Chương 86: Màn này là độ khó cấp độ cao
1744 chữ
Gã sai vặt cầm bài thơ của Lý Bình An xuống lầu, lên tiếng hô:
“Trầm Hương cô nương đưa tới một bài thơ”
Mọi người đồng loạt nhìn về phía đó.
Thời gian quý công tử kia vừa đưa ra yêu cầu còn chưa được bao lâu sao lại có người làm thơ nhanh như vậy.
Chẳng lẽ bài thơ đã viết từ trước đợi đến hôm nay thì đưa đến?
Mọi người đồng loạt tiến lên tò mò vây xem.
Trầm Hương cô nương ở lầu hai cũng lo lắng nhìn xung quanh.
Gã sai vặt trải rộng tờ giấy Tuyên lên trên mặt bàn.
Nhanh chóng hắng giọng, đọc thật lớn.
“Độc ỷ nguy lâu phong tế tế.
Vọng cực ly sầu
ảm ảm sinh thiên tế”
(Bài thơ “Điệp luyến hoa” – Liễu Vĩnh) (Đứng giữa lầu cao gió theo làn
Đưa mắt nhìn trời
trời sầu lan.)
Bên ngoài Thanh Nguyệt các, Lý Bình An đỡ Cảnh Dục ngã trái ngã phải đi từng bước trên phiến đá xanh.
“Thảo sắc sơn quang tàn chiếu lý.
Vô nhân hội đắc bằng lan ý.
Dã nghĩ sơ cuồng đồ nhất tuý.
Đối tửu đương ca
Cưỡng lạc hoàn vô vị”
(Núi áng màu cỏ bóng chiều tàn
Ai thấu tình người tựa lan can.
Thiết nghĩ uống bừa say một bữa
Chén cạ miệng ca,
đừng gượng nữa.)
Giọng đọc của gã sai vặt vang lên trong Thanh Nguyệt các.
Ánh trăng như nước chảy, lẳng lặng chiếu vào trong hẻm nhỏ, tô điểm cho con đường nhỏ lát đá xanh đủ loại hoa văn.
Đêm nay ánh trăng rất đẹp, gió thổi dìu dịu.
Giọng đọc của gã sai vặt vẫn vang lên, mọi người giống như đang chờ đợi cao trào cuối cùng, suy nghĩ đã hoàn toàn tiến vào một trạng thái mơ hồ.
Không biết qua bao lâu, hầu kết của gã sai vặt bỗng nhiên giật giật.
“Y đới tiệm khoan chung bất hối.
Vị y tiêu đắc nhân tiều tụy”
(Áo rộng thì sao lòng chưa chật
Yêu chàng có ốm cũng chẳng chừa.)
Câu thơ cuối cùng như là cái kết của người kể chuyện.
Tiếng chiếc ghế gỗ ngã xuống bất ngờ vang lên, kéo suy nghĩ của mọi người trở về hiện thực. Giọng đọc bài thơ vẫn văng vẳng theo gió.
Khi ánh mắt mọi người đổ dồn về cô nương tên Trầm Hương.
Thì lại phát hiện Trầm Hương đang vội vàng tìm kiếm thứ gì đó.
Công tử đi đâu rồi?
Vừa rồi rõ ràng công tử vẫn còn ở chỗ này.
“Ta muốn đi tiểu…...
Cảnh Dục say khướt chuẩn bị cởi quần.
Một bóng người bay vụt qua rồi biến mất trong màn đêm, không phát ra tiếng động đáp xuống
cách hai người không xa.
“Người nào!”
Cảnh Dục lạnh lùng nói.
“Cho rằng bản thiếu gia uống say, có thể nhân cơ hội đánh lén ta? Suy nghĩ hão huyền!” Lý Bình An:
“.... Đại ca, phiền ngươi lúc nói chuyện kéo quần lên.
Người tới khẽ khom người:
“Tại hạ cũng không có ác ý”
Nói xong, hắn lấy ra một lệnh bài màu vàng từ bên hông.
Cảnh Dục hừ một tiếng tiến sát lên phía trước.
Dưới ánh trăng nhìn thật kỹ tấm kim bài.
Lúc này hắn lập tức sửng sốt, mắt mở thật lớn nhìn trừng trừng.
Một trận gió thổi qua, làm tỉnh rượu không ít.
Ở một cái.
“O….”
Cảnh Dục xoa xoa mặt, dụi dụi mắt.
Xác định mình không nhìn lầm.
Vội vàng ưỡn thẳng sống lưng, vừa sửa sang lại diện mạo của mình, vừa suy nghĩ bay lượn lung tung.
Công chúa?
Sao công chúa lại đến đây?
Chẳng lẽ nàng cũng tới Thanh Nguyệt các vui chơi?
Thanh Nguyệt các có nam sủng từ lúc nào sao ta chưa từng nghe nói tới.
Nhìn tư thế này, chẳng lẽ là tới tìm mình?
Mình đã giấu tài nhiều năm như vậy, cuối cùng tài hoa của mình cũng đã bị người phát hiện?
Công chúa đương triều quả thật đã từng ở Hoài Lộc học viện điều dưỡng thân thể và tinh thần, nhưng nàng chỉ ở trong một căn tiểu các, Cảnh Dục chưa từng có may mắn được gặp nàng. Cảnh Dục hít sâu một hơi, vén áo choàng lên.
Giọng điệu mạnh mẽ tự tin:
“Đi trước dẫn đường”
“Không phải tìm ngươi!”
Người nọ khẽ khom người:
“Lý công tử, mời!”
Lý Bình An gật gật đầu, bước chân đi tới có chút lảo đảo.
Cảnh Dục chỉ chỉ vào mình:
“Còn ta thì sao? Đứng ở đây chờ?”
Nam nhân nọ do dự nói:
“Ngươi muốn ngồi xổm cũng được
Cảnh Dục: ...
Rẽ vào một chỗ ngoặt, trong cảm giác xuất hiện một hơi thở quen thuộc.
Mỹ nhân dáng người cao gầy ngồi trên thềm đá.
Nàng mặc trên người trang phục trắng mỏng, cổ tay áo thêu hoạ tiết những đám mây tối màu. Sau khi cởi chiếc áo khoác đen bên ngoài, bộ quần áo màu trắng phía trong ôm sát cơ thể tôn lên dáng người gần như hoàn mỹ.
Dưới ánh trăng lại càng nổi bật, tăng thêm vài phần thần bí và mông lung.
“Sao lại uống nhiều rượu như vậy?”
Lý Bình An còn chưa đi tới gần nàng, khắp người hắn đã toả ra toàn mùi rượu.
Xa cách vài năm, nhưng trong giọng nói của nàng lại không có dấu vết nào lạnh nhạt xa lạ.
“Rượu ngon, ta có chút quá chén.
Lý Bình An chậm rãi nói, ngồi xuống vị trí không gần không xa với nàng.
Nhẹ nhàng thở ra một hơi.
“Tay của ngươi…...
“Ừ, lành lại rồi.”
Im lặng một lúc.
“Ngươi có tính toán gì sau này không?”
“Còn có thể có tính toán gì, đi dạo một vòng, cảm thấy mệt mỏi thì trở về.
Liễu Vận thở dài một hơi, nàng quả nhiên là không có biện pháp nào với hắn.
Đôi mắt đẹp chăm chú nhìn khuôn mặt kiên nghị của Lý Bình An, khóe môi gợi lên độ cong giống cười lại như không cười.
Trên mặt nàng giả bộ mạnh mẽ thờ ơ lạnh nhạt nhưng lại lập tức sụp đổ tan rã.
“Đen đi không ít”
“Ừ, mặt trời ở biên quan quá mạnh
“Cái người Lưu Dũng đó, ta đưa hắn đến chỗ của Hạ Hầu Thượng, ban đầu ta muốn cho hắn ở lại
kinh thành, nhưng không nghĩ tới hắn còn có mấy phần kiêu hùng.
Người này không tệ, có thể bồi dưỡng nhiều hơn, sau này có thể làm được việc lớn.
Lý Bình An gật đầu:
“Trước khi đến đây ta đã gặp hắn, hắn cũng đã nói cho ta biết.
“Đúng rồi, ta giới thiệu cho ngươi một người”
Liễu Vận suýt nữa quên mất mục đích của chuyến đi này.
Một vị lão giả bước ra từ trong kiệu.
Khuôn mặt lão đầy nếp nhăn, tóc mai hai bên đã điểm bạc hoa râm.
Tóc lão trắng như lông vũ của tiên hạc, nhưng nước da lại hồng hào như trẻ con.
Khâm Thiên giám, phó giám chính.
Khâm Thiên giám không giống với bất kỳ bộ nào trong triều đình, họ chỉ làm việc cho hoàng đế bệ
hạ.
Địa vị quan giám chính ngang hàng với người phụ tá đứng đầu một nước.
Hôm nay, Liễu Vận có thể mời tới phó giám.
Có thể thấy được nàng đã hao phí không ít khí lực.
Lão giả nhìn Lý Bình An, đánh giá qua rồi gật gật đầu.
“Cũng không biết là dùng thủ đoạn gì khiến trưởng công chúa để ý đến mức này, ngay cả lão già như ta cũng phải đích thân tới xem bệnh cho ngươi.
Liễu Vận ba tuổi đã gặp phó giám, giao tình giữa hai người tự nhiên không chỉ là bình thường. Lão nói lời đó chỉ là nói đùa.
Cho nên ánh mắt Liễu Vận chỉ có ánh lên tia sáng long lanh, trên gương mặt xinh đẹp xuất hiện một nụ cười bất đắc dĩ.
“Làm phiền tiền bối rồi.
Lão giả phất phất tay áo:
“Đến đây, để lão phu xem mắt của ngươi”
Đôi mắt hắn tái nhợt, giống như là bệnh mắt bẩm sinh.
Lão giả không quá để tâm lắm, cho rằng trưởng công chúa chỉ đang chuyện bé xé ra to.
Mình đường đường là một phó giám, lại làm công việc của đại phu giang hồ.
Nhưng trưởng công chúa quan tâm người này, vậy cũng không thể làm gì khác được.
Một tia sáng bạc loé ra từ trong tay lão giả, đó là một cây châm nhỏ dài khoảng một tấc.
Cây châm bạc tiến vào thân thể, Lý Bình An không cảm thấy đau đớn.
Ngược lại là ngứa ngáy.
Nhưng ngay giây tiếp theo sau khi cây châm bạc châm tiến vào cơ thể.
Đầu óc Lý Bình An ong lên một tiếng rồi trở nên choáng váng, giống như sắp nổ tung.
Lão giả quan sát rất tinh tường, tay rất nhanh duỗi ra một ngón điểm nhẹ một cái khiến Lý Bình An ngay lập tức không thể nhúc nhích.
Lão giả truyền chân khí vào cây châm bạc, lông mày nhíu lại.
Lão giả nhìn thấy bóng tối vô biên vô hạn, chứa sức mạnh vô hạn dường như có thể nuốt chửng tất cå.
Lão giả nhìn chằm chằm vào bóng tối, trong lòng xuất hiện sự sợ hãi và lo lắng không rõ nguyên nhân.
Giống như đang phải đối mặt với một mối đe dọa khó có thể hình dung, cố hết sức muốn tìm được một con đường thoát ra khỏi bóng tối nhưng khắp nơi đều là sự im lặng chết chóc.
Nhiệt độ xung quanh đột ngột giảm xuống mấy độ.
Khóe miệng lão giả hơi co giật.
“Chết tiệt! Chủ quan rồi”
Vốn tưởng rằng dễ như là rán cá, kết quả va phải màn có độ khó cấp độ cao.
Một cây kim châm ánh vàng chói mắt thoát ra từ trong lòng bàn tay lão giả.
Sắc mặt Liễu Vận thay đổi, tay nắm chặt thành nắm đấm, cố gắng đè nén lo lắng trong lòng.
9:41