Chương 486: Đại Hoang

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 3,480 lượt đọc

Chương 486: Đại Hoang

Hòn đảo nằm ở nơi hẻo lánh của Hoang Hải. Trên đảo có cây cối che trời, dưới cây còn có những con của lạ đang bò, nước biển và mặt trời đều có màu xanh lam. Trên bầu trời có vài con chim hải âu bay

lượn.

Bên cạnh bãi cát, nước biển tràn qua ngón chân Lý Bình An. Hắn cúi xuống thì có thể nhìn thấy vỏ sò phản chiếu ánh sáng năm màu sáng chói.

Khi Lý Bình An và trâu già lên đảo đã phát hiện những quả dừa lớn trên những cây dừa cao sáu bảy trượng, không cành. Quả dừa to, vỏ dừa bóng loáng, tròn và cứng rắn.

Một người, một trâu, một bạch tuộc ôm từng trái dừa, ngồi trên bãi biển. Bọn họ vừa ăn vừa uống ngon lành, cùi dừa trắng như ngọc, vị ngọt như sữa trâu.

Trâu già cúi đầu chọc con cua. Vì con cua chỉ đi ngang nên trâu già cầm nó lên rồi xoay quanh, để nguyên tại chỗ. Sau đó, nó cười hì hì rồi thả con cua, cùng Lý Bình An thưởng thức cảnh đẹp. “Hô!” Lý Bình An lười biếng duỗi lưng.

Trên đảo nhỏ rất bình tĩnh, Lý Bình An đã lâu chưa ngủ trên mặt đất nên chỉ ăn một bữa cua nổ đơn giản rồi định ngủ một giấc ngon lành.

Hắn bỏ những con cua đã được rửa sạch vào bình ngâm rượu, để dành ăn. Hắn nghĩ nếu sau này không có đồ ăn thì dùng chúng làm đồ nhắm uống rượu cũng rất ngon. Nói thật thứ này đối với Lý Bình An còn quý hơn nhặt được một quyển bí tích hiếm thấy.

Sáng hôm sau, Lý Bình An vốn muốn hái thêm mấy trái dừa nhưng một bóng đen xông tới đứng trên cây dừa, cảnh giác nhìn hắn. Nó là một con khỉ, bên cạnh còn đi theo một đống khỉ nhỏ, co lẽ là con của nó.

Con khỉ kêu một tiếng, giống như đang cảnh cáo Lý Bình An: “Hôm qua ăn mấy trái là được, hôm nay không cho hái nữa”

Lý Bình An cười: “Những cây dừa này đều do Hầu Tử tiên sinh quản lí sao?”

Hình như con khỉ hiểu lời hắn nói nên gật đầu.

“Là tại hạ không xin phép trước. Lý Bình An chắp tay, lập tức bảo trâu già lấy ra vài thứ: “Những thứ này làm quà nhận lỗi, ngoài ra, túc hạ còn có thể chọn thêm mấy thứ để chúng ta làm giao dịch, tại hạ sẽ không lấy dừa không, mà sẽ lấy vật đổi vật, không biết ý của túc hạ thế nào?”

Con khỉ sửng sốt, ánh mắt nó bị những món đồ mà trâu già lấy ra thu hút. Trong đó có những chiếc giỏ do Lý Bình An và trâu già đan, giày trúc, vải tơ, còn có đồ cổ ở các nơi. Nói là đồ cổ nhưng thật ra chỉ là những món đồ đặc biệt ở khu vực đó.

Lý Bình An và trâu già đều sưu tầm đặc sản ở các nơi mỗi khi đến, bọn họ giống như một bảo tàng nhỏ vậy.

Đối với Lý Bình An thì những thứ này còn quý hơn linh thạch.

Cuộc sống vốn không thú vị, vậy thì tìm vài chuyện thú vị để làm.

Con khỉ nhìn đống bảo vật dưới đất, rồi nhìn vẻ mặt hiền lành, bình tĩnh của Lý Bình An, cuối cùng nó lựa chọn tin tưởng hắn.

Gió biển thổi khuến quần áo Lý Bình An run lên nhưng rất mát mẻ.

Ở những nơi khác nhau thì bầu trời cũng khác, Lý Bình An nhớ kỹ, có nơi bầu trời màu xanh lam, có nơi bầu trời sâu thẳm nhưng ở Nam Hải thì bầu trời lại phản chiếu màu xanh ngọc bích. Chương Ngư kiếm sĩ dọn dừa xong, tò mò nói với Lý Bình An: “Tên kia chỉ mới có chút linh trí thôi, còn kiêu ngạo như vậy, đánh nó hai cái thì ngoan thôi chứ cần gì phải giao dịch với nó”

Lý Bình An nghiêm túc nói: “Lấy thế đè người cũng không tốt, không thể bởi vì đối phương mạnh

thì sợ hắn nhưng cũng không thể bởi vì đối phương nhỏ yếu thì khinh thường hắn. Càng không cần lấy việc đánh ngã đối phương để tỏ vẻ mình rất vĩ đại.”

Chương Ngư kiếm sĩ không hiểu những lời này, nó nháy mắt, muốn phản bác nhưng mà nghe Lý Bình An nghiêm túc nói nên im lặng. Dù nó không nghĩ Lý Bình An mạnh hơn mình, chỉ là một phần nó không nghĩ ra lí do phản đối đối phương, phần khác, nó không muốn chọc tức đối phương.

Ở chung lâu ngày, lúc mới bắt đầu Chương Ngư kiếm sĩ chỉ cảm thấy đối phương thân thiết, là người tốt. Cho tới bây giờ, suy nghĩ đó của hắn vẫn không thay đổi nên trong lòng Chương Ngư kiếm sĩ luôn cảm thấy mình là đại ca, cần phải chăm sóc đối phương, dù sao cũng không thể ăn chực không. Nhưng theo thời gian trôi qua, hình như hắn đã thành người được chăm sóc.

Đối phương nói cái gì thì hắn làm cái đó.

Chương Ngư kiếm sĩ ngoẹo đầu, nghĩ mãi mà không rõ rốt cuộc sai ở chỗ nào. Cuối cùng, nó tổng kết là do khí chất. Trên người đối phương có một loại khí chất khiến nó tin tưởng.

Dù Chương Ngư kiếm sĩ suy nghĩ nhưng trong lòng vẫn nhớ kĩ câu nói vừa rồi của Lý Bình An. Không thể vì đối phương mạnh thì sợ hắn, cũng không thể vì đối phương nhỏ yếu thì khinh thường

hắn. Càng không cần lấy việc đánh ngã đối phương để tỏ vẻ mình rất vĩ đại.

Bỗng nhiên trời đổ mưa to giống đồng tiền đánh mạnh lên mặt biển. Nước bỗng nhiên vỗ sóng lớn rồi im lặng.

Thuyền nhỏ xóc nảy, Lý Bình An bưng một bát cháo, cháo lắc lư trong chén một vòng, có mấy lần đều muốn vẩy ra ngoài. Tuy nhiên, mỗi lần suýt văng ra nhưng vẫn không sao, nước mưa rơi xuống biển vẫn không thể bắn vào chén mà Gió thổi giúp cháo nguội, lúc này hắn mới bắt đầu ăn. Hắn ăn cháo, rồi ngồi thuyền nhỏ trôi trên biển cũng là chuyện tốt.

Thỉnh thoảng, có tu sĩ lướt qua trên đỉnh đầu. Có người giẫm lên kiếm, cũng có người cưỡi gió đi, càng có người cưỡi thú cưỡi…

Đến Hoang Hải đã chẳng có gì lạ, còn có người cố ý đáp xuống hỏi đường.

Ngày hôm đó, khi nói chuyện phiếm, Chương Ngư kiếm sĩ đã giới thiệu Hoang Hải cho Lý Bình An biết: “Hoang Hải có một hòn đảo tên Đại Hoang, ta đi xa nhất cũng chỉ tới đó”

- A? Vì sao ngươi không đi tiếp?

Chương Ngư kiếm sĩ lắc đầu: “Quá xa, huống chi nếu tới địa bàn của người ta, ta sẽ bị đánh” Lý Bình An gật đầu tỏ vẻ đã hiểu.

Chương Ngư kiếm sĩ tiếp tục nói: “Ở trên đảo có ngọn núi đứt gãy, hình ngọn núi rất kỳ lạ, nhiều ngọn núi đá xuất hiện màu đỏ nâu, nơi xa nhìn giống như ánh sáng lành, ngọn núi đá lớn nhất tên là Bổ Thiên”

- Bổ Thiên Thạch?

- Phải, rất nổi tiếng, người đi ngang qua đều muốn đi chiêm ngưỡng nó.

Lý Bình An hứng thú, hắn nghĩ mình đến Đại Hoang trước rồi sẽ tiếp tục vượt qua Nam Hải.

“Phía trước là Đại Hoang” Chương Ngư kiếm sĩ đã nhìn thấy hình dáng của hòn đảo.

Nó khác hoàn toàn với những hòn đảo nhỏ rải rác trên biển, nó giống như một con thú dữ khổng lồ đang đứng trên biển.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right