Chương 485: Phía trước có đảo

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 3,572 lượt đọc

Chương 485: Phía trước có đảo

12:56

1243 chữ

Cuối cùng, người trẻ tuổi cũng rộng lượng không muốn Lý Bình An đền tiền nguyên vật liệu. Lý Bình An cũng để lại hai viên thuốc hắn luyện chế ra.

“Tiên sinh, đi thong thả. Người trẻ tuổi nở nụ cười, mới đầu hắn còn đang lo lắng Lý Bình An luyện chế ra hai viên thuốc, nhưng bây giờ thì thở phào nhẹ nhõm.

Đợi hai người đi xa, người trẻ tuổi mới cất hai viên đan dược kia, hắn không nhịn được cười một tiếng. Không chỉ không tốn kém mà còn kiếm lời.

Sau khi rời khỏi lầu, Ôn Ngọc Lâu nhịn không được tò mò, vội hỏi: “Lý tiên sinh, vừa rồi tại sao phải thu tay lại?”

Lý Bình An cười nói: “Vẫn không thể gạt được Ôn lão tiên sinh

- A? Tại sao vậy”

- Quân tử không đoạt chỗ tốt của người khác.

“..” Ôn Ngọc Lâu im lặng một lát, lập tức cười ha ha: “Thật xấu hổ”

Ôn Ngọc Lâu mời Lý Bình An ở phi thuyền chơi thêm mấy ngày nhưng Lý Bình An lấy lí do mình có việc để từ chối, tạm biệt Ôn Ngọc Lâu, cùng trâu già mang theo hai túi gạo mới mua rời phi thuyền, về thuyền nhỏ trên biển.

- Tiếp tục đi thôi.

Người trẻ tuổi nhàm chán ngáp một cái, nhìn mây trắng bay bên ngoài. Trên phi thuyền người đến người đi, từ trước tới giờ không thiếu người mua bán, nhưng chỗ bán lò luyện đan thì rất ế. Không khai trương thì thôi, chứ khai trương thì ăn trong thời gian dài.

Người trẻ tuổi sớm đã quen, có rất ít việc làm hắn khắc sâu.

Giống như sáng nay gặp một người áo xanh rất thú vị, có lẽ, mấy tháng sau, hắn còn có thể nhớ rõ việc này.

Lúc ấy suýt hù chết hắn. Nếu đối phương thật sự luyện chế được hai viên thuốc thì hắn không biết nên làm thế nào mới tốt. Nếu không cho, lỡ truyền ra thì hắn cũng không cần ở đây buôn bán. Còn

nếu cho thì hắn không nỡ.

“Tối nay, nên đi dạo ở đâu?” Nghĩ như vậy, người trẻ tuổi bắt đầu dọn tiệm của mình.

Hắn lôi kéo, lau chùi khắp bốn phía. Bỗng nhiên, hắn nhớ tới hôm nay, cái lò mà người áo xanh đã dùng vẫn chưa được lau chùi.

Thế là cầm lấy bàn chải nhỏ, mở nắp lò bắt đầu lau.

Hắn đảo thần thức qua mỗi một tấc không gian trong lò, tìm kiếm cặn bã, đồng thời xử lý sạch sẽ.

“Hả?” Lúc này, thần thức của hắn bỗng nhiên dừng lại một chỗ trong lò: “Không phải cặn bã… Mà là một viên đan dược?”

Người trẻ tuổi lập tức điều khiển thần thức lấy viên đan dược ra thùng.

“Còn có một viên thuốc!? Từ đầu ra?” Người trẻ tuổi kinh ngạc nhìn nhìn đan dược trong tay.

Người duy nhất dùng qua cái lò này là… người áo xanh kia.

Người trẻ tuổi nhíu mày, cẩn thận quan sát viên đan dược này.

Hàm lượng độc trong đan là tiêu chí quan trọng đầu tiên để đánh giá cấp bậc của linh đan.

Dựa theo phẩm chất của linh đan cùng loại thì hàm lượng linh khí và hàm lượng độc là hai chỉ tiêu có thể phân chia linh đan từ nhất phẩm tới cửu phẩm.

Cửu phẩm linh đan cũng được gọi là linh đan cực phẩm. Hàm lượng linh khí trong thuốc lớn hơn 100%, hàm lượng độc nhỏ hơn nhỏ hơn 0000 thì coi là không có độc.

Dưới linh đan nhất phẩm còn có linh đan phế phẩm gọi là phế đan. Bởi vì hàm lượng độc trong đan quá cao nên Tu Chân Giới có quy định, cấm không được bán nó. Nhưng do trong phế đan cũng chứa linh khí, có mùi hương của đan bình thường nên có thể thông qua giả tạo hình dạng, đánh bóng làm giả thành đan vận, khắc trận pháp làm giả hoa văn của đan khiến người khác tưởng lầm là một viên đan tốt, chủ yếu nhằm vào những tán tu có tu vi không cao và võ giả phàm nhân.

Mà viên linh đan trong tay hắn là… ngũ phẩm!?

Người trẻ tuổi cầm viên linh đan, cứng đờ tại chỗ, một hồi lâu mới sực tỉnh lại.

Hắn hối hận, đập mạnh trán.

Tới bây giờ, hắn cũng hiểu rõ, nhất định là đối phương thấy mình tiếc cái lò kia, nên cố ý thu tay lại, giữ mặt mũi cho mình.

Nước xanh trời xanh, một vòng mặt trời đỏ từ từ dâng lên từ trong biển, từng tầng mây và nước biển bị nhuộm đỏ giống như một lửa đang cháy.

Phóng tầm mắt nhìn ra xa, đừng nói là một ngọn núi cao, ngay cả một hòn đảo nhỏ cũng không có. Mặt trời mới mọc chiếu sáng khắp nơi. Lúc lặng gió, sóng êm biển lặng.

“Phía trước là Hoang Hải? Chương Ngư kiếm sĩ nói.

- Cái gì là Hoang Hải?

Chương Ngư kiếm sĩ đáp: “Hoang Hải là khu vực biển không có người quản lí.”

- Khu vực biển này có người quản lí sao?

- Nam Hải có Long Vương.

- A? Chân Long?

Lý Bình An còn chưa thấy Chân Long nên rất tò mò: “Khu vực biển không có người quản lí sẽ như thế nào?”

“Sẽ rất loạn, xem chừng sẽ có rất nhiều thủy quái làm loạn, đúng rồi hôm nay ăn cái gì?” Chương Ngư kiếm sĩ rất quan tâm đến chuyện hôm nay ăn cái gì.

- Ăn cá.

- Vì sao không ăn gạo?

“Gạo còn rất ít. Lý Bình An nói.

Chương Ngư kiếm sĩ thở dài, bắt đầu bày kiếm của mình ra.

13:19

Lý Bình An ăn xong điểm tâm thì ngồi ngay ngắn ở một góc trên thuyền, ngồi tu luyện như thường ngày.

Trâu già thì say sưa đọc một quyển tiểu thuyết, ngẫu nhiên đỏ mặt. Lý Bình An cũng đã xem quyển tiểu thuyết kia. Nó tên là Ngưu yêu truyền kỳ, kể về câu chuyện của một con nghé yêu bái tiên môn, chém yêu trừ ma, trái ôm phải ấp.

Bọn họ phiêu lưu trong Hoang Hải hơn ba tháng, ngẫu nhiên sẽ gặp phải yêu quái trong nước giở trò. Chúng muốn lừa gạt tiền tài nên đã cố ý khuấy nước biển, nếu không ném tiền thì sẽ dẫn thuyền nhỏ đảo quanh trong biển, không cho rời đi.

Chương Ngư kiếm sĩ bắt lấy bọn chúng, đánh một trận rồi thả, chứ không giết chúng.

Bọn họ cũng chứng kiến cảnh những con cá voi khổng lồ đột nhiên vọt ra khỏi mặt nước, nuốt nước và thức ăn vào miệng, sau đó lại rơi vào biển lại. Bọn họ cũng tận mắt thấy mặt trời từ từ mọc rồi từ từ lặn vào đại dương mênh mông.

Lý Bình An đứng ở đầu thuyền, hít sâu một hơi. Mấy đám mây như ẩn như hiện lơ lửng ở trên đảo, hòn đảo kia giống như ảo ảnh dưới ánh nắng mặt trời.

“Phía trước có đảo. Ngồi trên thuyền lâu như vậy, quả thực rất mệt: “Lão Ngưu, tăng tốc độ chuẩn bị lên đảo.”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right