Chương 391: Ai bảo ngươi chém nó chứ?

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 4,961 lượt đọc

Chương 391: Ai bảo ngươi chém nó chứ?

12:15

1758 chữ

“Thái nãi nãi, sao ngài tới đây?” Tiêu Diệp ngạc nhiên nhìn thái nãi nãi xuất hiện ở trước mắt. Thái nãi nãi đã chết 15 năm trước vì độ kiếp thất bại. Nhưng lúc này, bỗng nhiên xuất hiện ở đây. “Thái nãi nãi?”

“Diệp Diệp, thái nãi nãi tới đưa ngươi đi cùng”

“... A!?” Tiêu Diệp bỗng nhiên giật mình tỉnh lại, hắn nhìn hoàn cảnh lạ lẫm xung quanh, sửng sốt: “Mình đang ở đâu?”

“Ngươi tỉnh rồi? Thật sự xin lỗi, tiểu đệ của ta ra tay hơi nặng”

Lúc này, một người áo xanh tươi cười đi tới.

“Con chồn ăn dưa đâu?” Tiêu Diệp đứng dậy, tức giận hỏi.

“Yên tâm, đừng nóng giận.

Tiêu Diệp bình tĩnh lại.

“... Tiểu đệ của ngươi?” Hắn ngồi xuống, than thở, rồi nhắm mắt lại, bắt đầu chải vuốt suy nghĩ đang rối loạn của mình.

Một lát sau, hắn buồn bã: “Thua! Mình bị một con chồn ăn dưa đánh”

Hắn vuốt cục u sau đầu, hít hà một hơi. Hắn làm mất mặt Tiêu gia.

“Ta… Muốn bái vào Thông Thiên Phong” Tiêu Diệp bỗng nhiên ngẩng đầu.

Lý Bình An sửng sốt: “Cái gì?”

Tiêu Diệp nhìn chằm chằm Lý Bình An: “Ngươi không nghe lầm, cũng không cần giật mình, ta sẽ bái vào Thông Thiên Phong. Nhưng ta có hai điều kiện. Một, tuy ta là đệ tử Thục Sơn, nhưng các ngươi không thể ép ta làm bất cứ việc gì trái với đạo nghĩa. Hai, nếu Tiêu gia và Thục Sơn đồng thời gặp nạn, ta chắc chắn sẽ cứu Tiêu gia trước”

Sao nghe giống câu hỏi tình nhân hỏi ngươi: “Mẹ ngươi và ta cùng rơi xuống nước thì ngươi sẽ cứu ai trước?” vậy?

“Chỉ cần ngươi đồng ý hai điều kiện này, ta sẽ bái vào Thông Thiên Phong” Tiêu Diệp tiếp tục nói. Lý Bình An cười: “Là thế này, tình huống của Thông Thiên Phong rất phức tạp, không thể giải thích rõ ràng trong mấy câu. Lấy thiên phú của ngươi, có thể bái vào những ngọn núi khác. Ví dụ như

Tiểu Quỳnh Phong. Đệ tử Hỏa linh căn trong Tiểu Quỳnh Phong có tám người xếp hạng trước một trăm, nó thích hợp với ngươi hơn.

Lý Bình An nói vậy là vì suy nghĩ cho Tiêu Diệp, đúng là Tiểu Quỳnh Phong thích hợp với Tiêu Diệp nhất.

Tiêu Diệp ngạc nhiên nhìn Lý Bình An, hắn nghĩ: “Lạt mềm buộc chặt? A! Thú vị”

“Không cần, ta muốn bái Thông Thiên Phong của các ngươi.

Lý Bình An rất bất đắc dĩ mà cười. Hắn có dự cảm, nếu để người này gia nhập Thông Thiên Phong thì chỉ sợ sau này Thông Thiên Phong sẽ gặp phiền phức liên tục. Quan trọng nhất là Thông Thiên Phong không nuôi nổi một thiên chi kiêu tử như vậy.

Lý Bình An cần một sư đệ hoặc sư muội bình thường, có thể chịu được cực khổ.

“Muốn gia nhập Thông Thiên Phong cũng không phải một việc dễ, vẫn là yêu cầu rất nhiều khảo nghiệm.

“Khảo nghiệm? Khảo nghiệm gì?”

Lý Bình An ho nhẹ: “Một vấn đề, trên thế giới này, gà có trước hay trứng có trước. Xin đưa ra đáp án và giải thích lý do”

Tiêu Diệp: .

“Gà có trước?”

“Bởi vì… Bởi vì…. Hay là trứng có trước. Tiêu Diệp nghẹn lời.

Lý Bình An nói: “Được rồi, ta để thuốc ở đây, ngươi muốn đi lúc nào thì đi

Nghi thức tuyển chọn đệ tử náo nhiệt của Thục Sơn kết thúc. Có không ít ngọn núi đã dẫn đầu cướp được những người ưu tú, nhưng cũng có những người cần quan sát.

“Tỷ, ngươi đừng thất vọng. Không phải Viên trưởng lão không nhìn trúng ngươi sao, Thục Sơn có mười bốn ngọn núi, chúng ta sẽ gặp được ngọn núi nào đó thôi” Hai thiếu nữ vừa đi vừa nói chuyện. Trong đó thiếu nữ áo hồng phấn đang an ủi thiếu nữ áo xanh lục. Hai thiếu nữ này rất trẻ, mặc váy gấm dài Tứ Xuyên, đeo kiếm cổ. Nếu không phải một người mặc áo hồng phấn, một người mặc áo xanh lục thì khó nhận ra.

Ngụy Tĩnh bất đắc dĩ thở dài: “Mọi người đều biết kiếm thuật của Viên trưởng lão, trước khi đi phụ thân còn cố ý dặn dò chúng ta, nhất định phải bái vào chỗ Viên trưởng lão. Nhưng bây giờ, Viên

trưởng lão lại không nhìn trúng ta.

“Ai!” Hai thiếu nữ là tỷ muội ruột, Ngụy An, Ngụy Tĩnh. Các nàng đều lấy kiếm nhập đạo. Lần này tới Thục Sơn bái sư, tham gia khảo hạch của đệ tử. Tuy hai người đều thông qua khảo hạch, nhưng Viên trưởng lão mà hai người muốn bái vào lại không nhận hai tỷ muội cùng nhau mà chỉ nhận muội muội Ngụy An.

Lẽ ra, kiếm thuật của Ngụy Tĩnh luôn tốt hơn muội muội. Trong gia tộc cũng nhất trí cho rằng tỷ tỷ Ngụy Tĩnh thông minh, càng có tiềm lực hơn muội muội.

Khi bái sư, muội muội Ngụy An đã chuẩn bị tâm lí bị đào thải nhưng không ngờ người bị đào thải là tỷ tỷ Ngụy Tĩnh. Chênh lệch thế này chắc chỉ có người trải qua mới hiểu.

Ngụy Tĩnh sờ đầu muội muội, không nói gì.

Không khí hơi nặng nề. Lúc này, Ngụy An bỗng nhiên phát hiện cách đó không xa có một lá cờ lớn viết mấy chữ “Thông Thiên Phong”

- Tỷ, chúng ta đi chỗ đó nhìn xem.

Vẻ mặt Ngụy Tĩnh đưa đám bị muội muội lôi kéo, cũng không suy nghĩ nhiều.

Chờ đến gần thì thấy có một người ngồi trên băng ghế nhỏ dưới cây liễu. Người áo xanh đội mũ

rơm che nắng, cầm nhị hồ. Bên cạnh có một con trâu nằm ngủ.

Ngụy An chậm rãi hành lễ: “Tiền bối, tiểu nữ Ngụy An, vị này là tỷ tỷ ta Ngụy Tĩnh, chúng ta muốn tìm hiểu về Thông Thiên Phong”

Lão Ngưu hơi nhướng mày, đưa hai cái bảng cho các nàng: “Nghé…!”

Điền thông tin trước.

“Chỉ cần một cái là đủ rồi”

Ngụy Tĩnh nhận bảng thông tin, nhìn lướt qua, hơi nhăn mày.

Nơi này không náo nhiệt như những ngọn núi khác. Nói trắng ra, ở đây càng giống một gánh hát rong. Những ngọn núi khác đều có phong chủ, trưởng lão và đệ tử tham dự mà ở đây chỉ có một người và một con trâu, rất cô đơn.

Nếu không phải bên cạnh cắm lá cờ chứng minh thân phận Thông Thiên Phong thì chắc sẽ không ai sẽ chú ý nơi này.

Ngụy Tĩnh ngạc nhiên nhìn bảng biểu mẫu trừ bỏ một ít tin tức cơ bản, còn có mấy vấn đề kì lạ. “Bây giờ có một số thỏ trong lồng, chúng có 35 cái đầu và 94 cái chân, hỏi có bao nhiêu con thỏ?” Đây là kiểm tra năng lực toán học của đệ tử, đề rất thực tế.

Ngoài ra còn có: “Một xe ngựa mất khống chế, muốn đâm chết bốn người đi giữa đường hay đâm chết một người đi ở ven đường”

Không chỉ Ngụy Tĩnh mà Ngụy An cũng lo lắng. Tình huống này giống như đang đi trên đường, bỗng nhiên gặp một đại thúc kì lạ vậy.

Đây là những vấn đề kì lạ gì vậy? Nhưng đã tới rồi, cũng không thể quay đầu đi. Vì thế Ngụy Tĩnh trả lời đơn giản chút.

Lão Ngưu bảo nàng, bày ra khả năng kiếm pháp của nàng

Ngụy Tĩnh liếc Lão Ngưu, không tình nguyện rút kiếm ra. Nàng múa một bộ kiếm pháp trôi chảy, xoay tròn như bay, mau như tơ liễu trong gió, nó rất mơ hồ. Hơn nữa mỗi chiêu đều đúng chỗ, không có sơ hở.

Muội muội Ngụy An nhìn tình huống này, cảm thán kiếm pháp của rất tuyệt. Nhưng không biết vì sao Viện trưởng lão nhìn trúng nàng mà loại tỷ tỷ.

Mũi kiếm vẽ ra một đường cong đẹp, chém trúng cây liễu bên cạnh.

Một tiếng “soạt” vang lên. Thân cây hơi chấn động nhưng khi Ngụy Tĩnh thu kiếm, đứng yên thì cây liễu từ từ nghiêng qua, rồi ngã xuống.

Lúc này, tiếng nhị hồ dừng lại.

Lý Bình An ngây dại, hắn co giật khóe miệng

Sắc mặt Ngụy Tĩnh bình tĩnh, nhịn không được đắc ý, không kinh ngạc vì biểu hiện của Lý Bình An hoặc nói nếu Lý Bình An bình tĩnh thì nàng mới cảm thấy kì lạ.

Nàng luôn tin tưởng kiếm pháp của mình.

Lý Bình An đứng lên, đi tới trước cây liễu bị Ngụy Tĩnh chém ngã, nói: “Ai bảo ngươi chém nó chứ?”

Ngày hôm qua, hắn ở đây tiện tay hái một đóa hoa đã bị phạt 50 linh thạch vì tội phá hoại của công của Thục Sơn, mà bây giờ chém một cái cây…

Lý Bình An ôm ngực, miễn cưỡng bình tĩnh, ngồi xuống.

“Lão Ngưu, mau… Mau! Mau thu dọn đồ đạc, chạy nhanh” “Ngưu… uu!”

Hai tỷ muội Ngụy Tĩnh và Ngụy An bị hành động của Lý Bình An làm ngơ ngác.

Lý Bình An vừa thu dọn ghế, dụng cụ uống trà, vừa không quay đầu mà nói: “Kiếm pháp của ngươi quá mức mãnh liệt, quá cứng dễ gãy. Đường kiếm thẳng tiến không lùi, nhưng có quá nhiều sơ hở. Đương nhiên quan trọng nhất là trong Thần Kì Môn và Nội Quan Huyệt của ngươi có một ít tai hoạ ngầm. Ta không biết tình huống cụ thể, có lẽ là phương pháp tu luyện của ngươi có vấn đề, hoặc ngươi luyện kiếm pháp có vấn đề. Tóm lại, nhất định phải coi trọng vấn đề này. Nếu không thời gian lâu thì bệnh kín sẽ phát tác, chỉ sợ đời này ngươi không thể dùng tay phải múa kiếm. Đừng vội cảm ơn ta, chờ lát nữa nếu có người tìm các ngươi hỏi việc cây liễu thì các ngươi đừng nói đã gặp ta!” Nói xong, Lý Bình An cưỡi lên Lão Ngưu. Một người một trâu vội vã chạy.

“Ai, tiền bối!”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right