Chương 421: Được Đại tạo hóa
“Rượu gì khiếp quá vậy !?”
A Ngọc lau khóe miệng, uống từng ngụm từng ngụm nước nóng.
Liên tục ho khan, Vương Sơn lo lắng lại gần con gái, nhìn Lý Bình An oán trách.
Võ phu chưa đạt tới một cảnh giới nhất định, không được phép uống rượu.
Cho nên từ nhỏ đến giờ Vương Sơn chưa từng cho con gái uống rượu, cho nên hắn chỉ nghĩ đây là phản ứng thông thường thôi, dù sao con gái mình cũng mới uống rượu lần đầu mà.
“Khụ khụ khụ.”
A Ngọc hít một hơi lạnh: “Rượu này khó uống quá.
“Ngươi uống thêm nước đi” Vương Sơn nói, “Sau này còn dám uống linh tinh nữa hay không” “Hắn cho ta uống mà? A Ngọc oan ức nói.
Trời tối dần.
Ban đêm hàn phong như một con rồng đang rống giận, dốc hết sức mà điên cuồng phát tiết. Trong chùa hai đống lửa tỏa ra hơi nóng, ánh lửa in lên tượng Phật nhìn có chút dọa người. Vân Thư ngồi trong góc nhắm mắt dưỡng thần, quan tưởng tu hành.
Lão Ngưu và Nhuận Thổ vừa dựa vào nhau ngủ ngáy khò khò, vừa nói linh tinh.
Vương Sơn đứng trên một chỗ trống, luyện quyền.
Thi thoảng có gió lạnh phất qua góc áo, khiến góc áo hắn bay bay.
A Ngọc nằm co ro, run lẩy bẩy.
Dường như nàng đang gặp ác mộng, đầu đầy mồ hôi, làn da đỏ ửng, dáng vẻ giống đang ngồi trong nhà tắm hơi.
Thế nhưng nàng cảm thấy lạnh lắm, nhất thời không phân biệt được là lạnh hay là nóng.
Vương Sơn lúc này cũng phát hiện con gái mình bất thường.
“Con gái! Con gái!”
Gọi hai tiếng cũng không thấy nàng phải ứng lại.
Nhìn lại trạng thái này của A Ngọc, thầm kêu một tiếng hỏng rồi. Phỏng chừng là bị nhiễm gió tuyết.
Lúc này, hắn cởi áo ra đắp lên cho A Ngọc.
Đang định độ chân khí cho nàng.
“Đừng làm gì cả, vất vả lắm mới tới được bước này.
Đột nhiên thấy tiếng ai vang bên tai.
Vương Sơn quay đầu nghi ngờ nhìn Lý Bình An.
Lý Bình An uống từng hớp nhỏ, nói xong câu này liền không nói thêm gì nữa.
Vương Sơn mặc dù là người thô lỗ, nhưng cũng có thể hiểu được vài phần trong câu nói của hắn.
Trong lòng lại lo lắng, tâm thần bất định, mơ hồ cảm thấy người này nói có đạo lý.
Chùa cổ về đêm có hơi đáng sợ.
Bên ngoài trời tối đen như mực, khiến người ta có cảm giác bị đè nén.
Một đêm đã qua.
Tuyết lớn hơn, phủ kín ngôi chùa trong một mảng mây mù.
Có lúc có cảm giác như đang ở trên Thiên Cung, nhiệt độ càng ngày càng thấp, cả một vùng núi chìm trong chết chóc, không có một chút sự sống.
“A Ngọc, ngươi…ngươi sao rồi?”
Tỉnh lại sau giấc ngủ, A Ngọc cảm thấy mình như sống lại lần nữa.
Toàn thân ướt đẫm mồ hôi, giống như vừa ngâm mình trong nước.
Trên gương mặt vừa nóng vừa lạnh của nàng nổi lên một mảng đỏ, tựa như ánh mắt trời chiếu rọi trời đông.
“A Ngọc, không sao chứ?”
“Cha, ta đói”
“Dói sao?”
“An com.”
Vương Sơn vội vàng lấy lương khô cho nàng ăn,
Ai ngờ A Ngọc ăn một mạch hết mười mấy cái bánh nướng, năm bát cháo, lại uống thêm ba bát nước nóng.
Ăn xong mới thở ra một hơi thật dài, “Cha, tại sao ta lại cảm thấy mình rất đói nhỉ?” Vương Sơn vô thức liếc nhìn Lý Bình An, cũng không nói gì thêm.
“Đói thì ăn thêm thôi con
Ngày thứ ba, đội ngũ tiếp tục xuất phát.
A Ngọc phát hiện thân thể của mình nhẹ tênh, đi trên tuyết dày cũng không còn cảm thấy tốn sức
như lúc trước.
Nàng nói phát hiện này của mình cho cha nghe.
Vương Sơn nhìn gương mặt tươi cười vui sướng của con gái, bỗng giật mình.
Sau đó, ngẩng đầu nhìn Lý Bình An.
Lý Bình An chẳng biết lấy đâu ra một nhánh cây nhỏ, ngậm lên miệng, hình như không hề chú ý đến bên này.
Đến đêm, Vương Sơn vội vàng kéo con gái A Ngọc sang một bên, cẩn thận kiểm tra thân thể nàng một phen.
Không kiểm tra thì không sao, kiểm tra một cái quả thật vô cùng ngạc nhiên.
Nếu nói thân thể võ phu của A Ngọc trước đây như một ngọn núi hoang dã.
Thì bây giờ lại được một luồng sức mạnh kỳ diệu, thất khiếu đã được đả thông, trừ khử vụ khí ẩn nấp trong khiếu huyệt.
Chỉ nhìn cả người thôi đã thấy, lục phủ ngũ tạng, mỗi một thớ thịt mạch máu đều như một ngọn núi hùng vĩ kiên cố.
Càng kiến cố hơn, càng ổn định hơn, khi vận chuyển nội lực càng có thêm một loại ý cảnh huyền diệu, một nguồn năng lượng hoành tráng đang dao động, không ngừng tăng lên.
Vương Sơn rất chấn kinh, sợ có chỗ sơ xuất.
Vội vàng cẩn thận kiểm tra lại một phen, cứ như thế qua ba bốn lần.
A Ngọc hơi mất kiên nhẫn, “Cha, sao rồi?”
Vương Sơn nhất thời không nói nên lời, lau mặt một cái, hồi lâu sau thở ra một hơi.
“Ngọc Nhi, Ngọc Nhi…ngươi…ngươi đạt được Đại tạo hóa rồi !”
“Tạo hóa gì cơ?”
A Ngọc hơi buồn bực.
Nàng chẳng cảm thấy cơ thể mình có gì thay đổi, có thì chỉ cảm thấy hôm nay bước nhẹ hơn thôi.
Vương Sơn lúc này có ngốc cũng hiểu được có chuyện gì xảy ra.
Vốn định kéo con gái đi tìm Lý tiên sinh, nói lời cảm tạ.
Nhưng lại nghĩ lại, chợt dừng bước.
“Cha, cha sao vậy?”
“Không sao, Ngọc Nhi con đạt được Đại tạo hóa rồi.
“Các gì mà Đại tạo hóa?” Ngọc Nhi vẫn không hiểu cha mình đang nói gì.
Chẳng qua cảm thấy cha hơi lạ, giống như có chuyện gì vui lắm.
Thực tế chuyện này với Vương Sơn hay với A Ngọc đều là một chuyện cực kỳ vui mừng.
Hồi trước Vương Sơn có nghe giám chính trong cung nói, đứa nhỏ A Ngọc này có thiên phú.
Nhưng nếu muốn trở thành võ phu Tam cảnh, vẫn còn thiếu vài thứ.
Mà bây giờ, tất cả những chỗ thiếu sót đều đã được bù đắp.
Vương Sơn trịnh trọng nói với con gái mình: “Về sau không được vô lễ với Lý tiên sinh. “Vâng” A Ngọc kinh ngạc gật đầu.
Lại qua hai ngày, gió tuyết đã nhỏ đi nhiều.
Cuối cùng cũng thấy nơi có người ở, Vương Sơn tới đó mua vài quả dưa.
Chia cho đám người trong đội, chỉ có dưa của Lý Bình An và Nhược Vân là to hơn.
Lý Bình An cảm nhận được thiện ý của Vương Sơn, cười.
Cắn mạnh một miếng, ngọt thật.
Vương Sơn cẩn thận cười.
Nhuận Thổ không hiểu cho lắm, rõ ràng mấy hôm trước cha con nhà họ Vương rất lạnh nhạt với bọn
Không biết hai ngày này đã xảy ra chuyện gì, đột nhiên lại có thiện ý hơn.
Đặc biệt là Vương Sơn kia, ánh mắt hắn nhìn đại ca hơi đáng sợ.
“Đại ca, bọn họ bị sao thế?” Nhuận Thổ hiếu kỳ hỏi.
Lý Bình An cười: “A Ngọc kia là một hạt giống tốt, tiện tay điểm hóa thôi.
“Ồ ~” Nhuận Thổ khó hiểu nói, “Nha đầu đó ngông lắm, chẳng phải người tốt lành gì sao còn giúp nàng?”
Lý Bình An cười vuốt đầu nó, “Nhuận Thổ, ngươi bao nhiêu tuổi rồi? Tuổi của ngươi làm ông nội của nàng cũng được. Cần gì phải so đo với một tiểu cô nương”
Nhuận Thổ phồng má, “Nói linh tinh thôi, ta cũng không có ý gì khác.
Lý Bình An thật sự không quan tâm đến chuyện Vương Sơn và A Ngọc hiểu nhầm mình, mình lớn thế này rồi, bọn họ mới có từng ấy tuổi.
Ai lại so đo với trẻ con cơ chứ, mình cũng chỉ là thấy A Ngọc có thiên phú võ đạo.
Nếu không chỉ điểm, quả thực sẽ lãng phí một hạt giống tốt.
Nhuận Thổ hỏi: “Đại ca, theo cước trình của chúng ta bao giờ mới tới được Nguyệt Luân Quốc?”
“Theo tốc độ này, phỏng chừng phải hơn một tháng”
“Trời toàn tuyết thôi, chả có gì khác chán lắm. Nhuận Thổ oán than.
Lý Bình An thì nói: “Vừa đi vừa nghỉ, mưa hay nắng, tuyết hay sương mù cũng đều là cảnh đẹp