Chương 236: Lại vào kinh thành

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2,957 lượt đọc

Chương 236: Lại vào kinh thành

1350 chữ

Sau khi nhận được thù lao thì Lý Bình An cũng rời khỏi Vân Hòa huyện trong ngày hôm đó. “Tiên sinh! Tiên sinh!”

Lúc này, đám người Hoàng Sơn vội vàng đuổi theo.

Bây giờ, mấy người trẻ tuổi mới ra đời này cuối cùng cũng suy nghĩ rõ ràng vốn dĩ tiên nhân ở ngay bên cạnh họ.

Nghe nói Lý Bình An phải đi, thế là vội vàng đuổi theo.

Đuổi một mạch một quãng đường hơn hai dặm mới nhìn thấy bóng lưng của Lý Bình An.

Gió thu như bút, trám đầy trời chiều.

Lý Bình An ngồi trên thân trâu, ngậm một lá cây, khóe miệng mang theo một nụ cười lười biếng. “Tiên sinh!”

Mấy người kêu vài tiếng nhưng không thấy Lý Bình An dừng lại, đồng thời khoảng cách giữa hai bên

lại càng ngày càng xa.

“Tiên sinh, chờ một chút….” Hoàng Sơn hỗ.

“Nhanh chóng rời khỏi Vân Hòa huyện đi.”

Giọng nói ôn hòa thuần hậu từ phía trước vọng lại theo cơn gió.

Chỉ sợ sớm thôi, Vân Hòa huyện sẽ không còn tồn tại nữa.

Sự thật cũng đúng như Lý Bình An suy đoán.

Trong một đêm trăng tối gió cao, Vân Hòa huyện dấy lên ngọn lửa hừng hực.

Một mảnh lửa đỏ, một đám mây mù giống như bao phủ trọn vẹn Vân Hòa huyện trong một thế giới mộng ảo.

Ánh lửa vô biên vô tận xuất hiện với tư thái mị hoặc nhất trong đêm tối này.

Tiếng gào thét thảm thiết của mọi người vang vọng trong gió.

Vân Hòa huyện, trong núi Vân Hoà, Sơn Thần ngẩng đầu, nhìn bóng người ở giữa không trung kia, nuốt một ngụm nước miếng, mặt cắt không còn giọt máu giải thích: “Hiểu lầm! Đây đều là hiểu lam!”

“Hiểu lầm sao?”

Trương chân nhân lơ lửng giữa không trung, toàn thân tràn ngập khí thế tựa như một thanh kiếm sắc to lớn, mang theo một sức mạnh cuồng bạo bá đạo.

Sự tồn tại của cả ngọn núi lớn bị một cỗ uy áp như ngục như biển bao phủ khiến cho người ta có một loại cảm giác hít thở không thông, thời khắc này gió núi dường như cũng ngừng thổi.

Một bầu không khí tang tóc nổi lên, bao phủ mỗi một tấc không khí.

Đó là một loại uy nghiêm làm người ta kinh ngạc run sợ, giống như thần linh giáng xuống nhân gian.

Chỉ cần một hơi thở là có thể đè chết tươi người đang sống!

“Hiểu lầm sao? Nuôi nhốt yêu ma, dung túng hắn làm điều ác, đây là hiểu lầm à?”

“... Ta….”

Sơn Thần hoảng sợ đến nỗi toàn thân run rẩy, không nói nổi một câu.

Sau một khắc, Trương chân nhân hạ một cước.

Rầm ——”

Thế như trời sập.

Cả ngọn núi Vân Hoà phát ra một tiếng tiếng kêu thảm thiết đau đớn.

Đại nạn qua đi, toàn bộ yêu quái ở vùng núi xung quanh Vân Hòa huyện đều bị quét sạch sành

Vân Hòa huyện bị một trận hỏa hoạn lớn thiêu sạch.

Từ trong một mảnh hoang vu, hai bóng dáng nhảy ra ngoài, là hai con thỏ một xám một trắng.

Hai con thỏ sớm đã có linh trí, gặp cảnh tượng này không khỏi có chút run lẩy bẩy.

Một con thỏ xám trong số đó vẫn cố gắng cầm một bản công pháp trong tay, là đồ vật mà hôm đó một nam nhân mù cho bọn nó.

Mặc dù bây giờ bọn chúng vẫn chưa biết là dùng để làm gì, nhưng chắc hẳn là đồ tốt.

Đại thủ bút, trọn vẹn hơn một ngàn viên linh thạch.

Còn có một số đan dược.

Đa phần những đan dược này Lý Bình An cũng không dùng tới.

Hắn thử một chút, mình chỉ có thể hấp thụ năng lượng từ mấy loại như linh thạch, đan tụ khí, đan khí huyết…..

Những đồ vật còn lại đều có thể đến kinh thành đổi linh thạch.

Tiếp đấy lại thử hấp thu mấy linh thạch, những linh thạch này chất lượng tốt nhất.

Mỗi một viên đều to bằng tảng đá, tỏa sáng lấp lánh, giấu ánh sáng ở trong.

So với linh thạch Lý Bình An lấy được lúc trước thì tốt hơn nhiều.

Nhân cơ hội này, Lý Bình An để lão Ngưu hộ tống cho mình. Sau đó tập trung hết sức tiến vào trạng thái tu hành.

Linh khí thiên địa không hề có tác dụng với Lý Bình An.

Lý Bình An tu chính là nhân thể lục bí cực kỳ gian nan, chỉ có thể dành thời gian rèn luyện từng chút một.

Tu luyện nhân thể lục bí vẫn chủ yếu là đám người luyện khí sĩ đến trung tam phẩm.

Bọn họ cảm thấy mình không còn hy vọng tấn thăng thì quay lại tu luyện nhân thể lục bí với ý đồ tìm kiếm đại đạo phù văn.

Làm như vậy thì điểm tốt là có thể đảm bảo tuổi thọ của mình được lâu dài, đồng thời nâng cao

khả năng của mình trong tương lai…..

Lý Bình An bỗng nhiên tới cảm giác tu luyện.

Có đôi khi tu luyện giống như là ngồi trên nhà xí, ngươi ngồi xổm một ngày nhưng không kéo nổi hầm cầu ra.

Nhưng rất có thể bỗng nhiên ngươi đến cảm giác thì chưa đến nửa giây sẽ phun ra.

Hiện giờ, cảm giác của Lý Bình An chính là như vậy.

Tiếp tục mở nê hoàn, Lý Bình An cảm giác nguyên thần của mình càng trở nên ngưng thực hơn.

Vừa tu luyện, vừa cảm thụ biến hóa rất nhỏ của thân thể là một loại cảm giác thật kỳ diệu, lúc đầu hắn còn chưa quen mấy.

Nhưng sau khi đã quen thuộc thì cảm giác đã trở thành một phần thân thể của mình.

Chỉ chớp mắt, bảy tám ngày trôi qua.

Lý Bình An nhập quan ngắn ngủi rồi xuất

rất nhanh.

Gió núi thổi vào rừng không, ào ào như có người.

Trời cao mây trôi, núi xanh nước biếc, trời trong gió nhẹ

Hương thơm cỏ cây xông vào mũi, lành lạnh thấm vào ruột gan, cho người ta một loại cảm giác thoải mái không thể diễn tả bằng lời.

Vượt qua một dãy núi, đi tới một một sơn cốc xanh um tươi tốt.

Ngâm nga bài hát, tiện tay hái được một ít trái cây.

Nhân lúc còn tươi, nhanh chóng nếm thử một miếng.

Tươi mát thơm ngon, chua mà không chát, ngọt mà không ngán.

Lý Bình An liền hai quả.

Sau đó không lâu, kinh thành.

Một người một trâu, một đường thong thả đến kinh thành.

Lý Bình An hừ một tiếng, nói: “Ta Lý Bình An đến kinh thành sẽ làm ba chuyện, đòi nợ! Đòi nợ! Hay là mẹ hắn đòi nợ!”

Lão Ngưu vỗ tay: Sâu sắc!

Lần thứ hai đến kinh thành, Lý Bình An hùng dũng oai vệ khí phách hiên ngang, ưỡn thẳng lưng.

Sau đó chui vào qua một lỗ chó ở ngoài tường thành.

Đầu năm nay, đi đâu cũng phải có văn thư thông quan.

Trùng hợp, Lý Bình An không có.

Hắn và lão Ngưu đều là hộ khẩu đen, không chịu được điều tra.

“Lão Ngưu, đây là bước đầu tiên của chúng ta, nhưng là một bước văn minh lớn!” “Bò….Ò…!”

Cơ thể lão Ngưu quá to, không thể chui qua lỗ chó

Lý Bình An đành phải đá mạnh mông nó từ phía sau. Lão Ngưu: “Bò….....”

Phut

Một cái rắm bay thẳng vào mặt Lý Bình An.

Lão Ngưu lắc lư cái mông, kêu bò…..... bò…)....

(Ngươi ở sau mông ta, ta có cảm giác rất không an toàn)

Bùm bùm!!

Phía xa có pháo hoa bay lên.

Lý Bình An hiếu kỳ nói: “Hôm nay là ngày gì nhỉ?”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right