Chương 392: Dùng thực tiễn để kiểm tra kết quả chính xác

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1,871 lượt đọc

Chương 392: Dùng thực tiễn để kiểm tra kết quả chính xác

1146 chữ

Trên Thục Sơn, ánh mặt trời chói chang. Lý Bình An đang trên đường tới chủ phong. Hôm nay, chủ phong tụ tập rất nhiều người, phần lớn là một vài đệ tử mới nhập môn, tốp năm tốp ba tụ tập lại. Một vài đệ tử cũ xen lẫn trong đó, rất dễ phân biệt. Các đệ tử mới mặc đồng phục giống, đi giống như trình diễn thời trang, ánh mắt hơi ngốc nghếch.

Lý Bình An chắp tay sau lưng, Lão Ngưu chậm rãi đi theo phía sau.

“Thục Sơn có thế hệ mới a!” Lý Bình An cảm thán: “Chỉ chớp mắt, chúng ta đã thành sư huynh. “Ngưu… uu…”

Cờ đỏ bay phấp phới, tiếng chiêng trống vang trời.

Một vài nhóm đệ tử cũ giúp đỡ đệ tử mới dọn hành lý, đăng ký tên họ, giới thiệu các ngọn núi của Thục Sơn, đương nhiên đối tượng được giúp phần lớn là các sư muội xinh đẹp.

Các thiếu nữ bước lên con đường tu hành đều có gương mặt xinh đẹp. Các nàng có lúm đồng tiền như hoa, trên người toát ra hơi thở thanh xuân khiến Thục Sơn tăng thêm sức sống.

Lưu Nhị Cẩu đứng dưới một cây cờ, khuôn mặt để râu, hơi đau khổ. Sau khi căn cơ bị thương, hắn đã thay đổi phong cách. Lúc này, hắn giống như một tên ăn cướp. Hắn hơi buồn, cảm giác xa cách người khác khiến những đệ tử mới lo lắng, không dám tiến lên.

Sau một lúc lâu, Lưu Nhị Cẩu thở dài, ngăn cản đệ tử kia lại: “Ngươi muốn biết chuyện gì sao? Yên tâm đi, ta không ăn người.

Thiếu nữ bị lời hắn nói chọc cười, nâng mắt nhìn vị sư huynh u buồn này.

Lưu Nhị Cẩu mỉm cười, nhưng ánh mắt sâu thẳm, có chút lo lắng.

“Chào sư huynh” Lý Bình An đi ở trong đó, hắn cười, cố ý nhìn qua. Hắn và Lão Ngưu đi trong đám người, cảm nhận náo nhiệt, nhưng không có tham dự. Hắn đi tới chỗ hậu cần, giới luật.

Ở đây có một lão giả nghiêm túc, đang đứng bên bàn dài, trong tay cầm một quyển sổ giấy dai mỏng, trong đó viết một danh sách dài.

Đơn chi trả của Thông Thiên Phong, ghi lại những chi tiêu hằng ngày: Giấy vệ sinh: 120 cuốn. Trang phục mùa hạ: 21 bộ. Ngoài ra còn có dung dịch khử trùng, tiền phí qua đường, tiền làm công, tiền nước, tiền sửa chữa Thông Thiên Phong,...

Lão giả nhíu mày nói: “Những thứ khác không có vấn đề, nhưng giấy vệ sinh? Vì sao phải dùng

nhiều như vậy?”

Lý Bình An nghiêm túc nói: “Võ trưởng lão, đã lâu rồi ngài chưa đi vệ sinh nên không hiểu giá thị trường bây giờ, bây giờ đi vệ sinh cần phải dùng nhiều giấy như vậy.”

Võ trưởng lão nghi ngờ: “Phải không?”

“Đúng vậy, chẳng lẽ ta có thể lừa ngài hay sao?”

Tuy Võ trưởng lão không tin lí do của Lý Bình An nhưng cũng biết chuyện dùng thực tiễn để kiểm

tra kết quả chính xác. Hắn đã không cần ăn uống nhiều năm nên không biết đi vệ sinh tốn giấy thế nào.

Võ trưởng lão luôn nghiêm túc nhưng hôm nay lại thở dài.

Lý Bình An và Lão Ngưu vui vẻ rời đi. Hôm nay có thể ăn mì sợi có thêm một cái trứng rồi. “Đáng giận!”

Võ trưởng lão hừ một tiếng.

Ngày hôm sau, có hai đệ tử chơi trong bụi cỏ thì một đệ tử hít mũi: “Hả, có mùi gì vậy?” Hắn ngửi được mùi kì lạ còn nghe tiếng sột soạt ở cách đó không xa.

“Ha ha, chắc là đệ tử mới hoặc đệ tử của Tạp Dịch Phong. Đi. Chúng ta đi trêu đùa hắn.

Hai tên đệ tử lặng yên đi qua đi, bỗng nhiên nhảy ra, chuẩn bị hù người nọ nhảy dựng.

- A!

- ... Võ trưởng lão?

Hai tên đệ tử lắp bắp sợ hãi.

Võ trưởng lão nghiêm túc, ngồi xổm trên mặt đất, để lộ mông, ngước mắt nhìn.

Không khí xấu hổ giằng co vài giây.

“Chẳng lẽ các ngươi muốn đứng đó nhìn?”

Hai gã đệ tử hít sâu một hơi, liếc nhau rồi lập tức cởi quần, ngồi xổm trên mặt đất, đồng thanh nói: “Võ trưởng lão, thật chúng ta cũng đi vệ sinh.

Võ trưởng lão đáp: “Thật ra cũng không cần như vậy”

Sau một lúc lâu, Võ trưởng lão mặc quần đứng dậy, hừ lạnh: “A, Lý Bình An, người này quả nhiên đang gạt ta, đi vệ sinh vốn không cần dùng nhiều giấy như vậy. Tiểu tử, người chờ đó cho ta?

- Là nơi này sao?

- Phải, chính là nơi này.

Hai thiếu nữ áo hồng và áo xanh lục đi trên đường núi của Thông Thiên Phong. Đúng là hai tỷ muội Ngụy Tĩnh, Ngụy An.

Hôm qua vội vàng gặp mặt người áo xanh của Thông Thiên Phong. Đối phương nói rõ tai họa ngầm trong Thần Kì Môn và Nội Quan Huyệt của Ngụy Tĩnh. Đúng như đối phương nói, cứ nửa đêm vào giờ Tý, Ngụy Tĩnh có thể cảm giác được hai huyệt đạo đau âm ĩ. Chứng đau này tăng dần khi nàng càng lớn tuổi.

Gia đình cũng tìm một ít y sư, không ngừng uống thuốc, nhưng mà đều không có tác dụng gì cả.

Hôm qua, đối phương cũng không để lại tên họ đã vội vàng chạy. Nhưng cũng may sau khi nghe ngóng thì đã biết. Trên Thông Thiên Phong, trừ phong chủ Thanh Phong thì chỉ có một đệ tử tên Lý

Hai người bước lên Thông Thiên Phong, đang không biết nên đi đâu thì bỗng nhiên thoáng nhìn trên cây cách đó không xa có một bóng người.

“Tỷ tỷ, trên đó có người”

Hai tỷ muội đi qua thì phát hiện đối phương không phải người áo xanh hôm qua mà là một thiếu niên lạnh lùng. Tiêu Diệp ôm một con gà mái, trầm giọng nói: “Trên thế giới này, rốt cuộc là gà có trước hay trứng có trước?”

Ngụy Tĩnh và Ngụy An: ...

Người trên Thông Thiên Phong thật đúng là có phong cách riêng.

- Đạo hữu, xin hỏi ngài là đệ tử của Thông Thiên Phong sao?

“Tạm thời còn không phải.” Tiêu Diệp quay đầu, giọng nói lạnh nhạt, mang cảm giác cách người ngàn

dặm.

- Vậy xin hỏi ngài biết Lý Bình An Lý đạo hữu ở đâu không?”

“Các ngươi tìm hắn có chuyện gì?” Lúc này Tiêu Diệp cũng nhận ra đối phương là đệ tử mới nhập

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right