Chương 482: Khái niệm về tiê

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 3,755 lượt đọc

Chương 482: Khái niệm về tiê

12:55

“Ta đi đây!” Chương Ngư kiếm sĩ hét lớn một tiếng, rút kiếm chạy về phía không trung. Có bóng người cũng bay xuống từ trên từ không trung.

Lý Bình An uống trà, tò mò nhìn tình huống này. Không dễ gì thấy được cảnh bạch tuộc cầm kiếm. Tám cái xúc tu của bạch tuộc cầm tám thanh kiếm dài ngắn khác nhau, lưỡi kiếm cũng rộng, hẹp khác nhau. Thanh kiếm ngắn nhất chỉ dài tám tấc, trên chuôi kiếm quấn lấy miếng vải đen.

Tu sĩ bay từ trên không xuống mặc áo xám, cầm một thanh đao ngắn, đập ầm ầm xuống.

“Ầm ầm ầm!”

Cả hai nhanh chóng lao vào đánh nhau. Chỉ có thể nhìn thấy từng luồng điện lấp lóe trên không trung, ngươi tới ta đi.

Chương Ngư kiếm sĩ rất giỏi về kiếm pháp, mỗi lần vung kiếm đều có các góc độ khác nhau, lực thì lúc mạnh, lúc yếu, người ta sẽ khó chống lại kiếm đó. Hai bên đều ra đòn rất nhanh, mỗi lần đều có ánh lửa xẹt qua rồi vang lên tiếng nổ lớn.

Lý Bình An và trâu già thỉnh thoảng gật đầu, đánh giá trận chiến. Trên boong thuyền có rất nhiều người đứng xem náo nhiệt.

Cây đao xẹt qua, suýt nữa đã chém trúng Chương Ngư kiếm sĩ.

“Tu sĩ khốn nạn này đã mạnh lên rồi” Chương Ngư kiếm sĩ nghĩ thầm.

Chương Ngư kiếm sĩ thở dài, sau đó hí một tiếng to. Trong chớp mắt đã vận dụng Điếu Ngư Hô Hấp Pháp. Tám thanh kiếm khác nhau giống như tám cánh tay đang trình diễn một ca khúc trong quá trình hô hấp vậy.

Trong trận chiến sảng khoái này, bạch tuộc có thể cảm nhận được nội tạng và cơ bắp của mình đang được kích hoạt, mỗi sợi dây thần kinh đều rất vui vẻ, mỗi tế bào đều tại vận sức chờ tấn công. Mặc dù tu sĩ cầm đao không ngừng chặn kiếm của bạch tuộc nhưng những đòn kiếm kia vẫn vậy quanh hắn.

“Sư huynh, cố lên!” Có tu sĩ nữ trẻ tuổi ở trên boong tàu hô to.

Tu sĩ cầm đao cắn răng, tăng thêm lực lượng, ra sức uy hiếp nhưng vẫn bị Chương Ngư kiếm sĩ đè đánh, khiến hắn sắp phải thua.

“Sư huynh, ta đến giúp ngươi!” Một dải lụa đỏ bay xuống, nhanh chóng phô ra.

Bá bá bá!

Dải lụa nhanh chóng quấn lấy Chương Ngư kiếm sĩ nhưng sau một khắc, tiếng kiếm vang lên, đánh nát dải lụa.

“Vẫn chưa đủ! Lại thêm một người đi!” Chương Ngư kiếm sĩ phách lối nói.

“Đủ rồi!” Có một giọng nói vang lên từ trên mây.

Chương Ngư kiếm sĩ cảm thấy bị áp lực đè ép, cơ thể giống như một cục đá bay xuống nước. Đồng thời tu sĩ cầm đao và nữ tu sĩ ra tay nửa đường cũng rơi vào trong nước, bọt nước bắn tung tóe khắp

Lý Bình An đưa tay ngăn giọt nước sắp văng trúng mặt.

“Để tiên sinh chê cười” Giọng nói trên mây vang lên lần nữa.

Lý Bình An cười: “Người trẻ tuổi hoạt động gân cốt, cũng không phải chuyện xấu.

Dứt lời, trên thuyền nhỏ có thêm một lão giả mặc áo trắng.

Lý Bình An chắp tay: “Lý Bình An, gặp qua lão tiên sinh”

Lão giả áo trắng cũng đáp lễ: “Thạch Tuyển Môn, Ôn Ngọc Lâu.

“Thạch Tuyển Môn?” Lý Bình An khẽ nhíu mày.

Ba chữ Thạch Tuyển Môn khiến hắn nhớ lại chuyện cũ.

Thạch Tuyển Môn Ôn Đào!

Khi đó, Lý Bình An đi lên Trấn Yêu Quan ở phía bắc, phải vượt qua Thương Hải.

Công tử Chu Hữu Tài, vũ phu Ôn Đào, Trương Từ Tâm, cộng thêm hắn và trâu già.

Không đợi Lý Bình An suy nghĩ kĩ quan hệ giữa Ôn Đào và Ôn Ngọc Lâu trước mắt thì một tiếng động vang lên, Chương Ngư kiếm sĩ ngoi lên mặt nước.

Hắn giơ kiếm lên, chửi ầm: “Lão già khốn nạn, dám đánh lén ta, còn là ba đánh một, có bản lĩnh thì từng người đấu với ta.

Ôn Ngọc Lâu không thèm để ý tới hắn, uống một hớp trà: “Ồ, trà ngon.

Lý Bình An hái lá trà này ở Lạc Nhật Sâm Lâm, hắn tự phơi, tuy nói không phải trà thượng hạng nhưng cũng không tệ.

“Tiên sinh tới đây có chuyện gì?”

Lý Bình An nói: “Ta rảnh rỗi nên đi khắp nơi du lịch, nghe Chương Ngư huynh nói trên phi thuyền có tu sĩ lấy vật đổi vật, không biết có thể đi tham quan không?”

“Xin cứ tự nhiên

Lý Bình An đang muốn lên phi thuyền, bỗng nhiên quay đầu hỏi: “Chương Ngư huynh có muốn đi cùng không?”

Chương Ngư kiếm sĩ bò lên thuyền: “Không đi, ta không cần làm bạn với những tên tu sĩ khốn nạn đó.”

“Vậy làm phiền Chương Ngư huynh ở chỗ này đợi tại hạ một lát.

“Mời” Ôn Ngọc Lâu dứt lời, cả người biến thành ánh sáng, trong nháy mắt đã về tới phi thuyền.

Lý Bình An vỗ hồ lô rượu bên hông.

Phi kiếm Tế Vũ lơ lửng giữa không trung. Lý Bình An nhón chân, trâu già nằm sấp trên lưng hắn, một người một trâu bay lên không.

Ôn Ngọc Lâu thấy vậy thì híp mắt suy nghĩ: “Cái này…”

Chương Ngư kiếm sĩ yên lặng che mặt, tình huống quá mất mặt.

“Tiên sinh có phong cách ngự kiếm chi thuật thật đặc biệt.”

Lý Bình An: “Để lão tiên sinh chê cười.”

Lý Bình An đứng trên đầu phi thuyền tò mò nhìn xung quanh.

Chiếc phi thuyền này có quy mô rất lớn, nhìn từ đằng xa giống như một ngọn núi lớn. Nó còn lớn hơn phi thuyền lớn nhất Thục Sơn.

Nhưng không phải phi thuyền càng lớn càng tốt, phi thuyền Thục Sơn dùng để chiến đấu, mà không phải để hưởng thụ cuộc sống. Mà phi thuyền này càng nhấn mạnh việc hưởng thụ cuộc sống. Lý Bình An và trâu già đi theo Ôn Ngọc Lâu dạo khắp nơi. Lúc này mới phát hiện ở đây không giống phi thuyền mà càng giống một trấn lớn cung cấp nơi cho tu sĩ ở.

Trên phi thuyền có chỗ ở, ăn cơm có tiệm cơm, muốn mua đồ còn có chợ, mệt mỏi còn có vườn để dạo chơi. Ngoài ra còn có nhà ở được xây trong rừng trúc, xung quanh có trận pháp bảo vệ.

Dòng người dù không ồn ào nhưng vẫn có náo nhiệt.

Lý Bình An tò mò đi vào trong chợ. Khác với chợ của người thường, ở đây lại không ồn ào. Ngẫu nhiên có người nói chuyện với nhau, nhưng cũng nhỏ giọng thì thầm, không có trả giá, cảm thấy giá cả phù hợp thì mua, nếu không thích hợp thì đặt ở ở chỗ cũ rồi đi.

Mọi người đều là tu sĩ có mặt mũi nên không muốn bởi vì một món đồ mà mất mặt.

Dù vẫn có chuyện hận trong lòng, chửi rủa uy hiếp, giết người đoạt bảo nhưng không phổ biến lắm,

chỉ có tu sĩ tu vi thấp mới làm vậy.

Phần lớn người đều nghĩ mua được tài nguyên tốt nhất mới có thể thành tiên nên bọn họ nghĩ cướp công pháp, cướp thần binh, cướp bí bảo, đoạt động phủ, cướp tiền, đánh nhau tới mức ngươi chết ta sống cũng không có tác dụng bởi vì tu tiên dựa vào ngộ, dựa vào duyên.

Mặc dù có tài nguyên rất tốt, nhưng cũng phải chỉ dựa vào tài nguyên.

Dù người tu hành cầu “đại đạo” hay “Tiêu Dao” đều là một loại tinh thần theo đuổi ước mơ của bản thân, một loại thăng hoa cảnh giới tinh thần, một loại siêu thoát trí tuệ tâm tính.

Nếu như tiên nhân luôn để tâm tới phú quý, danh lợi, lực lượng, luôn chú ý tới vật chất để thỏa mãn ham muốn của bản thân thì tiên có khác gì người bình thường đâu.

Dù loại người này mạnh đi nữa thì cũng không ai công nhận bọn họ là người tu hành.

Người tu hành chân chính có khí chất của nhà tư tưởng, có cái nhìn riêng về thế giới, khác với những ham muốn của người bình thường.

Có người nói: “Rất khó làm “Tiên”, bởi vì “Tiên” luôn chú ý tới việc rời xa ồn ào. Cũng rất khó làm theo chữ “Hiệp”, bởi vì “Hiệp” luôn chú ý tới sự nhiệt tình vì lợi ích chung..”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right