Chương 87: Thì ra ngài cũng rất giỏi
1881 chữ
Không biết qua bao lâu, lão giả mới thu hồi kim châm.
Bao đầu kim châm có màu vàng rực rỡ, giờ phút này đã mờ nhạt đi vài phần.
Mà những cây châm bạc trước đó thì đã sớm mất đi ánh bạc ban đầu, bây giờ nhìn không khác gì kim châm bình thường.
Khóe mắt lão giả giật giật, trong lòng đang rỉ máu.
Lão suy nghĩ một lúc lâu, từ trong kẽ răng nặn ra một câu.
“Ngươi bị trời phạt, vô phương cứu chữa!”
Lý Bình An cố gắng chống đỡ thân thể để mình không ngã xuống, một tay vịn vào tường, thở hổn hển từng hơi.
Giống như hít thở không thông, giọng nói khàn khàn.
“Thế nào là người bị trời phạt?”
Lão giả trầm giọng nói:
“Không dính nghiệp chướng nhân quả nhưng cả đời không thể tu đạo.
Thân thể không trọn vẹn nhưng ở phương diện nào đó lại có lực lượng rất mạnh.
Đơn giản mà nói chính là không được quy tắc thiên địa dung nạp, phiêu bạt ngoài quy tắc.
Nói dễ hiểu hơn nữa thì ngươi không thuộc về thế giới này!”
Vài lời ngắn gọn đã để cho trong lòng Lý Bình An hoảng sợ.
Hắn thật sự….. đúng là không thuộc về thế giới này.
Chẳng lẽ đây chính là cái giá phải trả khi mình xuyên không đến đây.
Lão giả thở dài một hơi: “Người bị trời phạt tuy rằng cực kỳ hiếm thấy, nhưng mạnh mẽ giống như
ngươi thì đừng nói từng nhìn thấy, nghe cũng chưa từng nghe qua!”
Lý Bình An ho khan vài tiếng, trong đầu vẫn còn ong ong rung động. Cuối cùng, Lão giả liếc nhìn Lý Bình An:
“Làm một người bình thường, sống an ổn cả đời cũng không tệ. Nói xong, lão giả cáo từ Liễu Vận rồi rời đi.
Vừa đi lão vừa lẩm bẩm.
“Gặp phải vận đen tám đời rồi”
Liễu Vận tiến lên đỡ lấy Lý Bình An, lo lắng nói:
“Ngươi không sao chứ?”
Hương thơm dịu ngọt đập vào mặt, mùi hương tấn công mọi giác quan.
Làn da trắng hơn tuyết, mềm mại mượt mà như bôi mỡ.
Lý Bình An bình tĩnh rút tay về
“...... Không có gì đáng ngại….”
Liễu Vận hơi ngẩn ra, đôi mắt đẹp chậm rãi chuyển động.
. Lần này đa tạ…
Lý Bình An đang nói đến việc Liễu Vận vì hắn mời người đến trị mắt cho mình, mặc dù không biết thân phận lão giả.
Nhưng từ cách ăn nói, hơi thở quanh người lão, có thể cảm giác được đối phương tuyệt đối không phải là người thường.
“Ta đi về trước, tối nay ta uống hơi nhiều rượu, lần sau có cơ hội gặp lại. Nói xong, hắn không đợi Liễu Vận trả lời.
Lý Bình An đã xoay người rời đi.
Hắn nâng Cảnh Dục đang ngồi xổm ngủ gục trên mặt đất dậy, từng bước rời đi.
Thế nào gọi là đầu đau muốn nứt ra.
Lúc này Lý Bình An hoàn toàn sâu sắc cảm nhận được.
Nằm trên giường thật lâu không thể ngủ
Chỉ có thể ép buộc mình quan tưởng “Niết Bàn kinh”.
Cũng không biết qua bao lâu, chỉ nhớ động tĩnh bên ngoài càng lúc càng lớn.
Hẳn là trời sắp sáng.
Lý Bình An mới dần mất đi ý thức.
Chờ hắn tỉnh lại, phát hiện Cảnh Dục đang ngồi ở bên giường nhìn chằm chằm vào mình.
Lý Bình An xoa xoa đầu:
“Làm sao vậy?”
“Ngươi thành thật khai báo đi, tổ chức có thể cân nhắc tha cho ngươi một mạng”
“Khai báo cái gì?”
“Nói nhảm, ngày hôm qua ngươi và công chúa là như thế nào?
Hai người quen biết nhau sao?”
“Xem như vậy đi”
Lý Bình An thuận miệng nói.
“Cái gì gọi là xem như vậy đi? Nói rõ ràng một chút.
“Chỉ là bằng hữu bình thường”
“Bằng hữu bình thường?
Ngươi lừa quỷ, bằng hữu bình thường có thể hơn nửa đêm tới tìm ngươi, bằng hữu bình thường có
thể tìm phó giám Khâm Thiên giám tới trị mắt cho ngươi.
Lý Bình An phất phất xua tay, không muốn giải thích thêm nữa.
Đuổi Cảnh Dục đi ra ngoài phòng.
Lý Bình An ăn một bữa cơm đơn giản.
Mười hai cái bánh bao thịt, ba chén cháo, một đĩa dưa muối chua, mười cái bánh bao ngầm súp, ba cái bánh nướng.
Cuối cùng còn mua một hộp sủi cảo được nặn khéo léo, lúc này mới hài lòng trở về tiếp tục ngủ. Liên tiếp mấy ngày, Lý Bình An đều giống như trong tình trạng say xỉn.
Rượu hắn uống không phải là rượu bình thường.
Mà là rượu ngon Cảnh Dục mang từ học viện đến, hơn nữa hắn còn bị kim châm bạc của phó giám Khâm Thiên giám đâm vào người.
Nếu không phải thân thể của Lý Bình An rất cường tráng, chỉ sợ ngủ hơn một tháng cũng có thể.
Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi
Kinh thành phong nhã nổi lên một trận xôn xao không nhỏ.
Có người ở Thanh Nguyệt các vung tiền như rác, chỉ vì một bài thơ của một nữ tử phong nguyệt. Loại tình tiết trong chuyện này từ trước đến nay đều được giới văn nhân học giả yêu thích.
Chỉ trong một thời gian ngắn, bài thơ này đã trở nên nổi tiếng thịnh hành ở kinh thành.
Sau đó mọi người mới biết được, người làm bài thơ này không phải nữ tử phong nguyệt mà là một đệ tử học viện.
Tên là Cảnh Dục.
Ngày đó, Lý Bình An đã nói tên của mình là Cảnh Dục.
Khi người khác hỏi Trầm Hương cô nương về chủ nhân bài thơ kia, Trầm Hương đã thành thật trả
lời.
Tại học viện.
“Cảnh Dục, ngươi là đệ tử của học viện vậy mà không biết xấu hổ đi tới nơi đó.
Cảnh Dục nhìn lòng bàn tay bị đánh đến mức đỏ bừng, trong lòng rất oan ức. Trong đầu thì tràn đầy nghi hoặc.
Thế quái nào ta lại bị lộ!?
Đi dọc bờ sông nhiều năm như vậy, còn chưa bao giờ bị ướt giày.
Như thế nào lần này chẳng những bị vạch trần, hơn nữa còn gây ra náo động đến mức mọi người đều biết tên.
Thậm chí hắn còn không hiểu tại sao còn lưu truyền một bài thơ ở đâu ra nói là do hắn làm. Cảnh Dục mím môi, trong đáy mắt lấp lánh nước.
Chung sư phụ tay cầm thước, ánh mắt nhìn hắn rất nghiêm túc.
Cảnh Dục đang muốn cầu xin lão sư tha thứ cho mình thì đột nhiên nghe thấy giọng nói của lão
su.
“Bài thơ đó là do ngươi viết thật sao?”
“Ta…... Ta không biết…
Lúc đó, Cảnh Dục uống say không biết trời trăng gì, vừa ra khỏi cửa đã gặp ngay công chúa.
Chuyện sau đó, chính là không hiểu tại sao tên tuổi của mình đã thành sự tích lưu truyền ở khắp các kỹ viện thanh lâu.
Lại tiếp sau đó, hắn bị Chung sư phụ gọi tới răn dạy một trận.
“Không biết?”
Chung sư phụ hoang mang:
“Ngươi không nhớ gì bài thơ kia?”
Cảnh Dục lắc đầu.
Chung sư phụ phất tay, xung quanh không có gió nhưng một tờ giấy Tuyên từ trên bàn tự bay lên chuẩn xác rơi xuống trước mắt Cảnh Dục.
Đây không phải là tờ giấy mà Lý Bình An ngày đó viết, mà là Chung sư phụ sao chép lại.
Chữ viết trên giấy vô cùng đẹp.
“Độc ỷ nguy lâu phong tế tế. Vọng cực ly sầu,
Ảm ảm sinh thiên tế
Thảo sắc sơn quang tàn chiếu lý.
Đối tửu đương ca,
(Dịch nghĩa:
Một mình tựa lầu cao, gió thổi nhẹ nhẹ.
Trông xa tắp mối ly sầu,
Tâm tình buồn chán từ nơi chân trời xa thảm dâng lên.
Màu cỏ ánh núi trong bóng nắng chiều tàn.
Không ai hiểu được tình tự của lúc tựa lan can.
Chợt có ý muốn say khướt bừa đi.
Có rượu trước mặt thì nên ca hát,
Cố gượng vui cũng là vô vị.)
Cảnh Dục hít sâu một hơi, kinh ngạc nhìn hai câu thơ cuối cùng.
“Y đái tiệm khoan chung bất hối.
(Đại áo rộng dần (người gầy đi), cuối cùng cũng không hối tiếc. Vì chàng đáng khiến mình tiều tuỵ.)
Cảnh Dục bỗng nhiên đứng dậy, nghiêm trang nói:
“Ta nhớ ra rồi, bài thơ này đúng là do ta viết.
Hai mắt Chung sư phụ nheo lại:
“Đừng tự lừa dối mình!”
Dù giọng nói không lớn nhưng lại giống như chuông lớn.
Trong lòng Cảnh Dục căng thẳng, đầu óc như muốn nổ tung, vội vàng nói nhanh.
“Có lẽ đại khái đúng là không phải do ta viết!”
“Vậy ai đã dùng tên của ngươi?”
Cảnh Dục nhớ lại, rất nhanh đã tập trung vào một đối tượng.
“Lão sư…... Hình như bài thơ này là do Lý Bình An viết”
Chung sư phụ nhíu mày:
“Vậy vì sao phải dùng tên của ngươi?”
“Còn không phải bởi vì ta mời hắn đến kỹ..”
Cảnh Dục vội vàng nói lại:
“Là ta mời hắn đi đến nơi phong nhã để uống rượu nói chuyện nên hắn tặng bài thơ này cho ta?” Chung sư phụ vuốt râu, bây giờ xem ra chỉ có thể giải thích như vậy.
Tuy rằng thời gian lão tiếp xúc với Lý Bình An không nhiều lắm nhưng lão cũng biết đối phương là một người khiêm tốn.
Ánh mắt Cảnh Dục nhìn vào bài thơ kia, cầm lấy bút mực, trên tờ giấy viết thêm một hàng chữ nhỏ.
- Năm Thiên Nguyên thứ mười sáu, bằng hữu cùng Cảnh Dục đến Thanh Nguyệt các, cảm xúc trào dâng nên viết bài thơ tặng cho Cảnh Dục –
Một bài thơ rất hay đã được lưu truyền đến hậu thế.
Cho dù là ở phố phường, chợ bãi hay ngõ nhỏ, tương lai mai sau của nho sinh cũng sẽ sáng láng huy hoàng.
Hơn nữa bài thơ này chắc chắn không bao lâu sẽ trở thành một kiệt tác.
Chung sư phụ nhíu mày rồi thở dài thườn thượt.
“Nho giáo Đại Tuỳ suy tàn cũng từ tư duy này.
Các ngươi không nghĩ như thế nào để phát huy nho học mà suốt ngày chỉ tính toán những thứ này. Buồn quá! Bi ai quá!”
xong,
lão cầm bút lên.
Lại viết thêm một hàng chữ.
Biến thành:
- Năm Thiên Nguyên thứ mười sáu, bằng hữu cùng Cảnh Dục đến Thanh Nguyệt các, cảm xúc trào dâng nên viết bài thơ tặng cho Cảnh Dục
Chữ của Chung sư phụ: Tử Từ
Lão sư, thì ra ngài cũng rất giỏi cọ nhiệt nha