Chương 426: Tương phùng cuối cùng cũng có kỳ hạ
Lý Bình An ho nhẹ một tiếng, “Giới thiệu một chút, Lão Ngưu các ngươi đã biết rồi, còn đây là Nhuận Thổ, đây là Đại Hoàng Cẩu”
Mấy cái tinh quái thành tinh chào hỏi lẫn nhau, phát lên một loại cảm giác thân thiết từ đáy lòng.
Nói vài câu chuyện phiếm, Lý Bình An đề cập đến chuyện hắn gặp được Hùng Nhị khoác cà sa là em trai của Hùng Đại.
Sau đó giới thiệu một chút tình huống của Đại Hoàng Cẩu, hỏi xem Đại Hoàng Cẩu có thể hay không đi theo bọn họ.
Hùng Đại và Thỏ Tử liếc nhau.
“Lý đại thiện nhân, không phải cũng là Nê Bồ Tát qua sông
chúng ta không muốn giúp chuyện này, thật sự là chúng ta bây giờ tự thân khó đảm bảo”
Thỏ Tử gật đầu, nói cho Lý Bình An khốn cảnh trước mắt của hai đứa chúng nó
Lý Bình An như có điều suy nghĩ gật gật đầu, “Không bằng ta đi tìm vị Sơn Thần kia nói chuyện một chút, các ngươi có biết vị Sơn Thần kia họ gì tên gì đến từ nơi nào không?”
Hùng Đại nói: “Ta nhớ được hình như gọi là Lưu Kham. . Nghe nói trước kia là làm thổ địa thần tại một hòn đảo nhỏ trên biển cả, sau đó bởi vì có được cơ duyên lớn lao, thì mới có địa vị như bây giờ”
Lưu Kham?
Lý Bình An khẽ nhíu mày, danh tự này làm sao nghe được có chút quen tai nhỉ?
Chỉ là trong lúc nhất thời không nhớ nổi.
“Các ngươi giúp ta tiến cử một chút, ta đi tìm hắn nói chuyện, nhỡ đâu có thể bảo vệ được các ngươi”
Hùng Đại và Thỏ Tử ngay lúc này cũng không biết nói gì.
Một phương Sơn Thần, đó cũng không phải là nói muốn gặp liền có thể gặp.
Đó cũng đều là tồn tại ở ngũ cảnh phía trên, đối với bọn họ mà nói cơ hồ cùng tiên nhân không hề khác gì nhau.
Dù sao đều là không đánh lại.
Về phần Lý Bình An.
Hùng Đại và Thỏ Tử mặc dù không nghi ngờ gì Lý Bình An mạnh hơn chúng nó, nhưng nếu là so với Sơn Thần, vậy liền ôm lấy thái độ hoài nghi.
Nhưng mà lấy ngựa chết làm ngựa sống, cũng không còn biện pháp nào khác.
Cùng ngày, Hùng Đại và Thỏ Tử liền tìm tới Lưu Thuận.
Nói hết lời, lại dựa vào thân phận của đệ tử Thục Sơn mới rốt cục đạt được cơ hội này.
Lưu Thuận mang theo Lý Bình An, nhóm người Vân Thư đi yết kiến vị Sơn Thần lão gia này. Lưu Thuận cũng là một nhân vật thức thời.
Gặp Lý Bình An cùng Vân Thư hai người khí thế bất phàm, liền không còn dám kiêu căng. Đây là đệ tử Thục Sơn?
Nhất là tên Vân Thư kia, khí tức trên người thật lăng lệ.
Nhưng mà tư thế nên có lại không thể thiếu, mặc dù có chút kiêng kị, nhưng cũng không cần phải khúm núm.
Nơi này chính là địa bàn của chủ nhân nhà mình, chủ tử nhà mình đây chính là đại năng ngũ cảnh đỉnh phong.
Mà lại có được sự gia trì của khí thế sơn thủy ở nơi đây, liền xem như có một vị Luyện Khí sĩ sáu cảnh tới, cũng phải nhượng bộ Sơn Thần mấy phần.
Huống chi không nhìn mặt sư thì phải nhìn mặt phật.
Sơn Thần là vương triều Hoàng đế khâm định, có rất ít người dám chủ động trêu chọc.
Đi vào miếu sơn thần, Lưu Thuận nói với đám người: “Các ngươi ở chỗ này đợi một lúc, ta đi vào thông báo:
Miếu sơn thần.
Sơn Thần Lưu Kham đang xử lý chính vụ.
Nói đến, kinh lịch của tên Lưu Kham này quả nhiên là có chút truyền kỳ.
Hắn vốn chỉ là một vị thổ địa ở bên trong biển cả.
Nhưng mà, bởi vì một trận tai nạn, vương triều bên cạnh quần đảo bị hủy diệt, hòn đảo bị đắm chìm.
Chỉ còn lại hắn trông coi một hòn đảo nhỏ, cơ khổ không nơi nương tựa.
Đau khổ trông coi hòn đảo nhỏ, vốn cho là mình quãng đời còn lại sẽ chỉ như thế. Ai biết ngoài ý muốn gặp được một vị tiên sư áo xanh.
Hòn đảo nhỏ kia vốn là ẩn giấu đi một tòa bảo tàng, chỉ là bảo tàng đó được hộ sơn đại trận bảo vệ. Lưu Kham biết nếu là thất bại liền sẽ vạn kiếp bất phục, cho nên hắn mỗi ngày đều sẽ tiến đến hộ sơn đại trận để tính trước một quẻ.
Mỗi ngày chỉ tính một quẻ, cũng không phải chỉ có một kết quả là hung.
Hôm đó tiên sư áo xanh tới đây, Lưu Kham vốn cho là mình gặp được kỳ ngộ, muốn xin được tiên sư chỉ điểm.
Nhưng mà tiên sư cũng không có ý định này.
Ngay đang thời điểm Lưu Kham tuyệt vọng, lại trong lúc gieo quẻ, ngoài ý muốn phát hiện tiên sư để lại một đồng tiền.
Từ hung biến thành sinh, cho hắn dũng khí dám bước ra một bước cuối cùng.
Lúc này hắn mới hiểu, nguyên lai là tiên sư đã sớm chỉ điểm cho mình.
Bảo tàng kia là của một vị đại năng lưu lại, Lưu Kham khổ tu trong mật thất hơn mười năm, cuối cùng đạt được chính quả.
Thoát khỏi thân phận Thổ Địa Thần, quanh đi quẩn lại đến chỗ này trở thành Sơn Thần.
“Sơn thần gia!”
“Sơn thần gia, ngoài cửa có người cầu kiến
“Nói là đệ tử Thục Sơn”
“Đệ tử Thục Sơn?” Lưu Kham khẽ nhíu mày, “Thục Sơn? Đại Tùy”
Hắn hơi suy nghĩ một chút, “Mời!”
Không bao lâu, nhóm người Lý Bình An đi tới.
Trong lúc Lưu Kham đang suy tư, Đệ tử Thục Sơn vì sao tới đây…
Bỗng nhiên hai mắt hắn tỏa sáng, ” Tiên sư! ?”
“Tiên sư!”
Lưu Kham thần tình kích động.
Lý Bình An ngây người một lúc, chợt nhớ tới, “Là người a!”
“Tiên sư còn nhớ rõ ta! ?”
Lưu Kham tràn đầy kích động, hắn nhớ kỹ Lý Bình An là chuyện đương nhiên.
Dù sao cũng là thời khắc mấu chốt đã thay đổi cả đời hắn.
Chỉ là không nghĩ tới tiên sư vẫn còn nhớ kỹ mình dù chỉ mới gặp mặt một lần.
Lý Bình An cũng không nghĩ tới ở chỗ này còn có thể gặp lại người quen.
Năm đó, hắn cùng nhóm người Trường Thanh, Chu Hữu Tài, Trương Tung vượt qua biển cả. Từng ở trên đảo nhỏ có gặp mặt Lưu Kham một lần, lúc đó hắn đang là thổ địa ở đó.
Nhưng mà về phần cái gọi là chỉ điểm cho Lưu Kham, kia đơn giản chỉ là một lần hiểu lầm.
Lý Bình An chưa từng nghĩ tới người lúc trước chỉ một thổ địa công trên hòn đảo nhỏ, hiện nay đã trở thành Sơn Thần của cả một phương.
“Tất cả đều là nhờ phúc phận của tiền sự”
Lưu Kham vội vàng để thuộc hạ chuẩn bị tốt thịt rượu, chiêu đãi nhóm người Lý Bình An.
Nhuận Thổ tự hào ưỡn ngực, phảng phất là đang nói thấy không? bằng hữu của đại ca ta ở khắp
nơi trên đất luôn.
Hùng Đại và Thỏ Tử vui mừng quá đỗi.
Có hi vọng! Thật có hi vọng! !
Vân Thư đi theo sau lưng Lý Bình An, tràn đầy nghi ngờ nhìn qua bóng lưng sư huynh.
Người quen biết của sư huynh. . . Thật là nhiều a.
Tùy tiện đi đến chỗ nào đều có thể gặp được bằng hữu.
Hơn nữa nhìn bộ dáng tuyệt đối không phải quen biết sơ sơ đơn giản như vậy.
Người quen thì chuyện này dễ làm, một vòng rượu qua đi.
Lưu Kham lập tức đáp ứng chuyện này, hắn thấy có thể làm chút chuyện cho tiên sư là vinh hạnh của hắn.
Dù sao đây chỉ là chuyện tiện tay mà thôi, cùng ân huệ lúc trước của Lý Bình An so ra không tính là cái gì.
Lưu Kham là nghĩ như vậy.
“Đúng rồi, tiên sinh, năm đó bạn bè cùng ngươi đồng hành vượt qua biển cả giờ đâu rồi?” Trên bàn rượu, Lưu Kham thuận miệng hỏi
Lý Bình An tay bưng rượu dừng ở giữa không trung.
Không tự giác xuất hiện một vài hình ảnh trong đầu.
Trường Thanh, Trương Tung, Chu Hữu Tài con trai của thổ tài chủ, vũ phu Ấm Đào
Sửng sốt nửa giây, sau đó mỉm cười.
Hoa theo gió rơi, vũ bạn vẫn tình, khách qua đường vội vàng, chuyện tương phùng rồi cuối cùng cũng có kỳ hạn.
Đi ngang qua phong cảnh, trải qua chuyện cũ, để ở trong lòng là được rồi.