Chương 420: Gió tuyết

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1,164 lượt đọc

Chương 420: Gió tuyết

1277 chữ

Tuyết nhỏ mịt mù mang theo một loại mỹ cảm.

Từng bước chân in hằn trên tuyết.

Lý Bình An giữ chặt mũ cỏ, bảo người phía sau phải đi nhanh lên.

Nhìn tình hình có vẻ như tuyết ngày một lớn hơn rồi.

Thế là, đám người tăng nhanh bước chân.

A Ngọc hỏi Nhược Vân công chúa ngồi trong xe ngựa có lạnh không?

Nhược Vân ôm lò sưởi tay, lắc đầu khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hồng xinh xinh.

A Ngọc tính cách hoạt bát, hơi cẩu thả.

Một đường này cứ hỏi mãi Lý Bình An và Vân Thư về chuyện tiêu cục.

“Trước đó ta có gặp một đội áp tiêu, bọn họ nói gì mà mang cổ, rừng ngựa ha…..hình như là tiếng lóng, nó có nghĩa là gì thế?”

Vân Thư ấp úng trả lời: “... Thì là…chậc…trong rừng có ngựa… “Đại khái có nghĩa là trong rừng có giặc.

Lý Bình An đi trước, đầu cũng không ngoảnh lại nói.

Vân Thư thầm thở dài.

“Ồ ~ vậy “Đường sáng” có nghĩa là gì?”

“Trời tối rồi, nên làm việc thôi”

“Lưu đinh thì sao?”

“Một người, dễ ra tay.

Lý Bình An trả lời cực kỳ trôi chảy.

Chờ sau khi A Ngọc đi khỏi.

Vân Thư tiến lại gần, cười nói: “Sư huynh, ngươi nói dối hay lắm, rất giống”

Nàng nhớ tới một câu sư phụ đã từng nói, nói dối mà mặt không một tí đỏ. Ai ngờ Lý Bình An lại nói: “Không phải nói dối đâu”

“Đây đều là tiếng lóng trong ngành

“Vậy sao ngươi biết?” Vân Thư tò mò hỏi.

Lý Bình An cười nhạt, “Xông xáo giang hồ bao nhiêu năm, những thứ này mà không biết chẳng phải toi công sao.”

Qua một ngày, tuyết rơi nặng hạt.

Tuyết rơi nặng trĩu cành cây, phát ra tiếng kêu “ Răng rắc răng rắc”.

Tuyết ngày một lớn, hoa tuyết bay nghiêng nghiêng theo gió, như một mảnh thác trắng từ trên trời đổ xuống.

Thời tiết này đóng băng người cũng được

Thi thoảng sẽ nhìn thấy vài xác động vật đóng băng.

Vương Sơn thở ra một hơi nóng, bước đi càng nặng nề hơn.

Quay đầu nhìn xem con gái mình.

A Ngọc cũng là người tu hành, là một hạt giống tập võ.

Nhưng vì tuổi quá nhỏ, bây giờ vẫn chỉ là võ phu Nhất cảnh..

Gió tuyết đổ xuống thân, chỉ cảm thấy như lưỡi dao sắc nhọn.

“A Ngọc, ngươi vào trong đi, ngoài này lạnh lắm.

Ôm lò sưởi trong tay, Nhược Vân khuôn mặt đỏ ửng gọi A Ngọc vào trong ngồi.

A Ngọc quật cường lắc đầu, thân là tỳ nữ sao có thể ngồi cùng kiệu với chủ.

“Ta vẫn có thể kiên trì”

Vương Sơn nhìn con gái mình, thầm thở dài.

Vốn dĩ, nửa năm trước A Ngọc có cơ hội bước lên võ đạo Nhị cảnh.

Võ phu nhập cảnh, chủ yếu dựa vào giết chóc và khổ luyện, nói trắng ra là khí thế.

Mà A Ngọc từ nhỏ dựa vào thiên tư quen rồi, chỉ thiếu vài phần dũng khí quyết tâm, dẫn đến nửa năm trước phá cảnh thất bại, nên giờ hẵng còn bận tâm.

A Ngọc thở ra một hơi lạnh, khó khăn lê bước chân.

Hàn khí nhập thể, nếu như để đó phát triển thành bệnh thì không tốt.

Vương Sơn thương con gái mình, lại biết A Ngọc rất coi trọng quy củ, không thể ngồi cùng một kiện

với công chúa.

Thế là, đi lên nói với Lý Bình An: “Lý tiên sinh, con ta sắp không đi được nữa, có thể để trâu của ngươi cõng nàng không?”

Lý Bình An hơi nghiêng đầu nhìn, cười mỉm nói: “Ta thấy nàng vẫn có thể tiếp tục được một lúc nữa”

“....Ừm…Lý tiên sinh…nói thật với ngài, nửa năm trước con gái ta mắc bệnh.

Cơ thể suy yếu, ngài để con bé nghỉ một lúc trên lưng trâu có được không?”

Vương Sơn vốn tưởng nói đến thế này rồi, người kia sẽ không thể tiếp tục từ chối.

Dù sao, chỉ để trâu cõng nàng một đoạn thôi mà, có phải chuyện gì to tát đâu.

Lý Bình An vẫn hời hợt nói: “Nàng vẫn có thể kiên trì, với nàng mà nói tiếp tục kiên trì là một chuyện

tốt.”

Vương Sơn nhíu mày.

“Cha, không cần xin hắn, ta vẫn chưa tàn phế mà !”

Lúc này, A Ngọc đột nhiên vượt lên trước, kéo tay áo Vương Sơn.

Tinh thần quật cường, dường như đang cố chứng minh mình có thể, bước từng bước dẫn đầu.

Lý Bình An gật đầu, đánh giá một câu: “ Đúng là một cô nương có kiên cường có lòng tự trọng” Vương Sơn không nói gì thêm, trong lòng thầm oán trách.

Hắn thầm trách Lý Bình An quá keo kiệt, cho con gái mình cưỡi nhờ trâu một tí thì có làm sao? Có phải lấy trâu của hắn luôn đầu mà.

Lý Bình An lại chẳng để ý đến tâm tình của hắn, nhìn bóng lưng quật cường của A Ngọc, bỗng mỉm

Thầm nói nhỏ, “Ừm, là một hạt giống tốt. Chỉ là có chút đáng tiếc…”

Vương Sơn định lên cõng con gái, A Ngọc quyết chối cho bằng được, không muốn bị người ta chê cười.

Cắn chặt răng, tiếp tục bước từng bước.

Cứ thế đi được một ngày, phía trước xuất hiện một ngôi chùa cổ rách nát.

Bọn họ vội vàng tiến vào.

Lý Bình An cầm quyển sổ nhỏ, để lão Ngưu mài mực,

bắt đầu tô tô vẽ vẽ.

Hắn thích du sơn ngoạn thủy, mỗi lần đến những nơi phong cảnh đẹp, bèn ghi chép lại.

Vân Thư hiếu kỳ nhìn hắn, bật cười.

Trong quyển sổ không chỉ có chữ, còn có cả tranh vẽ. Sư huynh viết chữ đẹp, nhưng vẽ thì buồn cười quá.

Cha con nhà họ Vương ngồi một bên, đốt lửa trại.

A Ngọc vội nhích lại gần sưởi ấm, môi trắng bệch, bởi vì vừa phải duy trì nhiệt độ cơ thể, vừa phải đi đường.

Với tu vi của nàng có thể kiên trì đến hiện tại, quả thực không dễ dàng.

Vương Sơn lấy lương khô ra, chia cho mọi người.

Từ khi xảy ra chuyện kia, Vương Sơn không còn nhiệt tình với Lý Bình An. A Ngọc càng chẳng để ý đến hắn.

Lý Bình An vừa nhai lương khô, vừa uống nước nóng.

Lại lấy hồ lô nhỏ được mài sáng bóng bên eo, nhấp một ngụm rượu. “Mùi ghê quá”

A Ngọc hừ một tiếng, ghét bỏ dịch sang bên cạnh.

Lý Bình An cười nói: “Ngươi uống rượu bao giờ chưa?”

“Rượu? Ta ba tuổi đã có thể uống rượu rồi, được chưa? Rượu của ngươi mùi ghê quá, vừa biết đã chẳng phải rượu ngon.

“Nói khoác” Lý Bình An lắc đầu nói, “ Sao ngươi không nói là mình uống rượu mà lớn”

A Ngọc lườm Lý Bình An, định đoạt hồ lô rượu trong tay hắn.

Lý Bình An cũng không ngăn cản, mặc cho nàng cướp, ngửa đầu uống một hớp lớn. “Khụ khụ khụ !

Uống một ngụm lớn như muốn phun hết ra.

A Ngọc ôm cổ, thế này mà là rượu à? Lửa mới đúng.

Thở phì phò, vội vàng uống một ngụm nước cho bớt cay. Lý Bình An lấy lại hồ lồ rượu, có ý chê, nói: “Lãng phí quá.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right