Chương 393: Hỗ trợ lẫn nhau
1926 chữ
“Aaa~”
“Trời cao mênh mông là người thân của ta, hoa nở trên ngọn núi cao, ...”
Mênh mông thiên nhai là ta ái, kéo dài thanh sơn dưới chân hoa chính khai, cái dạng gì tiết tấu là nhất nha nhất lắc lư…
Một người một trâu một chồn hát các giai điệu có tình cảm phong phú. Họ khiêng đòn gánh, đi ra đồng ruộng.
Hôm nay nhiệm vụ của bọn họ là bón phân, cày ruộng.
Lý Bình An chuẩn bị tiện đường quan sát tình huống phát triển của linh mộc để xây phòng luyện thuốc.
Lúc này, bỗng nhiên chú ý tới ba người Ngụy Tĩnh, Ngụy An và Tiêu Diệp đang tiến đến.
“Ồ, sao các ngươi lại đi cùng nhau?” Lý Bình An tò mò hỏi.
Ngụy Tĩnh vội nói: “Tiền bối, hôm qua đi vội vàng, còn chưa kịp cảm ơn tiền bối”
“Việc rất nhỏ, không phải các ngươi mang người Chấp Pháp Các tới chứ?” Lý Bình An cảnh giác hỏi. Hắn lo lắng cây liễu bị chém ngày hôm qua sẽ tính lên đầu mình.
Ngụy Tĩnh nói: “Tự nhiên không phải, xin hỏi sư huynh là đệ tử thủ tịch của Thông Thiên Phong, Lý Bình An?”
“Chính là ta, sao vậy?”
“Tại hạ Ngụy Tĩnh, mong sư huynh có thể hướng dẫn
Lý Bình An nhớ ra “Đúng rồi, các ngươi tới bái sư
Hắn nhìn trời, thấy thời gian còn sớm: “Mời vào bên trong”
Hai tỷ muội Ngụy Tĩnh, Ngụy An nói cảm ơn, rồi đi theo Lý Bình An vào phòng. Tiêu Diệp cũng đi theo phía sau.
Lý Bình An pha trà cho ba người.
Ngụy Tĩnh nhìn lướt qua phòng, có hơi thở của cuộc sống thường ngày.
Nhân lúc ba người uống trà, Lý Bình An bảo Lão Ngưu kiểm tra tư liệu mà Ngụy Tĩnh điền. Lão Ngưu thì thầm vài câu với Lý Bình An.
Lý Bình An gật đầu, nói: “Ngụy sư muội, ngươi chỉ sợ không phù hợp tiêu chuẩn gia nhập Thông Thiên Phong chúng ta.
Tuy Ngụy gia kém hơn Tiêu gia của Tiêu Diệp rất nhiều, nhưng cũng coi là thế lực có uy tín danh dự ở địa phương. Hài tử lớn lên ở gia tộc như vậy chỉ sợ từ nhỏ tới lớn không hề chịu cực khổ. Quan trọng nhất là Ngụy Tĩnh có thiên tư không tệ nên được người tài giỏi dạy, có được tài nguyên càng tốt. Nếu ở lại Thông Thiên Phong thì sẽ lãng phí nhân tài.
Lý Bình An muốn tìm một đệ tử có thiên phú cỡ trung. Như vậy dù có ở Thông Thiên Phong, cũng sẽ không cản bước con đường tu hành của đối phương.
“Sư huynh, ta có thể làm tất cả mọi thứ” Ngụy Tĩnh kích động đứng lên.
Lý Bình An bảo nàng không cần kích động, trước ngồi xuống từ từ nói. Nói như vậy sẽ dễ khiến người ta hiểu lầm.
Muội muội Ngụy An cũng hơi mắc cỡ đỏ mặt, lôi kéo ống tay áo tỷ tỷ.
“Lý sư huynh. Lúc này, Vân Thư mặc áo đỏ đi vào.
xin báo tỉ mỉ cho. Ngụy An chưa từ bỏ ý định nói.
Lý Bình An không nhanh không chậm nói: “Ngươi quá ưu tú, tạm thời Thông Thiên Phong không cần người ưu tú như vậy”
“Hả?” Lý do độc đáo như vậy, khiến mọi người ở đây sửng sốt.
Ngụy Tĩnh nhíu mày, nàng hiểu lầm, cho rằng Lý Bình An đang khéo léo sỉ nhục mình, giống đang khen một người béo, rất thon thả vậy.
Từ nhỏ, Ngụy Tĩnh đã được coi là thiên kiêu nhưng từ khi nàng bước vào Thục Sơn, đã bị tổn thương hai lần. Lần đầu tiên là bị Viên trưởng lão loại ra, nhận muội muội không bằng nàng. Bây giờ, lại bị đệ tử thủ tịch của Thông Thiên Phong sỉ nhục.
Ngụy Tĩnh rất muốn nổi nóng nhưng cũng biết ở đây không phải Ngụy gia, mà là Thục Sơn. Dù nàng tức giận thì cũng phải chịu đựng.
“Chúng ta không làm phiền nữa, cáo từ. Ngụy Tĩnh lạnh lùng, lôi kéo muội muội xoay người muốn
“Bội kiếm của ngươi không tệ” Vân Thư ở bên cạnh bỗng nhiên nói.
Ngụy Tĩnh theo bản năng nhìn qua: “Đây là kiếm do mẫu thân tặng ta, nó tên Lưu Ảnh”
“Không biết có đánh vài chiêu kiếm pháp không?”
12:16
Ngụy Tĩnh hơi do dự, từ khí chất trên người đối phương, có lẽ nàng có thân phận lớn ở Thục Sơn. Vì thế Ngụy Tĩnh đáp ứng, lập tức đánh một bộ kiếm pháp.
“Ừ” Vân Thư gật đầu, hơi kinh ngạc. Vốn dĩ chỉ thuận miệng nói, không ngờ kiếm pháp của đối phương rất tốt. Vừa lúc sư phụ dặn bọn họ nên chú ý đệ tử mới nhập môn, xem đệ tử nào có thiên phú, mặc kệ dùng phương pháp gì đều phải lừa đối phương đến Tiểu Quỳnh Phong.
Vân Thư nói: “Nếu các ngươi không vào Thông Thiên Phong được, nếu không ngại thì đi Tiểu Quỳnh Phong”
“Tiểu Quỳnh Phong?” Tỷ muội hai người lắp bắp kinh hãi, liếc nhau: “Hay… Sư tỷ là Vân Thư sư tỷ?” Vân Thư hơi mỉm cười: “Phải”
Ngụy Tĩnh vui mừng.
Tuy nói Thục Sơn có 14 ngọn núi, nhưng cũng có cao thấp. Đặc biệt là Tiểu Quỳnh Phong có danh xưng một ba ngọn núi đứng đầu. Nếu thật có thể bái vào Tiểu Quỳnh Phong thì rất tốt. Trong lòng Ngụy An thở phào nhẹ nhõm. Nàng thành công bái Viên trưởng lão mà tỷ tỷ bị loại khiến nàng cảm thấy có lỗi. Nhưng bây giờ tỷ tỷ được đệ tử thủ tịch của Tiểu Quỳnh Phong để ý, thậm chí có cơ hội bái vào Tiểu Quỳnh Phong khiến Ngụy An rất thoải mái.
Ngụy Tĩnh ưỡn ngực, hơi đắc ý nhìn Lý Bình An, giống như đang nói thấy không, là vàng thì sẽ sáng lên. Ta bị ngươi sỉ nhục, từ chối nhưng lập tức có người lợi hại hơn mời ta. Trường hợp hả giận này hình như chỉ xảy ra trong mơ.
“Ngươi cất kĩ lệnh bài bằng ngọc này là có thể đi Tiểu Quỳnh Phong, đến lúc đó sẽ có người nói cho các ngươi biết nên làm gì” Vân Thư đưa một lệnh bài.
“Đa tạ sư tỷ” Ngụy Tĩnh kiềm chế vui vẻ trong lòng.
“Từ từ” Lúc này, Lý Bình An nói.
“Bây giờ mới hối hận? Chậm rồi!” Ngụy Tĩnh kiêu ngạo ngẩng đầu, trong lòng đã suy diễn ra một vở kịch.
Lý Bình An bình tĩnh lấy hòm thuốc của mình ra. Trên hòm thuốc có hai kí hiệu, một là đèn lồng, hai là ô che mưa. Ngụ ý là nó là thứ cần để chữa bệnh không ngại cực khổ, mưa gió, cho dù đường núi lầy lội cũng không được từ chối người bệnh mời gọi.
Lý Bình An chấp nhận. Ngoài ra trên hòm thuốc còn treo một vòng nhạc, tên Hổ Hàm. Đây là khi Lý Bình An du lịch các nước, có một thầy lang đi chân trần đưa cho hắn, nói là dùng làm bùa hộ
mệnh, cũng để chứng minh thân phận lang y.
Trong hòm thuốc là một ít thảo dược thường dùng, bút mực, giấy, còn có hộp kim châm cứu. Lý Bình An lấy hộp kim châm cứu ra.
Vừa rồi Ngụy Tĩnh đánh một bộ kiếm pháp khiến hắn nhớ trong Thần Kì Môn và Nội Quan Huyệt của cô nương có một ít bệnh kín.
“Ong ong!” Mấy tiếng kêu nhẹ vang lên như mấy mũi tên rời dây cung bắn tới tay phải Ngụy Tĩnh.
Cơ thể Ngụy Tĩnh run lên, theo bản năng muốn lui ra phía sau. Nhưng nàng vừa suy nghĩ thì kim châm đã đâm vào tay.
Thật nhanh!
- Đừng nhúc nhích, để ta kiểm tra cho ngươi.
Trong kim châm chứa một sợi nguyên khí của Lý Bình An, chui vào cơ thể Ngụy Tĩnh kiểm tra tỉ mỉ từ trong tới ngoài.
Lý Bình An suy nghĩ, bỗng nhiên hỏi: “Ngươi từng đắc tội ai sao?”
Ngụy Tĩnh ngẩn ra, lắc đầu.
“Có người tạo một vòng tinh tế ở Thần Kì Môn và Nội Quan Huyệt trong cơ thể ngươi, lúc đầu sẽ
không cảm thấy kì lạ nhưng khi ngươi không ngừng tu luyện kiếm thì tay phải sẽ dần phế bỏ, thậm chí sẽ làm cơ thể tổn thương dẫn tới tu vi giảm xuống”
Lý Bình An mở pháp nhãn, khóa chặt hơi thở. Mỗi một chi tiết trên người đối phương được thể hiện rõ nét trước mắt hắn.
“Người bày trận rất độc ác, ngươi cần phải cẩn thận.
Hắn nói xong, nhẹ nhàng vung tay lên. Trên kim châm chứa nguyên khí, trong nháy mắt xông vào các nơi trong cơ thể Ngụy Tĩnh.
Ngụy Tĩnh chỉ cảm thấy kim nóng bỏng, đâm vào khớp xương khiến cả người rút gân, hơi đau. Hơi thở này… không phải linh khí?
Sau một lát, Lý Bình An lại vung tay lên, thu kim châm về.
Ngụy Tĩnh thở mạnh, khắp người rất thoải mái.
Nàng hô hấp càng ngày càng dồn dập, độ ấm của cơ thể cũng càng ngày càng cao, một dòng khí nóng lan tràn khắp cơ thể nàng.
“Chuyện này… Lý sư huynh… Ta… Ngụy Tĩnh nhớ tới suy nghĩ vừa rồi của mình, trong lòng cảm thấy xấu hổ.
Thì ra Lý sư huynh là người tốt như vậy, ta thật đáng chết!
Tấm lòng của người làm nghề y.
Lý Bình An xua tay, nói: “Tuy nói các ngươi không thể vào Thông Thiên Phong, nhưng mọi người đều là đệ tử Thục Sơn, nên hỗ trợ lẫn nhau.
Ngay lúc này, Ngụy Tĩnh thật sự muốn từ chối lời mời của Vân Thư, muốn bằng mọi cách phải gia nhập Thông Thiên Phong.