Chương 487: Ngẫu nhiên gặp trên hoang đảo
1491 chữ
Đại Hoang.
Ánh sáng mặt trời chiếu sáng khắp nơi, xua tan đi sự mờ mịt của tất cả sinh linh dù là vật sống, hay vật chết như hòn đá to kia.
Lý Bình An cột thuyền nhỏ tại một vị trí cố định trên bờ biển, rồi cùng trâu già và Chương Ngư kiếm sĩ leo lên đảo. Bọn họ vẫn chưa đi tiếp thì đã nghe tiếng hát rất to, giống như đang chào đón bọn họ vậy.
“Trẻ con trên núi thật đáng thương, gồng gánh, chẻ củi đổi dầu muối, ngày hôm qua đi thị trấn, hôm nay giàu có nha, gánh củi khó đổi nửa cân muối, ngươi nói có đáng thương hay không…” Có mấy cái phụ nhân vừa nhặt vỏ sò, vừa hát.
Lý Bình An cười nghe điệu hát dân gian chưa từng nghe. Hắn cảm thấy rất hài lòng với nghi thức chào đón này, mặc dù biết đây không phải đặc biệt chào đón mình, nhưng nó cũng không ảnh
hưởng đến tâm trạng vui vẻ của hắn.
Hắn đi đến đường lớn thì dần dần cảm giác được sự phồn hoa, cũng càng ngày càng nhiều người lui tói.
Ở trên biển trôi dạt hơn nửa năm, cuối cùng nhìn thấy người. Người đi đường hoặc quẩy gánh, hoặc cõng cái gùi. Có người nhàn nhã đi, có người mặt buồn rười rượi. Có tốp năm tốp ba nói chuyện rôm rả, cũng có người đi một mình. Hoặc có người ngồi xe bò, xe lừa, hoặc đi bộ.
Thế gian muôn màu, từ chỗ này đã có thể nhìn thấy điều đó.
Có đủ quán trà, khách sạn, bày quầy xem bói, hàng thịt,.... Đám người lui tới rộn ràng, nói chuyện vui
Đi mười bước gặp một đám người, đi trăm bước gặp một tiểu điếm, dù ở đâu, bất cứ lúc nào cũng đều có thể tìm được món ngon.
Dưới cầu, mọi người đang chở từng túi hàng hóa. Người người tới lui, có người đẩy, người khiêng, đi qua lại, rao hàng liên tục.
Cuộc sống muôn màu muôn vẻ.
Lý Bình An không ngờ, đã ở trên đảo cách Trung Châu xa mà cũng náo nhiệt như vậy.
Dù những người này thấy một con bạch tuộc, học cách đi của con người cũng không cảm thấy kì
lạ.
- Chương Ngư huynh, thường tới đây sao?
- Cách mỗi mười năm sẽ tới một lần.
“A, đây là có quy luật gì sao?”
- Bởi vì muốn đánh nhau với người khác.
- Các ngươi đã hẹn, mười năm đánh một lần?
Chương Ngư kiếm sĩ gật đầu.
Lý Bình An thuê hai phòng khách, rồi gọi chút thức ăn: “Chỗ này có món gì ngon không?”
- Lá hòe lạnh.
Dù Lý Bình An không biết là cái gì, nhưng vẫn bảo ông chủ mang lên. Chỉ trong chốc lát đã làm xong.
Món ăn rất đơn giản, chỉ lấy lá hòe cùng nước đun sôi, rồi dùng nước lạnh làm nguội là có thể ăn.
- Khách quan không phải người địa phương?
“Người Trung Châu. Lý Bình An đáp.
“A” Ông chủ cũng không ngạc nhiên, Đại Hoang đảo thường có tu sĩ từ ngoài vạn dặm đến, người ở đây đã sớm cảm thấy bình thường.
- Cần gọi thêm một cái đồ ăn? Chúng ta chỗ này có một món đục dê, rất nổi tiếng.
- Vậy mang lên đi.
Lão bản cười híp mắt đi.
Lý Bình An vốn nghĩ nó là một món thịt dê, ai biết đối phương bưng tới nguyên một con ngỗng. “Hả?” Lý Bình An cũng không hỏi nhiều, hắn nếm thử một miếng: “Nó khá ngon!”
Chỉ là khi trả tiền thì sững người, giá của một phần đục dê đủ mua một trăm bát lá hòe lạnh.
Lý Bình An tò mò hỏi vì sao món ngỗng đắt vây?
Lão bản cười ha ha nói cho hắn biết, món ăn này là làm sạch dê và ngỗng, rồi nhồi cơm gạo nếp hương liệu vào bụng ngỗng. Sau đó nhét ngỗng vào bụng dê, rồi nướng dê. Sau khi nướng chín dễ thì chỉ ăn thịt ngỗng bỏ thịt dê nên giá mới đắt.
Lý Bình An nghe xong, nhịn không được cười lên một tiếng.
Con người luôn có cách để kiếm tiền.
Không còn cách nào, đã ăn thì phải trả tiền.
Sau khi ăn cơm xong, Lý Bình An cùng trâu già, Chương Ngư kiếm sĩ ra ngoài, chuẩn bị đi dạo một vòng Đại Hoang đảo.
Chợ đông đúc trên phố dài, đúng trên cầu ngắm thần tiên trên trăng.
Hôm nay thời tiết rất nóng, có người đi đường cảm thấy mệt mỏi nên ngồi dưới bóng cây nghỉ ngơi.
Dưới những cây này, mọi người cố ý xây rãnh thoát nước nên dù trời mưa to thì đường cũng không ngập nước.
Đường đi xếp theo chữ “Tỉnh”, ngang hai đầu, dựng thẳng hướng hai đầu.
“Chụp lấy!” Có một nữ tử mặc váy vàng ném một đồng tiền.
Trong góc đầu đường, có một tên ăn mày mặc rách rưới duỗi tay chụp đồng tiền. Tên ăn mày lười biếng ngáp một cái, xê dịch chỗ để ánh nắng rọi lên người.
“Hô!” Hắn lập tức thở dài.
- Ai! Ngươi muốn làm gì?
- Nương tử, ta sai rồi, ngươi về nhà với ta đi.
- Ta không biết ngươi! Ngươi là ai?
- Nương tử, đừng nói vậy, là lỗi của ta.
Trên đường bỗng nhiên truyền đến tiếng ồn ào, hỗn loạn.
Thì ra ở chỗ xa, có một nam tử đang muốn cưỡng ép lôi kéo nữ tử mặc váy vàng vào xe ngựa. Miệng luôn gọi nương tử. Nhưng thấy nữ nhân sợ hãi và chống cự thì giữa hai người nhất định là có chuyện gì đó.
“Ta không biết ngươi!” Nữ nhân hô to.
- Nương tử, đừng làm loạn, theo ta về nhà đi.
Người trên Đại Hoang đảo cũng không phải người lạnh lùng, trong lúc nhất thời đều vây lại.
- Ai! Ngươi đang làm gì?
- Trắng trợn cướp đoạt giữa đường sao? Quá phách lối đi.
Nam nhân cười hì hì, lộ ra hàm răng vàng: “Các vị hiểu lầm, hiểu lầm, vị này là nương tử của ta, mấy ngày trước đây cãi nhau với ta, trong cơn tức giận rời nhà đi ra ngoài.”
Lúc này, một lão già bên cạnh nhân cũng phụ họa: “Không sai, lão Hoàng, ngươi mau đưa nương tử ngươi về, ngươi đã tìm mấy ngày rồi.
“Đúng vậy, ta nói đại tẩu cũng đừng giận ca ta. Còn có người trẻ tuổi cũng đứng dậy.
Có hai người này bằng chứng, đám người vừa muốn ngăn cản bỗng nhiên đều ngừng tay.
Chỉ có nữ tử kia còn đang giãy dụa: “Ta không biết bọn họ, ta không biết bọn hắn! Ta không phải nương tử của hắn…”
- Nương tử đừng làm ồn…
- Đúng vậy, thê tử lão Hoàng đừng làm ồn, nhiều người nhìn cũng không thấy mất mặt sao?” Nữ tử kia sắp bị lôi lên xe ngựa thì một cái tay bỗng nhiên khoác lên vai nam nhân: “Dừng lại!” “Xen vào việc của người khác!” Nam nhân đột nhiên quay đầu thì thấy phía sau là một tên ăn mày rách rưới. Thậm chí là chỉ có một cánh tay, áo tay trái trống rỗng nên không thèm để ý.
“Ba!” Vừa dứt lời, một tiếng động lớn vang lên, ngay sau đó là một tiếng kêu rên. Nam nhân kia quỳ trên mặt đất đau không đứng dậy nổi.
Tên ăn mày nhìn lão nhân và người trẻ tuổi vừa rồi giúp nam tử, không hề nghi ngờ ba người này là một bọn. Nhưng một lát sau, hai người này cũng ngã trên mặt đất, đau đớn kêu thảm.
- Có quan sai tới.
- Đã xảy ra chuyện gì?
Nữ tử váy vàng thở hổn hển, nàng ngẩng đầu nhìn nhưng tên ăn mày vừa rồi đã đi rồi.
“Những người này rất biết cách thay đổi biện pháp làm ác.” Lý Bình An đứng trong đám người nói. “Ngưu… ưu!” Trâu già gật đầu.
Tên ăn mày dùng một văn tiền mua một cái bánh bột ngô, vừa đi vừa ăn. Người đi ngang đều tránh xa, giống như sợ dính mùi của hắn.
Lúc này, một cái tay không tiếng động bỗng nhiên đập vào vai hắn giống như hắn đập vào trên người nam nhân kia.
“Ai!?” Tên ăn mày đột nhiên giật mình.
Khi nhìn rõ người sau lưng, sắc mặt tên ăn mày bỗng nhiên thay đổi, giọng nói run rẩy: “Ngươi… Ngươi là.. Lý tiên sinh!?”
“Đã lâu không gặp, từ khi chia tay đến giờ không có vấn đề gì chứ?” Lý Bình An cười.