Chương 484: Cố ý

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2,397 lượt đọc

Chương 484: Cố ý

1612 chữ

“Ở đây có bán lò luyện đan không?” Lý Bình An hỏi.

“Lò luyện đan?” Ôn Ngọc Lâu kinh ngạc, dẫn Lý Bình An tới nơi bán lò luyện đan.

Lò luyện đan không phải đồ vật giống linh dược hay đan dược phổ thông gì, lò luyện đan của luyện đan sư phải được trải qua sự chọn lọc kĩ càng. Dù là luyện đan sư có tu vi thấp cũng sẽ không tùy ý lựa chọn lò luyện đan. Bởi vì nếu bị nổ lò thì phải thay lò mới sẽ tốn tài nguyên hơn. Vì thế Ôn Ngọc Lâu nghĩ có lẽ lò luyện đan của Lý Bình An xảy ra vấn đề gì nên muốn mua cái mới.

Lý Bình An nhìn từng lò luyện rồi cười khổ: “Chúng đắt quá, mua không nổi. Dù bán Lão Ngưu ở đây cũng mua không nổi.

Lão Ngưu nhe răng: “Tiền mua những thứ này đủ để mua rất nhiều thịt bò khô.

“Tiên sinh, mời đến xem” Có người trẻ tuổi kêu gọi, ở đây chỉ có một mình hắn bán.

Lý Bình An tò mò, đi tới xem: “A, vẫn rất đắt.

“Tiên sinh, mời xem. Người trẻ tuổi nhiệt tình giới thiệu từng cái lò cho Lý Bình An.

Điều này khiến Lý Bình An cảm thấy nếu không mua thì thật xấu hổ, nhưng đúng là xấu hổ vì hắn không có tiền nên chỉ gật đầu thôi.

“Ngài không thích cái nào cả sao?” Người trẻ tuổi đã nhận ra Lý Bình An không muốn mua sắm.

“Tốt thì tốt, nhưng lại không thích hợp ta. Lý Bình An nói uyển chuyển việc không có tiền.

Người trẻ tuổi đánh giá Lý Bình An, cười nói: “Tiên sinh có thể nói sở thích của mình, để tại hạ chọn cho tiên sinh một cái thích hợp”

Người trẻ tuổi kia rất nhiệt tình, khiến Lý Bình An bất đắc dĩ.

Ôn Ngọc Lâu tò mò nhìn Lý Bình An. Lý Bình An thấp giọng nói: “Không sợ Ôn lão tiên sinh cười, tại hạ thật sự mua không nổi lò luyện đan ở đây.

Ôn Ngọc Lâu cười, bỗng nhiên nghĩ đến cái gì: “Ngươi không nói lão phu cũng suýt quên, lão phu nhớ kỹ ở đây còn một quy định, luyện đan sư chỉ cần dùng lò luyện đan ở đây trong vòng một canh giờ, luyện chế hai viên đan dược tứ phẩm thì có thể miễn phí tặng lò. Người trẻ tuổi sững sờ, lập tức gật đầu nói: “Đúng là có quy định này”

Quy định này là do tổ phụ của người trẻ tuổi đặt ra. Một phần là để thu hút khách hàng, một phần

là để làm quen, tuy tu sĩ có thể luyện ra hai viên đan dược tứ phẩm trong vòng một canh giờ cũng không phải luyện đan sư xuất sắc nhưng bọn họ cũng là người có hi vọng bước lên đỉnh cao.

Kiếm tiền không bằng kiếm một mối quen biết.

Chỉ là đến thế hệ của người trẻ tuổi thì có rất ít người nhớ kĩ quy định này.

Người trẻ tuổi không rõ tổ phụ có ý gì, chỉ cảm thấy nếu tốn một lò luyện đan bằng cách đó thì không đáng. Cũng may cho đến nay, cũng không có người thành công lấy lò đi.

Nếu không phải Ôn Ngọc Lâu nói thì người trẻ tuổi cũng quên chuyện này.

Lý Bình An hỏi: “Thật sao?”

“... Thật.” Tuy người trẻ tuổi không muốn nhưng vẫn cười gật đầu.

Lý Bình An khiêm tốn chắp tay: “Đa tạ.”

Lý Bình An nhìn cái lò trước mắt, thấy nó rất tốt nhưng hắn không biết cách sử dụng.

Về phần các loại dược liệu thì có người trẻ tuổi cung cấp, nếu luyện đan thành công thì lấy lò đi. Nếu không thành công thì cần bồi thường gấp đôi dược liệu.

Lý Bình An chọn mấy thứ, rồi bỏ tất cả vào trong lò, chứ không chuẩn bị gì cả. Về phần lửa luyện

đan thì Lý Bình An lấy ra thứ mà hắn có.

Dù Ôn Ngọc Lâu không phải luyện đan sư nhưng cũng hiểu sơ về nó. Lửa luyện đan này không phải thứ tốt nhất, thậm chí nó không bằng lửa luyện đan bình thường.

Mà người trẻ tuổi ở bên cạnh nhíu mày cảm thấy cách luyện đan giống như đang nấu ăn, bỏ tất cả nguyên liệu vào nồi rồi nấu chứ không có trình tự cơ bản nhất của luyện đan.

- Lão Ngưu!

- Ngưu… uu!

Một người một trâu phối hợp thành thạo. Rửa lò, bỏ thuốc, nấu thành chất lỏng, chiết xuất cách ly… Bởi vì thời gian hạn chế nên Lý Bình An bỏ qua vài giai đoạn.

Nếu luyện đan lúc bình thường thì hắn tuyệt đối sẽ không làm như vậy.

Lý Bình An cầm gậy trúc, quấy trái ba vòng phải ba vòng trong lò. Trâu già thì phụ trách khống chế độ nóng của lửa, bởi vì chỉ có một canh giờ nên nhất định phải tăng lớn lửa.

Nhưng nếu không khống chế thì độ nóng sẽ vượt mức nên đây cũng là cách kiểm tra trình độ khống chế lửa của luyện đan sư.

Người trẻ tuổi nheo mắt, sau đó là giai đoạn rót linh khí thúc đẩy chuyển đổi, từ đó tăng tốc tác

dụng thành phần và đưa linh khí vào chuyển đổi thành thuốc.

Lúc này cần căn cứ tốc độ chuyển đổi, tốc độ điều chỉnh linh khí của luyện đan sư.

Tốc độ rót linh khí quá nhanh sẽ tăng lớn linh khí, không cẩn thận sẽ vượt ra khỏi mức quy định. Tốc độ quá chậm sẽ tốn nhiều thời gian.

Căn cứ theo mức chịu đựng của dung dịch thuốc sẽ dự đoán lúc kết thúc rót linh khí, nếu kết thúc

sớm sẽ có bộ phận thành phần bổ dưỡng không thể chuyển hóa thì đan dược sẽ có phẩm chất không cao. Nếu kết thúc chậm thì sẽ vượt qua lực gánh chịu rồi nổ lò, gây nguy hiểm.

Bình thường mỗi lần khi có người khiêu chiến đều sẽ phạm sai lầm ở giai đoạn này.

“Lần này… Phân đan!?” Người trẻ tuổi trợn mắt, đối phương trực tiếp nhảy qua giai đoạn rót linh

khí.

Phân đạn là dùng thần thức phân chia dung dịch thành đan, phân chia dung dịch thuốc, đồng thời phân chia linh khí trong thuốc.

Từ một lượng thuốc lớn và một lượng linh khí lớn sẽ được chia ra làm nhiều phần thuốc và linh khí nhỏ. Sau đó hạ nhiệt độ giảm áp suất, tạo thành đan.

Đây cũng là lí do vì sao luôn có yêu cầu rất khắt khe về việc luyện đan sư sử dụng thần thức.

Thần thức đại biểu cho ý niệm của tu sĩ, có thể phóng ra ngoài, có thể xuyên thấu qua đồ vật, rồi rà quét đồ vật đó.

Sau khi rót thần thức vào lò luyện đan thì luyện đan sư có thể “nhìn thấy” tình huống của dược liệu hoặc nước thuốc trong lò luyện đan, cũng có thể dùng thần thức tiến hành kiểm tra và phân loại thành phần nước thuốc, lựa ra thành phần có tác dụng và loại bỏ thành phần có hại.

Tốc độ rót linh khí đủ hay thiếu? Khi nào kết thúc rót linh khí… Những thứ này đều liên quan tới dùng thần thức rà quét

Hai bước phân đạn và thu đan cũng không thể dùng tay hoàn thành mà phải dùng thần thức. Luyện đan sư có cấp bậc khác nhau thì tinh thần của hắn sẽ mạnh yếu khác nhau, thần thức càng mạnh thì kiểm tra và phân loại thành phần càng chính xác. Khi đó tách rời thành phần khác nhau sẽ càng tốt, đan dược sẽ có chất lượng càng cao.

Lý Bình An mở mắt, triển khai thần thức, “dẫn dắt” linh đan đã luyện chế xong vào thùng. Luyện thành công một viên tứ phẩm đan dược trong thời gian chưa tới một nén nhang.

“Hít…” Người trẻ tuổi hít sâu một hơi.

Nhóm lửa, bỏ dược liệu vào, lặp lại trình tự trước đó vẫn không có chút sai lầm nào, vẫn bỏ qua giai

đoạn rót linh khí.

Người trẻ tuổi không cảm giác được linh khí trên người đối phương. Hắn mê mang, trong lòng chỉ có một suy nghĩ: “Xong rồi! Phải tặng lò cho đối phương”

Lý Bình An nghiêng đầu, cười rồi thu nguyên khí.

“Coong!” Trong lò truyền ra một tin tức không tốt với luyện đan sư.

Người trẻ tuổi thay đổi sắc mặt và tâm trạng rất nhanh, sau lưng đã ướt đẫm mồ hôi.

Phù phù. Đan dược rơi xuống.

Người trẻ tuổi quan sát, nó không phải tứ phẩm… là tam phẩm…, hắn lập tức thở dài một hơi. Lý Bình An lắc đầu: “Để các vị chê cười rồi.

Người trẻ tuổi cười, việc luyện đan khiến luyện đan sư tốn tinh thần và mệt mỏi, có thể trong thời gian chưa tới một canh giờ, luyện ra một viên đan tứ phẩm cùng một viên đan tam phẩm đã rất tốt

Ôn Ngọc Lâu kinh ngạc nhìn Lý Bình An, theo cảm nhận của hắn thì hắn biết Lý Bình An vẫn chưa cố

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right