Chương 235: Thổ hào chúng ta làm bằng hữu
1346 chữ
Được Lý Bình An chiếu cố, đám người Hoàng Sơn đã khôi phục kha khá.
Ngay cả Đỗ Châu bị thương nặng nhất, hiện tại đã có
thể ra ngoài đi bộ một chút.
Mấy người quay lại chân núi, nghĩ liệu có thể gặp lại tiên nhân ngày đó đã cứu bọn hắn hay không. “Ai, ngươi khoan hãy nói lang trung mắt mù kia có tay nghề thật cao siêu.
Đỗ Châu nói.
Mấy ngày trước, hắn cảm giác mình chỉ còn cách Quỷ Môn quan chưa đến một cước.
Bây giờ chỉ mới mấy ngày ngắn ngủi mà đã không chỉ có thể đi bộ, còn có thể chạy, còn có thể nhảy buóc lón.
Thậm chí còn Đảo Quải Kim Câu thật đẹp.
Hoàng Sơn nói: “Đến lúc đó phải cảm tạ người ta thật tốt mới được, những ngày này chiếu cố
chúng ta rất nhiều”
Mấy người gật đầu nói phải.
“Ngươi nói thử xem chúng ta có thể gặp được tiên nhân ngày đó đã cứu chúng ta hay không” Một người bỗng nhiên nói.
“Một thanh kiếm biết bay, thật sự là quá đẹp rồi!”
“Nếu có dịp gặp mặt một lần thì quá tốt.
Trang phục nữ tử nói: “Ngươi cho rằng dễ gặp tiên nhân như vậy sao.”
“Ai, đó là cái gì!?”
Hoàng Sơn đột nhiên thay đổi biểu cảm.
Đúng lúc này.
Ram
Hai bóng người một trước một sau, phóng vào trong núi với tốc độ vô cùng nhanh.
Chỉ nghe rầm một tiếng, một cây đại thụ bị quét qua đứt đôi.
Lá cây rơi như mưa, thanh thế doạ người.
Thường Vân đạo trưởng vọt tới nhanh như chớp, hai tay hợp lại.
Hét lớn một tiếng: “Xá!”
Cuồng phong từ trong hai tay áo của hắn cuồn cuộn mà ra. Ba người ôm chặt đại thụ nhưng không được, đại thụ bị cuồng phong thổi gãy.
Có lẽ tảng đá lớn trăm cân cũng sẽ bị thổi đến chia năm xẻ bảy.
Bóng dáng Lý Bình An hạ xuống, cầm Phù Tang đạo.
“Trảm!”
Chém ra một đao.
Một tiếng rầm vang dội, một đao kia không có bất kỳ một ánh đao nào, chậm rãi rơi xuống.
Một đao thật đơn giản nhưng lại tràn đầy sinh cơ, sát ý cuồng bạo trong đó càng phun trào mạnh
me.
Những nơi đạo thế đi qua, đừng nói đến cuồng phong mà Thường Vân đạo trưởng thi pháp gọi ra, ngay cả mặt đất cũng bị chém ra một vết nứt rất sâu, kéo dài hơn mười trượng.
Thường Vân đạo trưởng sợ hãi ngã xuống đất, cả người toát mồ hôi lạnh.
Một màn nguy hiểm vừa rồi vượt xa khỏi tưởng tượng của hắn.
“Cái này…. Cái này…”
Thường Vân đạo trưởng vội vàng sử dụng thuấn thân phù, trong nháy mắt đã xuất hiện ở chỗ cách xa đó hơn mười trượng.
Miệng lẩm bẩm, “Phổ cáo vạn linh, thổ địa chi linh, trái xã phải tắc, không được vọng kinh…... Xá!” Thường Vân đạo trưởng đoán sai thực lực của Lý Bình An, cuối cùng giờ phút này mới hiểu được rằng đôi khi đứng ra để ra mặt thay người khác lại dễ chết.
“Thổ địa gia mau mau hiện thân
Đạo bào mà Thường Vân đạo trưởng mặc trên người cũng là một kiện pháp khí phẩm cấp thấp có thể tăng tốc độ của người sử dụng, hắn lại dùng thêm mấy tấm thuấn thân phù bảo mệnh liên tiếp nên nghĩ đối phương nhất thời sẽ không đuổi kịp hắn.
Thế nhưng vừa quay đầu lại thì lại nhìn thấy ánh sáng lạnh lẽo chạy thẳng đến đầu của hắn. Khoảng cách gần như thế, tốc độ nhanh như vậy, căn bản là hắn không thể tránh thoát.
Đầu óc của Thường Vân đạo trưởng trống rỗng.
Xong đời!
“Người nào dám nháo sự ở đây!”
Đúng lúc này, thanh âm như sấm
Trên sườn núi cách đó hơn mười trượng, những nhánh cây đã bị đè gãy lại giống như bị cuồng phong thổi lên, lá cây bị cuốn bay đầy trời, tựa như thế núi lở, vô cùng hung mãnh.
Tiếng vang ầm ầm, vang vọng sơn cốc.
Một đại hán có dáng dấp khôi ngô, vẻ mặt dữ tợn nghe tiếng mà ra.
“Ta chính là thổ địa nơi đây…”
Thổ địa chỉ cảm thấy thân thể bị một cơn gió to đáng sợ, mạnh mẽ thổi ngã về phía sau.
“Rầm” một tiếng ngã đến gốc cây cách đó mấy trượng.
Mặt đất chấn động, hai mắt tối sầm.
Lý Bình An một cước đá văng thổ địa cản trước người, lập tức xoay ra một đao.
Ánh đạo như tuyết, nhanh như chớp.
Vừa chạm vào mục tiêu thì lóe lên, sau đó biến mất ngay.
Thân thể Thường Vân đạo trưởng cứng đờ, đầu bay ra rất xa, một lát sau thân thể co quắp ngã
xuống đất.
Trong núi mây mù lượn lờ, mặt trời rải lên một màu đỏ ửng trong sương mù, như mưa như sương, bao phủ dãy núi.
Thổ địa công nuốt ực nước miếng, không dám ở lại lâu, vội vàng trầm thân thể xuống, một lần nữa đâm vào trong đất.
Lý Bình An cũng không để ý tới hắn, dù sao cũng là thổ địa công của một phương, nếu bị giết thì sợ là sẽ gây ra không ít phiền toái không cần thiết, còn lại giao cho cha của Trương Du Uyển đi.
Lý Bình An ung dung xuống núi.
Thấy đám người Hoàng Sơn đứng ở chân núi, ngây ngốc nhìn mình.
Lý Bình An cười nói: “Không có việc gì nên ta ra ngoài đi bộ một chút ~ ”
Chỉ sau ba ngày.
Trương chân nhân dẫn một đội nhân mã vội vàng chạy tới Hưng Hoà huyện, đi cùng còn có một đám gia thuộc.
Trương Du Uyển mất tích hai năm, người nhà đều cho là nàng đã xảy ra chuyện.
Tổ mẫu cũng vì thương xót quá độ, một năm trước đã ra đi.
Bây giờ, sau khi nghe nữ nhi nói rõ ngọn nguồn thì vị Trương chân nhân đang đương nhiệm sơn chủ Trấn Hổ Sơn này không nói một lời nào, sắc mặt sa sầm xuống dường như có thể ngưng tụ ra nước.
Đầu tiên là hắn nói cám ơn Lý Bình An, trịnh trọng bái.
“Đa tạ các hạ đã ra tay cứu giúp, cứu tiểu nữ một mạng”
“Tại hạ chỉ lấy tiền làm việc, theo nhu cầu thôi, thực sự không nhận nổi lễ lớn như thế của chân
nhân”
Trương chân nhân trầm giọng nói: “Bất kể như thế nào thì phần ân tình này Trương gia Trấn Hổ Sơn ta cũng sẽ nhớ kỹ.
Nếu ngày sau có cần thì các hạ có thể đến Trấn Hổ Sơn của ta!”
Lý Bình An chắp tay nói: “Đa tạ chân nhân
Trương chân nhân lại nói: “Lần này xuất hành vội vàng, nếu các hạ bằng lòng thì hay là cùng ta về Trấn Hổ Sơn để chúng ta có thể cảm tạ các hạ thật tốt thì tốt hơn”
Lý Bình An vội vàng từ chối, chỉ nói nếu ngày khác có cơ hội thì sẽ đi bái phỏng.
Trương chân nhân đành phải đưa một cái nhẫn trữ vật, “Đi vội vàng, chỉ có những thứ này, mong rằng các hạ không ghét bỏ”
Đây là lần đầu tiên Lý Bình An thấy nhẫn trữ vật, nhưng cũng không biểu hiện ra một bộ dáng nhà quê mà chỉ chắp tay, “Vậy đa tạ chân nhân thật nhiều.
Trương chân nhân nói: “Bên trong chỉ có hơn một ngàn viên linh thạch, còn có một số đan dược, thật sự là không lấy ra được”
Lý Bình An mặt không đổi sắc, “Không ngại không ngại”
Nội tâm: E(OVO ””
Đây chính là thổ hào sao?