Chương 425: Lý đại thiện nhâ
Điểm cuối cùng của Bắc Đạo là Thương Hải, vượt qua Thương Hải là đến Vân Châu. Năm đó, Lý Bình An bắt đầu từ nơi đây, mỗi bước là một dấu chân, đi đến Thương Hải. Lại vượt qua Thương Hải, đến Vân Châu rồi lại đến nhân tộc Tối Bắc Bộ Trấn Yêu Quan. Trên đường qua Bắc Đạo, có một ngọn núi.
Tên là núi Hùng Thố, núi này rất lớn, mà không cao nhưng diện tích rất rộng.
Hơn nữa tại nơi sâu xa trong ngọn núi. có rất nhiều suối, giao thoa khắp nơi, quanh co uốn lượn.
Nghe nói ở đây có một con gấu tiên tên là Hùng Đại, còn có một con thỏ tiên.
Hai tiên phù hộ nơi đây bình an, ngay cả Thành Hoàng của nơi đó cũng phải kính họ ba phần. Đỉnh núi có một ngôi miếu thờ xa hoa.
Trong miếu thờ cúng chính là hai vị tiên Gấu Thỏ này.
Người đến người đi không thể nói là liên miên bất tuyệt, nhưng cũng có không ít người.
“Bận quá!” “Bận quá đi!”
Thỏ nhỏ nhìn những tâm nguyện của người đến khẩn cầu.
“Muốn làm thần tiên? Thỏ ta còn chưa được làm tiên đầu”
“Muốn có tám người vợ? Tra nam”
“Muốn mặt ấy mãnh liệt hơn một tí.” Thỏ nghiêm túc suy nghĩ một lát, “Được, nguyện vọng này đáng tin đấy.
Một lát sau, Hùng Đại chạy về.
Dáng vẻ say khướt, chắc là vừa ra ngoài uống rượu.
“Thế nào rồi? Bàn xong chưa?” Thỏ hỏi.
Hùng Đại lắc đầu, “Không được, nghe bảo Sơn Thần kia mới được phong không lâu, cực kỳ ngay thẳng, hôm nay cả mặt còn chưa được diện kiến”
“Vậy sao còn uống nhiều thế?”
“Uống với thuộc hạ của hắn. Hùng Đại nói, “Xử xong bọn thuộc hạ chuyện nó sẽ dễ làm hơn” Thỏ bất lực cảm thán, “Chuyện này thật phiền phức.
Hóa ra, trước đây không lâu lão Sơn Thần của ngọn núi này bị điều đi mất rồi, sau đó lại có Sơn Thần mới đến”
Sơn Thần không chỉ quản lý một ngọn núi mà là cả một dãy núi cơ.
Bao gồm rất nhiều núi nhỏ, cùng như tinh quái trên ngọn núi đó.
Giống như miếu của Hùng Đại và Thỏ, nếu không được Sơn Thần chấp thuận, vậy sẽ biến thành Dã Thần.
Đồng thời không thể tiếp tục lập miếu ở đây, hưởng hương hỏa.
Lão Sơn Thần thì dễ dãi lắm, dẫn đến ở đây nhiều tinh quái, miếu thờ mọc lên như rừng, dân chúng cũng không biết nên thờ ai.
Cho nên nhiệm vụ lần này của Sơn Thân mới, chính là loại trừ những Dã Thần làm nhiều việc ác, hoặc là chưa làm Dã Thần đã nhảy lên vị trí khác.
Để củng cố quyền lực, tăng cường thống trị.
Những năm này Hùng Đại và Thỏ không có công lao thì cũng có khổ lao.
Thế nhưng mà, ngươi không đến lễ hắn ngươi là ai hay ai được?
“Đúng rồi, đệ đệ của ngươi Hùng Nhị không phải bảo sẽ đến giúp chúng ta sao? Bao giờ nó đến thế?”
“Nó gửi thư bảo sắp đến rồi.”
Lại qua hai ngày, một gã nam tử xấu xí tìm đến cửa.
“Các ngươi là chủ nhân của ngôi miếu Hùng Thố này?” Hùng Đại nhẹ gật đầu, “Là bọn ta, ngươi là?”
“Ta là Lưu Thuận, Sơn Thần bảo ta tới đây”
Người đến cực kỳ phách lối.
Hùng Đại và Thỏ bất ngờ một lúc, vội vàng chào hỏi mời hắn vào.
Lưu Thuận này cũng chẳng phải người tốt, vừa đến đã la lối om sòm. Hết ăn lại uống, lúc đi còn cầm theo rất nhiều thứ đáng giá.
Hùng Đại và Thỏ không dám đắc tội hắn, đành phải cười bồi Lưu Thuận.
Ngày hôm đó, tiếng đập cửa như đòi mạng lại vang lên. “Cốc Cốc Cốc ”
Hùng Đại và Thỏ trốn trong góc, không dám lên tiếng.
Ai ngờ, tiếng đập cửa mãi vẫn chưa hết.
Hai bọn nó cũng chỉ đành ngồi chờ.
Một lát sau, tiếng đập cửa đã ngừng.
Hùng Đại nhẹ thở ra một hơi, “May quá đi rồi.
Vừa hé cửa ra đã thấy.
“Này, Hùng Đại lâu rồi không gặp, còn nhớ ta không?”
“Ha?”
Hùng Đại sửng sốt, lại mở cửa hé cửa to thêm một tí, lúc này mới nhìn rõ diện mạo người đến là ai.
“...Là ngươi, Lý đại thiện nhân..”
Lý Bình An mỉm cười.
Hùng Đại đương nhiên nhớ rõ người áo xanh này.
Lúc mới đầu khi Lý Bình An dắt theo Lão Ngưu xuất phát từ Trung Châu, theo đường tắt đi qua ngọn núi này đến Trấn Yêu Quan.
Không chỉ cướp hết đồ ăn của Hùng Đại, còn cướp nhà của Thỏ – bạn của Hùng Đại.
Nhưng cũng không phải là không có chỗ tốt.
Ngọn núi này vốn có một con mãng xà, tên là Trương Tam.
Mà sau khi Lý Bình An tới, không hiểu vì sao Trương Tam hóa rồng thất bại.
Còn cho Hùng Đại và Thỏ cơ hội đột phá.
“Thỏ ơi, Lý đại thiện nhân đến
Hùng Đại kích động kêu lên.
“Lý đại thiện nhân?” Thỏ nhất thời không nhớ ra.
“Là người năm đó đoạt năm bao gạo, hai bao khoai lang sấy, một bao lạp nguyệt và một túi bánh mì
của ngươi đó, nhớ không?”
“...A! Nhà hết đồ ăn rồi.
Huhu, tuyết đã lạnh lại còn thêm sương”
Chó vàng nhìn Lý Bình An, đây là bằng hữu mà ngươi nói tới á hả.
Lý Bình An lúng túng gãi đầu, mình đáng sợ như vậy ư?
“Lý đại thiện nhân, ngài uống trà đi.
Thỏ bưng trà cho Lý Bình An.
Lý Bình An nhấp một ngụm trà, tính ra thì mấy chục năm rồi bọn họ chưa gặp mặt.
Lại nhớ đến cảnh lần đầu bọn họ gặp nhau, như mới vừa xảy ra hôm qua.
Lý Bình An thoáng cảm khái trong lòng.
Hùng Đại và Thỏ không biết suy nghĩ của hắn, nên cứ nơm nớp lo sợ.
Lý đại thiện nhân muốn gì? Hết tiền ư?
Đói bụng, nuôi thả bọn chúng mấy chục năm.
Bây giờ bọn chúng trưởng thành rồi, vào nồi được rồi?
Vân Thư ở một bên thầm nghĩ, sư huynh đúng thật là quan hệ rộng mà.
Từ nữ hoàng Đại Tùy, Đại Nho Thư Viện, cho đến tiểu yêu tinh, huynh ấy đều quen biết.
Vân Thư đầy kính nể nhìn Lý Bình An sâu sắc.