Chương 394: Thật cũng không cầ
1182 chữ
Hai tỷ muội Ngụy Tĩnh, Ngụy An cầm lệnh bài ngọc mà Vân Thư đưa, cảm ơn Lý Bình An rồi rời đi. Chờ hai người đi, Vân Thư lại nhìn qua ở Tiêu Diệp đang ngồi bên kia uống trà, lẩm bẩm: “Trứng gà, gà trứng.”
“Không phải là tên ngốc chứ?” Vân Thư không để ý tới hắn, nói Lý Bình An: “Nhờ có sư huynh giúp đỡ nên Vân Thư mới có thể thuận lợi phá vỡ tâm ma, đa tạ sư huynh. Đây là quà cảm ơn, mong sư huynh nhận lấy”
Nàng nói xong, lấy ra hai món pháp bảo và hai viên đan dược cao cấp.
Lý Bình An gật đầu, nói hai câu khách sáo, rồi nhận quà. Nếu không nhận, ngược lại sẽ làm đối phương áy náy rồi sẽ ầm ĩ nữa. Nếu ra tay giúp đỡ thì tất nhiên nên nhận quà cảm ơn.
Sau khi Vân Thư rời đi, trong phòng chỉ còn lại một vị khách là Tiêu Diệp, Lý Bình An hỏi: “Ngươi còn có chuyện gì sao?”
Tiêu Diệp nói: “Ta muốn bái sư
- Ngươi suy nghĩ kĩ vấn đề gà và trứng chưa?
- Vẫn chưa.
- Chờ khi nào ngươi nghĩ ra đáp án thì tới bái sư.
Tiêu Diệp lắc tay áo, xoay người đi, trong lòng buồn bực.
Chỉ trong chốc lát, Thông Thiên Phong lại khôi phục yên lặng. Lý Bình An thở phào nhẹ nhõm: “Những người phiền phức đã đi rồi, nên làm việc thôi”
Lý Bình An thay áo lao động rộng thùng thình, không còn khẩn trương, vội vàng nữa. Hắn rải phân dọc theo mương.
Thực phẩm trồng chỉnh tề trên ruộng giống như tác phẩm nghệ thuật vậy.
Chuyện này khiến Lý Bình An thỏa mãn, non xanh nước biếc ở phía xa tô điểm cho bức tranh rất hoàn hảo.
Mặt trời dần lặng, trên đồng ruộng, Lý Bình An ngồi tảng đá ăn một miếng bánh dẻo.
Gió nhẹ thổi tới mang theo lạnh lẽo, trong không khí có mùi quế thoang thoảng. Mùa hè muốn trôi
Lão Ngưu lười biếng ngủ gật, hình như ngửi được mùi bánh dẻo: “Ngưu… ưu…”
Lý Bình An bẻ nửa cái, đưa vào miệng nó. Lão Ngưu dùng đầu cọ Lý Bình An.
Nhuận Thổ đang đuổi bắt bướm trong bụi cỏ. Nó vừa nhấc móng chộp con bướm xong rồi thả ra. Chờ con bướm bay trong chốc lát rồi tiếp tục đuổi theo, chơi rất vui vẻ.
Con bướm lớn lên ở ruộng linh, dính một ít linh khí nên có chút trí tuệ nên đứng yên tại chỗ, nổi giận đùng đùng nhìn chằm chằm Nhuận Thổ: “Ngươi bị bệnh sao?”
“Nhuận Thổ, về nhà. Lý Bình An gọi.
Lúc này, Nhuận Thổ mới buông tha con bướm.
Lý Bình An khiêng cuốc, một người một trâu một chồn đi về.
Tu tiên là như vậy, bận rộn rồi lại rảnh rỗi.
Một ngày, gió nổi lên sương mù, Lý Bình An khoanh chân ngồi, đang luyện công. Trước mặt mây mù lượn lờ, trong cơ thể nổi lên tiếng trống mờ mịt như có như không, hưởng ứng núi rừng.
Hắn tiến vào một cảnh giới quên mình. Hắn vận công một vòng, chỉ cảm thấy tâm cảnh yên lặng, đứng dậy, bắt đầu đi dạo.
Lúc này một lão giả đạp ba đóa hoa sen, bay đến. Sắc mặt hắn hồng nhuận, cơ thể cường tráng,
vung ống tay áo, có cảm giác nghiêm túc khiến người vừa nhìn đã sợ.
Là Võ trưởng lão của Giới Luật Tư quản lý hậu cần.
“Ồ, sao Võ trưởng lão rảnh rỗi tới Thông Thiên Phong?” Lý Bình An tò mò hỏi.
Võ trưởng lão hừ một tiếng: “Lão phu tìm ngươi tính sổ!”
“Hả?” Lý Bình An kinh ngạc.
Chẳng lẽ Nhuận Thổ, Lão Ngưu chọc chuyện gì? Không đúng! Đã nhiều ngày chúng nó đều ở cạnh hắn mà..Vậy thì là sư phụ Thanh Phong.
“Hừ! Lão phu tự mình thí nghiệm qua, ị phân không cần dùng nhiều giấy chùi như vậy”
Võ trưởng lão lấy ra danh sách chi trả đã phê cho Lý Bình An: “Nếu lấy chi phí một tháng để tính, ngọn núi của các ngươi dùng nhiều nhất 31 cuộn trong một tháng, mà ngươi lại báo 120 cuộn!” “Trưởng lão, người và người không giống nhau”
“Không giống nhau? Vậy bây giờ ngươi đi cho ta xem, ta muốn quay hình lại. Còn có gọi trâu, chồn của các ngươi tới luôn, các ngươi vừa xả, ta vừa quay hình.
Lý Bình An: “Thật ra cũng không cần như vậy. Võ trưởng lão, ngươi chỉ nghĩ tới tình huống bình
thường, nhưng còn tình huống không bình thường thì sao? Ví dụ như tiêu chảy? Ngươi nghĩ tới chưa?”
“..” Võ trưởng lão luôn nghiêm túc lập tức nghẹn lời.
Lý Bình An hơi mỉm cười: “Võ trưởng lão, ngài thoát khỏi cảnh người bình thường lâu rồi.
Sau khi Võ trưởng lão hậm hực trở về Giới Luật Tư, hắn càng nghĩ càng giận. Lại chạy tới Tàng Kinh Các, cuối cùng tìm được phương pháp tiêu chảy: “Lý Bình An, ngươi chờ đó cho ta!”
Thời gian trôi mau, đảo mắt đã trôi qua ba năm. Cuộc sống bình lặng trôi qua từng năm, tuy không làm ra việc gì chấn động nhưng cũng hiểu ra rất nhiều điều.
Lý Bình An cầm ống trúc, đọc những kế hoạch cần làm mà hắn viết khi về Thục Sơn ba năm trước.
Đầu tiên là bồi dưỡng linh mộc, thu thập vật tư, tranh thủ chế tạo một phòng luyện đan. Thứ hai là tiếp tục tu hành, tìm hiểu những mảnh nhỏ phù văn khác. Thứ ba là luyện đan, kiếm tiền. Người xưa có câu: “Không nghe thấy đạo thì khó biết pháp. Đã nghe thấy nói thì khó kiếm tiền” Một phân tiền làm khó anh hùng.
Đảo mắt đã trôi qua ba năm, linh mộc cần thời gian phát triển nên ba năm vẫn không đủ. Hắn vẫn không có manh mối của mảnh nhỏ phù văn, nhưng kiếm lời không ít tiền.
Lý Bình An lại nghiên cứu ra vài loại đan có doanh thu không tệ. Hắn còn thường xuyên cõng hòm thuốc, đi khắp Thục Sơn, chữa thương, chữa bệnh, giải quyết vấn đề nhỏ không hài hòa giữa đạo lữ với nhau. Cũng bởi vậy mà thu được một đống danh hiệu như “Diệu thủ hồi xuân”, “Nam khoa thánh thủ”, “Thục Sơn danh y”,... treo đầy trên tường, cảm giác có thành tựu.
Còn có rất nhiều pháp bảo cùng với các loại bảo vật do người khác tặng. Phần lớn pháp bảo đều bị Lý Bình An cầm đi bán đổi tiền, còn có một ít cảm thấy không tệ thì để lại cho Nhuận Thổ và Lão Ngưu thưởng thức. Dù sao thì mấy thứ này không có tác dụng với hắn.