Chương 488: Người quen cũ suy sút
Trên đường đi của Đại Hoang đảo thì có thể nhìn thấy đủ kiểu cửa hàng khác nhau, cần gì cũng có cả. Từ cửa hàng bán thịt, bán tơ lụa, thuê con lừa,... cho đến quán rượu. Nhưng nhiều nhất là tiệm com, có thể nhìn thấy nó trải khắp dọc đường.
Đương nhiên, những cửa hàng là những cửa hàng nhỏ trong mắt một số người. Nơi có đồ tốt chân chính thường là những quán nhỏ không đáng chú ý. Tuyệt đối không nên xem thường những quán nhỏ này, dù chúng nhỏ nhưng có đầy đủ những thứ cần thiết, hấp dẫn mọi người.
Gọi chút thức ăn và một bình rượu lâu năm. Người quen cũ gặp lại nhau sau thời gian dài ở địa phương xa ngoài vạn dặm.
Dù đây là quán nhỏ nhưng lại có một tên ăn mày ăn mặc rách rưới, toàn thân bốc mùi hôi lại khiến cho người ta chú ý.
“Để tiên sinh chê cười” Yến Thập Tam xấu hổ cười.
Lý Bình An nói: “Không sao, những năm qua đã xảy ra rất nhiều chuyện nhỉ?”
Yến Thập Tam nhìn hắn, im lặng thật lâu.
Lý Bình An cũng nghĩ tới vài thập niên trước, Nam Quốc Công Yến phủ ở Quảng Lăng phủ. Đứa con thứ mãn nguyện, trong mắt có hi vọng.
Đó là thời gian sau khi xuống phía nam, đưa đám người A Lệ Á vào Hoài Lộc Thư Viện. Lý Bình An được người nhờ vả, trả lại hạt giống cây phù tang cho Quảng Lăng Phủ, bởi vậy mới ở phủ Nam Quốc công ở phủ Quảng Lăng một đoạn thời gian, cũng làm quen vị con thứ của Yến gia.
Lúc đó, Yến Thập Tam bị người chỉ hôn, tu vi không tiến bộ, bên người chỉ có người hầu Lan Nguyệt đi theo từ nhỏ đến lớn.
Dù hắn mê mang mờ mịt với tương lai nhưng cũng có khí thế mệnh ta do ta, không do trời.
Sau khi được Lý Bình An hướng dẫn thì đột phá tu vi, sau đó lại bái Đại Nho Trương Thái. Lần cuối cùng gặp hắn là ở Ngũ Lăng Cốc.
Nhưng bây giờ…
Lý Bình An nhấp một ngụm rượu,
đối phương đã không muốn kể hết thì hắn cũng sẽ không hỏi. Hai người chỉ nói tới những gì Lý Bình An đã trải qua trong những năm qua, Yến Thập Tam ngẫu nhiên sẽ cười phụ họa.
Có khi cũng sẽ nói đến tình hình gần đây của những người mà hai người quen biết như Cố Tây Châu từ nho chuyển bá, chiến một trận tại Trấn Yêu Quan rồi từ biệt đã lâu chưa gặp. Còn có huynh muội Tô Hân Lam, Tô Kế Vãng, Đại Nho Trương Thái,...
Sau khi ăn xong bữa cơm, Lý Bình An dẫn Yến Thập Tam về căn phòng hắn thuê. Nhờ ông chủ nấu nước tắm, để Yến Thập Tam tắm sạch sẽ. Mặc kệ đã xảy ra chuyện gì nhưng lúc trước Yến Thập Tam đã gọi hắn một tiếng tiên sinh. Bây giờ đối phương lưu lạc đến nước này, nếu hắn có thể giúp đỡ thì sẽ giúp.
Yến Thập Tam ngâm mình trong bồn tắm, người kì cọ cho hắn run rẩy khóe miệng. Phải đổi bốn thùng nước lớn, mới kì cọ sạch sẽ. Sau đó cạo râu, cạo tóc, thay quần áo sạch.
Tốn hơn hai canh giờ, Yến Thập Tam mới ra khỏi phòng. Lúc này hắn đã rực rỡ hẳn lên, giống như biến thành người khác. Gương mặt của hắn cũng không khác mười năm trước bao nhiêu, vẫn là gương mặt gầy gò, anh tuấn. Nhưng mà trong đôi mắt thì không còn hi vọng nữa.
Trong lòng hắn không muốn sống.
Yến Thập Tam trông thấy có người ngậm xì gà, thả khói, hắn không biết xấu hổ mà tiến lên xin một cây. Người kia cũng rất sảng khoái đưa cho hắn một cây, đương nhiên nếu như hắn không tắm rửa,
cạo râu ria, đổi quần áo mới mà giống ăn mày như lúc trước, có lẽ đối phương sẽ đuổi hắn đi. Không giống với thuốc hít và thuốc lào, thứ này tên “Đạo Túy”.
Lấy lửa đốt một đầu, miệng ngậm một đầu, hơi khói từ trong khoang miệng tiến vào cổ họng, có thể
làm người say.
Yến Thập Tam hít một hơi thật sâu, rất nhanh một luồng khói nồng đậm tản ra.
“... Tiên sinh…” Yến Thập Tam bỗng nhiên thấy Lý Bình An đứng cách đó không xa, trong lòng lo lắng, vô ý thức đã vứt “Đạo Túy” trong tay. Hắn giống như học sinh ở trong lớp học bị lão sư phát hiện thất thần nên chột dạ vậy.
- Theo ta ra ngoài một chuyến.
Yến Thập Tam sững sờ, lập tức đáp lại: “... Vâng…”
Trong sân, Chương Ngư kiếm sĩ đang luyện kiếm, thấy bọn họ thì lên tiếng chào, sau đó tiếp tục luyện kiếm.
Yến Thập Tam nhìn hắn, rồi nhìn tay mình hồi lâu không có cầm kiếm.
“Ngươi đến Đại Hoang bao lâu rồi?” Lý Bình An dùng giọng điệu nói chuyện phiếm hỏi.
“Đại khái… Ba năm… Cũng có thể là dài hơn. Yến Thập Tam nói mơ hồ.
“Vừa lúc ngươi mang ta và Lão Ngưu đi dạo một vòng, đây là lần đầu tiên hai chúng ta tới đây” “... Được” Dù Yến Thập Tam cả ngày ngơ ngác, nhưng hắn vẫn nhận ra những con đường cơ bản. Dù chưa từng đi xem một vài danh lam thắng cảnh nhưng cũng nghe vài tin đồn về chúng. Mỗi khi đến một chỗ, Lý Bình An sẽ làm bộ lắng nghe, giống như đang chờ hắn giải thích.
Yến Thập Tam đành phải nói ra những gì mình biết và nghe nói giải thích về lai lịch thắng cảnh này cho hắn và trâu già nghe.
Trên đường, người bán hàng rong vừa hét lớn, vừa chọn thức ăn. Các chủ quán mở cửa, người đi đường lui tới, từ sáng sớm đến tối đều là tiếng người huyên náo.
Lý Bình An nhìn đám người rộn ràng trên thị trường, khi thì nhìn tranh chữ treo trên đường, ngẫu nhiên nói vài câu với Yến Thập Tam.
Giữa trưa, bọn họ đi vào một quán rượu, ngồi ở vị trí gần cửa sổ trên lầu hai. Bọn họ gọi chút thức ăn và một bầu rượu, vừa uống rượu, vừa quan sát người trên đường phố, từ chỗ này cũng có thể trông thấy cửa biển.
“Phong cảnh thật đẹp!” Yến Thập Tam uống một ngụm, cũng nhìn về phía ngoài cửa sổ.
Trong lòng hắn nói thầm, thật chỉ tìm hắn dẫn đường thôi sao?
Hắn vốn tưởng tiên sinh kêu ra ngoài, là muốn hỏi thăm hắn đã trải qua chuyện gì trong những năm này qua, tại sao lại biến thành bộ dạng này. Sau đó sẽ dùng lí lẽ khuyên bảo hắn.
Ai biết từ khi đi ra ngoài đến bây giờ, tiên sinh không hề đề cập tới chuyện của hắn, giống như chỉ muốn mình đi tản bộ với hắn.
Hắn nghĩ tới nghĩ lui, cũng không hiểu nên dứt khoát không suy nghĩ nữa.
Hắn uống một hớp rượu, rồi chú tâm nhìn phong cảnh trước mắt.
Hành trình buổi chiều là muốn đi leo núi, hái trái cây, ngắm phong cảnh. Đến ban đêm, lại ăn một bát mì hoành thánh ở quán ven đường.
Tôi tớ đi trên đường, người bán hàng rong gào to rao hàng, phụ nhân ôm hài tử đi chữa bệnh, còn có tên ăn mày bên đường,... Cuộc sống muôn màu, bạc vụn vơi đi.
Yến Thập Tam cầm muỗng, quấy hoành thánh trong chén mì. Có người kéo góc áo hắn, hắn cúi đầu nhìn, thấy một tiểu nữ hài gầy yếu mặc rách rưới, tội nghiệp nhìn hắn, trong tay còn bưng một cái
Yến Thập Tam vô ý thức sờ túi, nhưng hắn làm gì có tiền. Lúc này, Lý Bình An vẫy tay, gọi tiểu nữ hài đến, đưa cho đối phương mấy văn tiền, còn có hai cái bánh đường: “Đi đi”
Tiểu nữ hài vui vẻ chạy đi.
“Thời gian không còn sớm, trở về sớm nghỉ ngơi thôi. Lý Bình An nói.
Hôm sau, sáng sớm, Yến Thập Tam đang ngủ ngon lại bị Lý Bình An đánh thức…
13:21