đen nhìn thấy lạp xưởng, quả nhiên đi về phía hắn.
“Đê tiện!”
Hán tử mặt đen cũng vội vàng đi đến chỗ bán bánh bao, mua mấy cái bánh bao thịt.
Trâu đen ăn xong lạp xưởng, quyết đoán chạy về phía bánh bao thịt.
Lặp đi lặp lại mấy lần, Lão Ngưu ợ nấc một cái.
Sau khi đã nếm đủ hương vị, nó vẫy vẫy đuôi thong dong rời đi.
Chỉ còn lại ba người bối rối lẻ loi đứng ngược chiều gió. Ba~ thằng~~ ngốc~~~
Tại đại lao của Cẩm Y vệ.
Nhà giam có hình vuông chật kín người không còn chỗ đứng.
Lý Bình An tựa vào một góc, ngủ gật.
Cách làm thông thường của Cẩm Y vệ là “bắt giữ”và “tạm giam”.
Đây là một biện pháp tạm thời giam giữ nhân chứng hoặc người có liên quan đến vụ án, nhưng Cẩm Y vệ thường bắt giam tất cả bao gồm cả những người vô tội và những người không liên quan. Mượn cơ hội này vơ vét tống tiền họ, nếu không thỏa mãn yêu cầu của những quan lại này thì sẽ không được thả ra.
Vì thế nên trong ngục thường rất đông, chật kín người.
Thậm chí không cho ăn uống, để cho bọn họ chết đói.
Hoặc Cẩm Y vệ sẽ tự tiện tra tấn nghiêm hình với phạm nhân cho đến khi họ chết.
Có vụ án không bắt được tội phạm.
Họ sẽ bịa ra tội danh, giam giữ người dân vô tội, sau đó giết chết.
Thủ đoạn của bọn họ tàn nhẫn, làm người người căm phẫn.
Đương nhiên những người này cũng không phải kẻ ngốc.
Mỗi khi bắt người đều đi ngoại ô kinh thành bắt thường dân, hoặc những người không có lai lịch hay bối cảnh gì.
Những người này sau khi bị bắt sẽ bị nhốt vào trong nhà lao.
Cẩm Y vệ cho phép họ liên lạc với người nhà.
Để khi họ bắt nhầm người có gia thế bối cảnh mạnh nhưng che giấu thân phận.
Thì cũng có thể kịp thời khắc phục cứu chữa, để không đến mức gây ra đại họa gì.
Bảo đảm chắc chắn không có phạm sai lầm.
Họ đã đi trên con đường quan trường này nhiều năm, đã sớm dọn sạch cửa thoát lui cho mình.
Lúc Lý Bình An mới đến, tự nhiên không hiểu những điều này, còn tưởng rằng mình sẽ phải hỗ trợ phá án gì đó.
Khi nghe người cùng phòng giam nói thì hắn mới chợt hiểu rõ.
“À, lần này Cẩm Y vệ Thiên Hộ đại nhân tự mình ra phố bắt người, chắc chắn sẽ không phải là chuyện nhỏ đâu?”
Có người than vãn trong tiếng thở dài.