Chương 483: Mua sắm trên phi thuyề
1428 chữ
Trên bàn nhỏ trưng bày những đồ vật muốn bán, hoặc là dứt khoát trải một tấm vải trên mặt đất rồi đặt thứ cần bán lên.
Chủ quán cũng không chủ động mời chào khách, có người nhắm mắt, dù có người đứng trước sạp cũng không nói, thậm chí không thèm mở mắt nhưng mỗi món đồ đều được ghi rõ giá cả. Có người muốn mua một bồn hoa màu xanh lam, xanh mướt, xinh đẹp thì đặt linh thạch trên mặt bàn rồi rời Có tất cả bốn tầng lầu, mỗi một tầng cách nhau từ mười mấy mét đến mấy chục mét.
Mỗi tầng lầu đều được trang trí tinh xảo, từ các bức tranh điêu khắc, cho đến đồ vật cổ xưa.
Đi vào đây giống như đi vào một bảo tàng. Không gian bên trong yên tĩnh lịch sự tao nhã, còn không gian bên ngoài thì đèn đuốc sáng trưng, ăn uống linh đình, nói chuyện rôm rả. Còn có tiếng sáo trúc uyển chuyển bay theo gió.
“Tầng thứ nhất chủ yếu bán pháp khí…” Ôn Ngọc Lâu giới thiệu.
Lý Bình An gật đầu, nhưng cũng không hứng thú. Hắn không cần pháp khí.
Tới bây giờ, trong tay hắn đã có các pháp khí như Hiệp Khách Bút, Phù Tang Đạo, Tế Vũ Phi Kiếm, Dưỡng Kiếm Hồ Lô, Nhị Hồ, Bạch Ngọc Kinh trong cơ thể, còn có cần câu cá quan trọng nhất… Huống chi, dù có những pháp khí mạnh như của hắn thì hắn cũng không cần.
Về phần bùa chú thì hắn càng không hứng thú gì.
Có thể làm hắn hứng thú chỉ có linh thảo, linh dược. Mà linh thảo linh dược chủ yếu tập trung ở lầu
ba.
Lý Bình An đi nửa vòng, nhưng vẫn không có đồ khiến hắn hài lòng. Không phải không có thứ tốt mà chúng không thích hợp với hắn.
Ôn Ngọc Lâu vẫn luôn đi bên cạnh, hắn thầm than: “Ánh mắt người này cũng quá cao. Hắn nghĩ như vậy rồi cảm thấy mất mặt, giống như ngươi mời bằng hữu đến nhà làm khách, nhưng nhà ngươi rất nghèo vậy.
“Mời tới bên này!” Ôn Ngọc Lâu đẩy cửa của một tầng lầu khác.
So với bên ngoài thì khung cảnh bên trong cánh cửa lại rất khác. Trên nửa hành lang của chủ điện,
cứ cách mỗi mười bước thì có một chiếc đèn cung đình bát giác, chiếu sáng khắp nơi. Bên trong có rất nhiều linh dược quý hiếm, tiên khí dạt dào. Ở giữa có một lò đốt hương thơm ngát. Trên tường treo mấy bức tranh thuỷ mặc vẽ loan bay phượng múa. Ở góc đông nam, có một chiếc bàn bằng ngọc xanh, trên bàn đặt một chiếc đàn cổ. Người kia bán vài lá bùa và vài bảo vật vụn vặt, nhưng phong cách rất độc đáo.
Gần cửa sổ, có một thư sinh tuấn tú đang ngồi thoải mái. Hắn đeo một thanh kiếm dài bên hông và bán vài tấm thiệp kiếm ý.
Lý Bình An đi tới trước sạp của thư sinh, nhìn vài tấm thiệp kiếm ý. Trong mấy tấm thiệp bao hàm kiếm ý, đại biểu cho tu vi sâu cạn của một kiếm tu. Người luyện kiếm trong thời gian càng dài, công lực cũng càng cao, tu tới cảnh giới kiếm động theo suy nghĩ, nhân kiếm hợp nhất.
Từ trong tấm thiệp kiếm ý của kiếm khách này thì có thể biết được cảnh giới kiếm thuật của đối phương.
“Nếu tiên sinh muốn, tại hạ có thể mua lại đưa cho tiên sinh” Ôn Ngọc Lâu tin chắc Lý Bình An sẽ có hứng thú với những tấm thiệp kiếm ý này.
Nhưng Lý Bình An cũng không nói, vẫn lắc đầu đi ra.
Khóe mắt Ôn Ngọc Lâu run rẩy: “Vẫn chướng mắt sao?”
Lý Bình An đi dạo hai vòng trên lầu mà trong tay vẫn trống trơn. “Làm phiền Ôn lão tiên sinh đi tản bộ với tại hạ.”
“Xem ngài nói kìa” Ôn Ngọc Lâu cười ngượng ngùng.
Lý Bình An này chỉ nhìn vài thứ rồi quay đầu đi. Tối đa cũng chỉ dừng lại thêm mấy giây. Mà con trâu có linh tính sau lưng hắn càng chẳng thèm ngó tới thứ gì.
Lý Bình An và trâu già đi ra ngoài rồi đi dạo một vòng tại tầng hai.
Bỗng nhiên, Lý Bình An ngừng lại tại một sạp hàng. Ngay khi Ôn Ngọc Lâu nghĩ đối phương chỉ nhìn rồi đi thì nghe Lý Bình An hỏi: “Vị đạo hữu này, thứ này bán thế nào?”
“Hả?” Ôn Ngọc Lâu bỗng nhiên nghiêng đầu sang chỗ khác, kinh ngạc trừng mắt, vị khách kia nhìn trúng cái gì?
“Gạo này bán giá thế nào?” Lý Bình An bốc một nắm gạo nhìn thì thấy hạt gạo no đủ, cứng, màu sắc trong suốt, bóng loáng. Hắn đặt ở chóp mũi hít hà:
- Ồ, gạo tốt.
- Gạo này bán giá thế nào?
- Năm mươi linh thạch một đấu.
Lý Bình An do dự, năm mươi linh thạch một đấu. Một đấu ước chừng 12 cân. Một túi gạo ước chừng hơn 60 cân, cũng là hơn 250 linh thạch…
“Chậc chậc ~ đắt thật. Lý Bình An không khỏi chắt lưỡi.
Dù đắt thật nhưng nó rất thơm.
Lý Bình An đã có thể tưởng tượng ra hương vị của gạo này sau khi nấu thành cơm.
Người bán gạo là một nữ nhân trung niên, thấy Lý Bình An muốn mua nên lưu loát nói lai lịch của gạo. Tuy có vài lời khoác lác nhưng có một bộ phận là thật.
Ôn Ngọc Lâu nhìn chằm chằm người áo xanh thần bí này. Hắn không cần bảo vật, linh dược, linh thảo gì cả, mà lại chú ý tới gạo.
Tuy có không ít người tu hành cũng ăn uống nhưng không phải vì bổ sung năng lượng mả để thỏa mãn sở thích thôi.
Gạo này có giá khá đắt nhưng cũng không có tác dụng lớn với tu sĩ có tu vi ở ba cảnh giữa. Chủ yếu chỉ giúp hậu bối chưa trưởng thành trong nhà.
Không phải là vì…
Chuyện này thật khó hiểu,tốn công tốn sức chỉ mua vài túi gạo.
Ôn Ngọc Lâu nhíu chặt lông mày, hắn nghĩ hoài vẫn không hiểu.
Cùng lúc đó, Lý Bình An đang đấu tranh tư tưởng: “Mua hay không mua? Sắp tới phải đi một quãng đường rất dài, nếu có một túi gạo lớn thì…”
Lý Bình An mím môi, nhìn trâu già. Đồng thời làm ra quyết định, mua!
“Ta muốn hai túi, có thể giảm giá chút không?”
Người phụ nữ trung niên sảng khoái nói: “Hai túi thu ngươi 400 linh thạch”
Hiển nhiên gạo không phải là thứ dễ bán ở đây, có thể bán được thì tự nhiên là chuyện tốt.
Lý Bình An gật đầu đồng ý. Hắn lấy ra một ít linh thảo, còn có thuốc do hắn tự luyện chế và một vài
thứ lặt vặt khác để đổi linh thạch bởi vì hắn không có linh thạch.
- Những linh dược này đều do các hạ tự luyện chế?
- Vâng.
- Chúng có tác dụng gì?
- Phần lớn là thuốc bồi bổ cơ thể và bổ khí ích máu.
Lý Bình An luyện chế thuốc phần lớn là loại này, những loại thuốc khác không có tác dụng với hắn. Nữ nhân trung niên cũng không hứng thú lắm, hoặc nói nàng cũng không tin người trước mắt lắm. Nhưng có một vài linh thảo vẫn có giá trị.
Lý Bình An cũng không giải thích, cũng không thể tự khen thuốc do mình làm ra…
Thế là nữ nhân kia lấy mấy cọng linh thảo có giá trị bằng hai túi gạo.
Trâu già ôm hai túi gạo, cười: “Hì hì, có gạo để ăn rồi.
Cuộc giao dịch này kết thúc vui vẻ.
“Ôn lão tiên sinh, ở đây có bán lò luyện đan không?” Lý Bình An quay đầu hỏi.
“Lò luyện đan? Túc hạ còn biết luyện đan?” Ôn Ngọc Lâu hỏi.
“Xem như thế đi”
Ôn Ngọc Lâu nói thầm, nghĩ đến lúc trước Lý Bình An nói mình luyện thuốc, bây giờ lại muốn mua lò luyện đan.
Nói như vậy không có tu sĩ đồng thời học tập luyện đan cùng luyện thuốc.