Chương 85: Thanh Nguyệt các
1678 chữ
Đèn lồng đỏ sáng lên, phố phồn hoa sống lại, thịnh vượng và quyến rũ.
Cuộc sống về đêm nơi Thanh Nguyệt các chỉ vừa mới bắt đầu.
Các loại xe ngựa đủ màu sắc khác nhau dừng ở giữa ngã tư đường như báo trước đêm nay sẽ rất đông đúc và sôi động.
âm thanh của những nhạc cụ khác nhau như: sáo trúc, các loại đàn dây cùng lúc vang lên, khiến người ta cảm thấy như đang nghe một khúc nhạc được chơi lạc điệu lệch tông.
Lý Bình An bị Cảnh Dục lôi kéo đi vào Thiên Thanh các.
“Ngươi… ngươi dẫn ta tới nơi này làm gì?”
“Hỏi hay lắm, chỉ uống rượu suông thôi thì không có ý nghĩa.
Cảnh Dục nói một cách hào hứng.
Hắn vừa vào cửa đã có một tú bà dáng người yểu điệu, trang điểm xinh đẹp, ăn mặc lộng lẫy đi ra
đón tiếp.
“Ồ, Dương công tử, ngài đã lâu không tới đấy”
Cảnh Dục cười xán lạn, sang sảng nói ra:
“Mấy ngày trước ta có chút việc bận, không phải ta vừa trở về đã tới chỗ ngươi sao? “Dương công tử?”
Lý Bình An hoang mang:
“Ngươi đổi tên từ khi nào thế?”
“Nói nhảm! Làm gì có ai dùng tên thật vào nơi như thế này”
Cảnh Dục thấp giọng nói thì thầm:
“Ta dùng tên đại sư huynh của ta”
Nói xong, mép hắn nhếch lên nụ cười xấu xa.
Lý Bình An suy nghĩ, rồi gật đầu.
Đã học, đã học.
Tú bà tiến đến đứng trước người Lý Bình An:
9:40
“Vị công tử này nhìn lạ quá, công tử là lần đầu tiên tới đây sao? Ngài tên là gì?” Cảnh Dục đang đứng ở bên kia chào hỏi với người quen, không chú ý tới bên này. Lý Bình An do dự rồi nói với tú bà:
“Cảnh Dục.
Tú bà mỉm cười:
“Công tử, tên ngài thật là hay.
Đã học thì phải đi đôi với hành.
Trên lầu hai, Cảnh Dục và Lý Bình An ngồi ở chiếc bàn dựa vào lan can.
Hơi cúi đầu là có thể thoải mái thưởng thức vẻ đẹp nơi đây, quả nhiên là đẹp đến mức ngắm nhìn thôi cũng đã thấy no rồi.
“Nơi này rất được phải không!”
Cảnh Dục đắc ý nói.
Lý Bình An nghe tiếng sáo trúc và tiếng đàn rất rối tai, cảm thấy có chút ồn ào.
Nhưng không thể phủ nhận rượu ở đây quả thật rất ngon.
Nếu như lại có vài ba bằng hữu tri kỷ, lúc nhàn hạ cùng uống một chén cũng xem như thư thả. “Rượu này không phải rượu bình thường, ta làm việc cho sư phụ nửa năm mới được thưởng. Ngươi uống ít một chút, rượu này thơm ngọt nhưng dễ say”
Cảnh Dục giải thích.
Một lát sau, có hai cô nương đi tới, một người ôm đàn tỳ bà, một người cầm đàn tranh, cả hai đều ăn mặc lộng lẫy.
Trang phục lộng lẫy nhưng không át đi vẻ tươi tắn của họ.
Sắc mặt cô nương cầm đàn tranh có chút ngượng ngùng, vừa nhìn qua là biết cô nương này chỉ mới bắt đầu làm việc không lâu, trên mặt còn vài phần tiểu thư khuê các.
“Hai vị công tử muốn nghe khúc nhạc gì?”
“Rượu ngon xứng với giai nhân, chúng ta nghe Tuý mỹ nhân vậy” Cảnh Dục cười nói.
Tiếng đàn tỳ bà mềm mại du dương, êm tai dễ nghe.
Khiến cho người ta không tự chủ mà tiến vào cõi mộng.
Như thể là đường mật trộn thêm bơ, son phấn tán thành bột.
Vừa ngọt vừa béo, vừa thơm vừa tinh tế.
Hai cô nương cũng đánh giá Cảnh Dục và Lý Bình An.
Cảnh Dục mặc một bộ quần áo làm từ chất liệu cao cấp, ngọc bội trên người vừa nhìn đã biết có giá trị rất lớn.
Ngược lại, Lý Bình An ở bên cạnh giống như là người hầu.
Cô nương ôm đàn tỳ bà tự nhiên ngồi xuống bên cạnh Cảnh Dục.
Đó là bản chất thường tình của con người, cũng là khó tránh khỏi.
Cô nương tay cầm đàn tranh ngượng ngùng ngồi bên cạnh Lý Bình An. vào bụng, đúng như lời Cảnh Dục nói.
Sau khi uống bốn năm chén rượu Không hiểu vì sao có một loại cảm
Cảnh Dục uống chút đã say, lấy
giác mơ hồ bồng bềnh.
từ trong vạt áo trước ngực ra một ít tiền thưởng.
Tương đương với tiền boa và phí vào cửa, đối với thanh lâu thì đây chỉ là khoản thu nhỏ.
Khoản thu nhập lớn vẫn là từ những vị quan to quyền quý.
Cảnh Dục nằm trên đùi cô nương kia, trên mặt lộ nụ cười thỏa mãn.
Cảnh Dục là khách
quen, đã quen biết cô nương này từ trước.
Cô nương này cũng không tức giận.
Nơi này không phải kiểu thanh lâu bình thường, các cô nương ở đây cũng không phải kiểu trả tiền là sẽ ngủ chung.
Hay ở hai chữ sang trọng, lịch thiệp.
Mặc dù phần lớn cô nương ở đây là nữ tử nhà quan bị bắt tội.
Nhưng sau lưng nơi này chính là Lễ bộ, kẻ nào dám làm càn ở chỗ này thì hắn chờ xây mộ đi.
Cô nương đánh đàn tranh ngồi cạnh Lý Bình An tên là Trầm Hương.
Trước đó vài ngày bởi vì phụ thân nàng bị kết tội, nhà cửa đều bị tra xét tịch thu, nàng và mẫu thân bị đưa vào nơi này.
Nàng mới đến nên không hề sống dễ chịu.
Trong giai điệu cũng mang theo nét bị thương.
Nàng biết nếu khách nhân thích, sẽ thưởng nhiều hơn.
Có tiền, cuộc sống của nàng và mẫu thân có thể dễ dàng hơn.
Chỉ là vị khách nhân này lại chậm chạp không đưa bạc.
Chẳng lẽ là chê nàng chơi đàn không tốt, hay là hôm nay trang điểm không đẹp?
Trầm Hương cắn môi, ánh mắt vô tình lướt về chỗ đại sảnh.
Phía đại sảnh.
Một vị thiếu niên anh tuấn ngồi ở chiếc bàn dưới sảnh.
Da thịt trắng nõn, khuôn mặt thanh tú.
Dưới hàng lông mày kiếm không đậm không nhạt là đôi mắt hẹp dài như nước xuân róc rách.
Bề ngoài thoạt nhìn hắn giống như người phóng túng không câu nệ.
Nhưng trong ánh mắt lóe lên tia sáng làm cho người ta không dám coi thường, làm cho tim người ta đập thình thịch.
Không ai biết tên công tử này, nhưng lại ra tay hào phóng, tiêu tiền như rác.
Hôm nay, hán mang đến một chiếc vòng tay chuỗi hạt mạ vàng khảm châu báu.
Rực rỡ lóa mắt, đẹp đẽ quý giá, quả nhiên là trân phẩm khó gặp.
Cái vòng tay này có giá trị thế nào, hiển nhiên không cần nói cũng biết.
Gã sai vặt cất cao giọng nói:
“Công tử nhà ta nói, hôm nay cô nương nào có thể làm một bài thơ khiến công tử hài lòng, sẽ ban thưởng vòng tay này cho người đó”
Giọng nói của gã sai vặt vang vọng trong đại sảnh, hấp dẫn sự chú ý của rất nhiều người.
Trầm Hương nhìn chằm chằm chiếc vòng tay, hơi ngây người.
Trong lòng nàng thầm nghĩ, nếu mình có thể lấy được món bảo vật này…...
“Ta không có nhiều tiền trong người.”
Lý Bình An đột nhiên nói chuyện.
Trầm Hương quay đầu nhìn lại, nghi ngờ nhìn hắn.
“Ngươi chơi đàn không tệ, chỉ là tiền trên người ta không nhiều lắm, còn dùng đi đường.
Vị bằng hữu này của ta rất có tiền, nhưng hình như hắn say rồi.
Cảnh Dục ngủ say như heo, tiếng ngáy to rung trời.
Không lịch sự chút nào.
“Ta thấy các cô nương khác đều có tiền thưởng, còn ta lại không có gì tặng thưởng cho cô nương, chỉ có thể mượn hoa hiến phật.
Vừa rồi công tử kia nói ai viết được bài thơ hay, sẽ tặng vòng tay kia cho người đó…
Lý Bình An đỡ người ngồi dậy.
Rượu Cảnh Dục mang đến quả nhiên không phải rượu bình thường.
Lúc mới uống không cảm thấy gì, giờ phút này lại thật sự hơi cảm thấy say.
Cô nương Trầm Hương kinh ngạc nhìn Lý Bình An, rất nhanh đã kịp phản ứng.
“Đa tạ ý tốt của công tử, Trầm Hương vốn là hạ nhân.
Công tử chịu nghe ta đàn đã là phúc phận của Trầm Hương rồi, làm sao còn dám đòi công tử thưởng tiền”
“Không cần lại uổng”
Trầm Hương cô nương khẽ cắn môi, đôi mắt đẹp đong đưa.
Trên người đối phương có vài phần khí phách thiếu niên, lại mang theo cảm giác ổn trọng và trưởng
thành.
Thực sự có chút hơi kì lạ.
Trầm Hương còn định từ chối nhưng cô nương bên cạnh đưa tay giữ nàng lại.
Ý tứ rất rõ ràng, muốn để đối phương thử một lần.
Nếu không tối nay Trầm Hương sợ là lại phải tay không mà về.
“Làm phiền cô nương lấy giúp ta ít giấy bút.
Trầm Hương mang tới giấy bút và một nghiên mực bên trong đã có sẵn nước mực.
Lý Bình An ở một cái, tay cầm bút.
Từng nét từng nét, trong lúc viết, lực tay uyển chuyển lúc nặng lúc nhẹ, từng nét chữ đẩy lên hay hất ngắt đều khéo léo, tinh tế, thể hiện kỹ thuật thư pháp rất điêu luyện.
Chú trọng từng nét bút, kết hợp hoàn hảo nhuần nhuyễn giữa suy nghĩ và lực cầm bút của người viết.
Động tác đưa bút lên xuống như có nhịp điệu, mượt mà như nước chảy mây trôi.