Chương 234: Nhìn người rất không vừa mắt

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2,171 lượt đọc

Chương 234: Nhìn người rất không vừa mắt

Hai hán tử cầm đoản côn xông lên đầu tiên.

“Đừng đánh chết! Phải sống”

Lúc này, một giọng nói thuần hậu bỗng nhiên vang lên.

Nữ quỷ áo đỏ trên núi bị thương, vừa hay cần huyết thực.

Mặc dù người này bị mù nhưng một người mà có thể đánh thắng được ba năm tráng hán thì chắc hẳn cũng là người tập võ nên chắc chắn là đúng khẩu vị của nữ quỷ áo đỏ.

Lý Bình An đang chữa thương cho Trương Du Uyển, mỗi một huyệt đạo trên người nàng đều được châm kim.

Nhìn lướt qua cơ thể Trương Du Uyển thì không thấy có vết thương nặng, dường như chỉ cần nghỉ ngơi một chút là sẽ bình phục.

Nhưng trên thực tế, trước đó nàng đã bị yêu quái đả thương, hơn nữa vẫn không thể tu dưỡng tốt

cho nên trong cơ thể vẫn có bệnh tình.

Nếu như không kịp thời điều tiết thân thể thì chỉ sợ là không sống nổi hai năm.

Lúc đầu, Trương Du Uyển chỉ cảm thấy vết thương vừa đau vừa ngứa.

Sau đó thì chết lặng, không thể động đậy.

Hai tráng hán nhảy liên tiếp mấy bước đến gần, Lý Bình An thấy đoản côn trong tay đã chuẩn bị được vung lên nhưng cũng không quay đầu, xé thịt bò khô trong tay làm đôi, ném một nửa ra ngoài. “Bò….Ò…!!”

Hai hán tử kia còn chưa kịp vọt tới gần thì thấy một bóng đen hiện lên.

Ngay sau đó hai người như đụng phải một bức tường di động cực nhanh, trong nháy mắt đã bay ra xa hơn mấy trượng.

Lão Ngưu còn ngậm thịt bò khô trong miệng, biểu cảm nghiêm túc.

Chỉ cần có thịt bò đúng chỗ thì tiên nhân cũng vô dụng”

Đám người nhao nhao giật mình, sao đột nhiên lại có con trâu đen lớn này chạy đến?

Trương Du Uyển thở ra một hơi thật dài.

Lý Bình An nói khẽ: “Về sau cố gắng không giao thủ với người khác, cố gắng không nóng giận….

Trong sân tiếng kêu thảm thiết thỉnh thoảng vang lên.

Lão Ngưu xông vào trong đám người, mạnh mẽ húc ngã liên tiếp từng đám người.

Đám người tán loạn như ruồi mất đầu, có người quơ loạn đoản côn trong tay, có người đấm ngực

kêu to, có người lăn lê bò choài trên mặt đất.

“Lớn mật, dám gây sự ở Vân Hòa huyện ta!”

Lúc này, một tiếng quát to vang lên.

Ngay sau đó một bóng người xuất hiện, đánh một chưởng về phía lão Ngưu.

Đó là một người trẻ tuổi mặc áo bào trắng, hơi thở sắc bén.

Lúc này, một lão giả hơn sáu mươi tuổi ung dung đi tới.

Lão giả mặc một bộ đạo phục cũ kỹ, cầm Thanh Phong ba thước trong tay.

“Thường Vân đạo trưởng!”

Đám người thấy lão giả thì lập tức vui mừng.

Lão Ngưu trúng một chiêu của người trẻ tuổi mặc áo bào trắng, chỉ đơn giản là lui về sau mấy bước, tức giận phì mũi với đối phương.

Lão giả đứng trước mặt Lý Bình An, đánh giá đối phương một chút.

“Đạo hữu, vì sao lại đả thương người vô cớ?”

Lý Bình An cũng không quay đầu, “Là bọn hắn muốn đánh ta trước, ta đây coi như…. Phòng vệ chính đáng”

Thường Vân đạo trưởng nhìn mấy thi thể vị lão Ngưu giẫm đạp chết trên mặt đất, giọng nói lạnh lùng.

“Đạo hữu, cảm thấy bây giờ nói lời này còn có ý nghĩa gì không”

Lý Bình An lấy khí thu châm, nói, “Đạo trưởng có ý gì? Chẳng nhẽ không thấy đám người này trợ Trụ vi ngược, mưu tài hại mệnh”

Thường Vân đạo trưởng vung phất trần lên, “Đạo hữu hiểu lầm rồi, bọn hắn cũng chỉ bị yêu quái trên núi uy hiếp”

Lý Bình An cười một tiếng, “Ta thì lại thấy là bọn hắn thích thú đấy chứ. Với lại bọn hắn bị trên núi yêu quái uy hiếp, chẳng nhẽ đạo trưởng cũng bị uy hiếp? không thấy người bị bọn hắn giết sao?”

Thường Vân đạo trưởng tràn đầy căm phẫn trong lòng nói: “Bần đạo tới đây đã được hơn hai năm, tự nhiên hiểu được mấu chốt trong đó.

Những thôn dân này bị lợi ích trước mắt làm mù mắt.

Chỉ cần cho bọn hắn một cơ hội thì bọn hắn tự nhiên sẽ suy nghĩ lại về tội ác mà mình đã phạm

vào.

Ai là người vô tội? Thôn dân vô tội, vì sao lại phải ra sức xuống tay sát hại

Lý Bình An lại cười một tiếng, “Lão đạo sĩ à lão đạo sĩ, học vấn của ngươi thật sự là học được trong bụng chó rồi.

Những thôn dân này vô tội, những người khác bị bọn hắn hại chết thì không vô tội à?

Ngươi trơ mắt nhìn bọn hắn làm điều ác, hiện tại lại ra mặt vì bọn hắn.

Thường Vân đạo trưởng biến sắc.

Bị câu học vấn học được trong bụng chó kia của đối phương làm cho tức giận đến nỗi giận run trong lòng một hồi.

“Đạo hữu! Ngươi đã phạm phải sát nghiệt.

Bây giờ lại còn nói năng lỗ mãng, vậy thì đừng trách lão phu không khách khí.”

10:51

“Đến đi! Thường Vân đạo trưởng giết hắn.

“Vậy mà lại vũ nhục Thường Vân đạo trưởng như thế, Thường Vân đạo trưởng làm gì thì sao ngươi có thể hiểu được?”

Đông đảo thôn dân nhao nhao phụ họa.

Thường Vân đạo trưởng nói: “Đạo hữu, đừng chấp mê bất ngộ”

Lý Bình An cười nói: “Tặng ngươi một bài thơ không đề, màu cỏ thăm thẳm đường dài dằng dặc, bùn và nước đến làm bạn sương mù

Ngựa thả tâm hồn về vùng quê, quê mùa nhà tranh độc thâu hoan”

Thường Vân đạo trưởng trầm ngâm một lát, giống như đang suy nghĩ xem ý tứ của bài thơ không đề này.

Một lát sau, biểu cảm càng phẫn nộ hơn.

Nam tử áo bào trắng bên cạnh Thường Vân đạo trưởng duỗi tay nắm chặt chuôi kiếm.

Kìm nén tức giận, nghiến răng nghiến lợi nói: “Sư phụ!”

Có vẻ như chỉ cần Thường Vân đạo trưởng ra lệnh một tiếng thì sẽ chém Lý Bình An làm đôi. Thường Vân đạo trưởng hít sâu một hơi, “Cho vị đạo hữu này một chút giáo huấn!”

Nam tử áo bào trắng đạp mạnh một bước, vung tay lên, nắm chặt trường kiếm sau lưng trong tay. Hai mắt như điện, mũi kiếm quét ngang.

Một bước nhẹ nhàng nhưng lại có một loại khí thế thiên quân vạn mã.

“Tại hạ Xung Hư….”

Nam tử áo bào trắng còn chưa kịp giới thiệu xong tên mình, chưa kịp đợi mọi người tán thưởng ra mặt thì nháy mắt sau đó, đầu của hắn đã bị ấn trên mặt đất một cách hung hăng.

“Ram!!”

Mới chỉ giao thủ một chiêu mà nam tử áo bào trắng đã lập tức không còn hơi thở.

Lý Bình An biểu cảm lạnh lùng.

Một màn này làm cho đám người bốn phía đầu tiên là sững sờ, sau đó hoảng sợ, không biết đây là chuyện gì.

Thường Vân đạo trưởng cũng bị một màn này làm kinh hãi, vô thức lui lại một bước.

Lý Bình An khẽ cười nói: “Tới đi, lão già, hôm nay ta thấy ngươi rất không vừa mắt, phải đánh chết ngươi!”..

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right