Chương 84: Trên vai có con chuồn chuồn kim màu đỏ
1737 chữ
“Thay vì đứng ở chỗ này suy nghĩ lung tung, tại sao chúng ta không đi tìm một quán ăn ngon, các ngươi cảm thấy như thế nào?”
Hai người Thôi Thành, Thôi Tài đều cười, tâm trạng sầu não vừa rồi tiêu tan không ít.
“Có nơi nào tồi tệ như thế này không? Chân con ta đã bị mài rách rồi, cõng một đoạn đường thì đã làm sao?”
Người đang nói là phụ nhân xinh đẹp mà nhóm người Lý Bình An đã gặp ở trên đường, đứng ở bên cạnh phụ nhân còn có thiếu niên nhà giàu kia.
Thì ra là từ kinh thành đến học viện phải đi bốn mươi dặm đường, tên thiếu niên kia được nuông chiều từ bé đã không kiên trì nổi nữa.
Phụ nhân thương con nên quên lời dặn dò của lão gia.
Để người hầu lén cõng thiếu niên kia một đoạn đường, ai biết lúc tiến vào học viện đã bị tước bỏ tư cách nhập học.
Trên đời này làm gì có đạo lý như vậy.
Trượng phu vừa mới thăng quan, nếu là phụ nhân bình thường nhất định phải trận tranh luận ầm ĩ ra ngô ra khoai.
Thậm chí sẵn sàng nhảy tới đánh nhau.
Nhưng đây là đang ở học viện, cho dù phụ nhân có ngang ngược cỡ nào cũng không dám ở chỗ này
cãi cọ,
làm trò khóc lóc om sòm.
Cho nên phụ nhân chỉ dám âm thầm nói oán giận vài câu.
“Mẹ ơi, chân con đau!”
Thiếu niên kia ai oán phàn nàn với mẹ.
“A Vũ còn không mau cõng thiếu gia.
“Ta không cần hắn cõng, vướng rất khó chịu, ta muốn cưỡi ngựa!
“Nơi hoang vu vắng vẻ này làm gì có ngựa.
“Con muốn cưỡi con đó!”
,
Thiếu niên đưa tay chỉ trỏ.
Lão Ngưu liếc mắt nhìn thiếu niên kia một cái, mắt trợn trắng tỏ vẻ ghét bỏ.
Phụ nhân nhìn theo hướng con mình đang chỉ.
Ở đó có ba người và một con trâu, chân ba người đều đi giày rơm.
Quần áo bạc màu lộ rõ là người nghèo kiết xác, điểm duy nhất có thể đáng giá nói tới chính là khí chất.
“A Vũ.”
Phụ nhân gọi một tiếng.
Người hầu tên là A Vũ hiểu ý, đi tới trước mặt ba người Lý Bình An.
“Tiểu tử, hôm nay ngươi lời to rồi, phu nhân nhà chúng ta muốn con trâu này”
Vừa nói, hắn vừa ném ra một túi tiền.
Lý Bình An đưa tay đỡ được túi tiền.
Không cầm chạm vào túi, chỉ nghe tiếng bạc va chạm trên không trung cũng đoán biết được trong túi có bao nhiêu cân lượng.
Lý Bình An thản nhiên cười, ném túi tiền trở lại.
“Xin lỗi, con trâu này không bán.
Mặt A Vũ lộ ra vẻ kinh ngạc:
“Này! Ngươi còn chưa nhìn xem bên trong có bao nhiêu tiền?”
“Bao nhiêu tiền cũng không bán, xin vui lòng tìm mua chỗ người khác đi.
Bất đắc dĩ, A Vũ đành phải chạy về.
“Không bán?”
Phụ nhân bắt đầu nóng nảy, hôm nay nàng đã phải đi theo nhi tử hơn bốn mươi dặm đường, trong lòng đã đầy ấm ức.
“Một con trâu xấu xí mà làm như bảo bối vậy”
“Nếu hắn không bán, hay là chúng ta nói với hắn cho chúng ta thuê con trâu cõng thiếu gia xuống núi”
Phụ nhân xua xua tay.
A Vũ lại chạy tới chỗ Lý Bình An, lúc này hắn lấy ra một nửa số tiền trong túi.
“Nếu trâu không bán thì thuê cũng được, cõng thiếu gia nhà ta đến dưới chân núi. Ngươi xem này, số tiền này đều sẽ là của ngươi”
“Lão Ngưu, ý của ngươi thế nào?”
“Um… ò!”
Lý Bình An không còn cách nào khác nhún vai:
“Lão Ngưu nhà ta không đồng ý.
A Vũ nhịn không được nói:
“Ta nghĩ đầu óc của ngươi bị lừa đạp rồi!”
Lý Bình An cũng không quá so đo đến lời nói của A Vũ, nhưng Thôi Thành đứng phía sau thì tức giận bước ra.
“Ngươi nói chuyện kiểu gì thế?”
“Loại nhà quê như các ngươi, ta nói chuyện kiểu đó thì đã làm sao, ngươi có biết phu nhân nhà ta là…..”
Lời còn chưa nói xong, Lý Bình An đã kêu hai huynh đệ Thôi Thành, Thôi Tài đi xuống chân núi. So đo với kẻ ngốc, người khác sẽ cho rằng ngươi cũng là kẻ ngốc.
Phụ nhân tức giận không thể nén nổi nữa, vốn hôm nay nàng đã ôm một bụng uất ức.
Bây giờ ngay cả một tên nhà quê cũng coi thường nàng.
Phụ nhân giơ tay tát vào mặt A Vũ một cái vừa to rõ, vừa vang.
“Phế vật!”
A Vũ lấy tay che mặt cúi thấp đầu xuống, không dám nói lời nào.
Phụ nhân mặc dù kiêu ngạo ngang ngược nhưng cũng biết đây là nơi nào.
Suốt dọc đường về, đứa con nhỏ đi bên cạnh vẫn khóc sướt mướt, la hét đòi ngồi xe.
Phụ nhân rất phiền lòng.
Khi đi tới một vũng nước, nàng vô ý trượt chân ngã xuống đất, nước bắn tung tóe khắp người. Hai bờ mông vừa mập vừa tròn trịa ngã bịch xuống đất.
“A ui!”
Phụ nhân vừa giận vừa thẹn, lại thưởng cho hạ nhân mấy cái tát.
Nhóm người phụ nhân rất khổ sở mới đi xuống dưới chân núi, phụ nhân nhìn thấy xe ngựa của trượng phu đang chạy về phía này.
Nổi giận đùng đùng đi tới chỗ xe ngựa.
“Phu nhân, nàng làm sao vậy?”
Một nam tử trung niên bước xuống xe.
“Làm sao là làm sao? Còn không phải bị người ta khiêu khích sao”
Phụ nhân tức giận không chỗ phát tiết, không ngừng lải nhải oán giận.
“Cái gì mà học viện, cái gì mà lão sư, còn có mấy tên nhà quê thối tha đó…...
Người đàn ông khó hiểu hỏi:
“Mấy tên nhà quê nào?”
Phụ nhân quay đầu nhìn lại nhóm người Lý Bình An đang chậm rãi đi từ trên núi xuống.
Hiếm khi đến nơi này một chuyến, nhóm người Lý Bình An muốn tận hưởng.
Vừa đi dạo vừa ngắm cảnh, cho nên bước chân của bọn họ chậm hơn so với nhóm người phụ nhân. “Chính là mấy người kia làm ta tức chết”
Nam nhân nhìn thấy bộ dáng phu nhân của mình như vậy, biết thế nào về nhà cũng sẽ không tránh được việc bị nàng càu nhàu.
Học viện tất nhiên là không thể trêu vào, vì thế hắn vỗ nhẹ vào bàn tay nhỏ bé non mềm như bông tuyết của phu nhân.
“Phu nhân, nàng đừng tức giận, ta cho người dạy mấy tên kia một bài học trút giận cho phu nhân còn không được sao?”
Nam nhân vẫy vẫy tay, gọi một kiếm khách áo đen tới.
“Tìm một nơi không có người đi lại giáo huấn bọn họ, nhưng ra tay đừng quá nặng”
Kiếm khách áo đen hiểu ý gật đầu, đuổi theo bước chân nhóm người Lý Bình An.
Nhóm người Lý Bình An đi đến bên cạnh một tảng đá lớn cách đó hơn mười trượng, kiếm khách áo đen đi phía sau.
Người đi đầu phía trước là một người mù, kiếm khách kia không nhìn ra hắn có công phu gì. Hai người đi bên cạnh thì bước đi nặng nề phát ra gió.
Vừa nhìn đã nhận ra là người tập võ.
Như vậy cũng tốt, nếu để cho hắn vô duyên vô cớ đi đánh một người mù, trong lòng cũng sẽ áy
náy.
Chỉ có thể coi như các ngươi không may.
Kiếm khách áo đen thầm nghĩ.
Sau khi quan sát qua hoàn cảnh bốn phía xung quanh, hắn bước nhanh lên phía trước. Tay hắn đặt lên vai Lý Bình An, lạnh lùng nói:
Ngay trong nháy mắt, hắn lập tức cảm thấy ớn lạnh.
Giống như có một chậu nước lạnh dội thẳng lên đầu hắn, lạnh toát từ đầu đến chân.
Lý Bình An hơi nghiêng đầu, trầm giọng nói:
“Có chuyện gì?”
Người áo đen nín thở, một hồi lâu sau mới phục hồi tinh thần.
“Ngươi, trên vai ngươi có một con chuồn chuồn đỏ… giờ nó bay rồi.
“Đa Tạ.”
“Không… Không cần khách khí…...
Kiếm khách áo đen không biết giọng nói của hắn đã trở nên the thé thế nào.
Hắn thẫn thờ đứng tại chỗ nhìn bóng dáng ba người và một con trâu biến mất, lúc này mới thở ra mấy hơi dài.
Nhóm người Lý Bình An không trực tiếp trở về quán trọ, mà đi hỏi thăm nơi nào có rượu ngon giá rẻ.
Uống ước chừng hai ba canh giờ thì Lý Bình An và lão Ngưu cùng khiêng Thôi Thành và Thôi Tài trở về.
Lý Bình An nằm ở trên giường, cảm thấy hơi say.
Say tít thì phiền, say nhẹ thì chán.
Say sưa vừa phải.
Hắn thả lỏng, thở ra một hơi thật dài, mở miệng nói.
“Công tử đã vào đến phòng sao không xuống đây uống một chén rượu.
Không nhận được hồi âm.
Một lát sau, hơi thở biến mất.
Lý Bình An hơi nhíu mày, đã đi rồi sao?
Mình mới tới kinh thành đã có người theo dõi mình rồi.
Lý Bình An suy nghĩ kĩ lại, mình không có kẻ thù nào ở kinh thành. Về phần bằng hữu…...
Đúng lúc này, từ ngoài phòng nhảy vào một bóng người.
Là Cảnh Dục tới tìm Lý Bình An đi uống rượu.
“Đi uống rượu đi!”
Lý Bình An lắc lắc hồ lô rượu, ý bảo mình vừa mới uống xong.
“Ngươi chỉ mới uống rượu nát, ta dẫn ngươi đi chỗ tốt hơn!”
Bầu trời ngập ánh trăng, trong gió lại mang theo cảm giác mát mẻ khi thu về.
Một bóng người bay lướt qua đầu cầu Thập Lý đình.
Sau đó hắn đáp xuống một con hẻm tối, nhẹ giọng nói nhỏ trước một cỗ kiệu đặt trong bóng tối.
“Đã tìm thấy”