Chương 395: Có lẽ là ba phần, bảy phần đi
Mọi người luôn bận rộn. Từ sau khi kinh thành Đại Vũ bị phá thì mấy năm nay, Cửu Châu xảy ra chiến tranh không ngừng, nhưng mọi chuyện vẫn còn ổn, chứ không còn chiến dịch quy mô lớn như lúc trước, tình hình chiến tranh bây giờ giống như Đại Tùy đang dùng chổi quét rác vậy.
Tuy Đại Vũ dời xuống phía nam, nhưng vẫ không thể lấy lại vinh quang mà ẩn nấp như chuột vậy. Lý Bình An tản bộ sau núi của Thông Thiên Phong. Lão Ngưu đang đọc báo chí mới ra ngày hôm nay. Bọn họ đi bộ, tận hưởng không khí trong lành. Bỗng nhiên có vài luồng sấm mùa xuân đánh xuống, mưa rơi tí tách, làm ướt từng kiến trúc, con hẻm của Thục Sơn.
Lý Bình An lười biếng, ngáp. Hắn đi tới chỗ chuồng gà, vịt, heo. Hắn luôn cho chúng ăn linh thảo linh dược nên chúng đều có một ít trí thông minh. Hơn nữa, chúng sống ở Thông Thiên Phong nên được linh khí tinh khiết tẩm bổ rất mạnh.
Chúng thấy Lý Bình An tới nên tụ lại một chỗ. Hắn nuôi tới bây giờ nên cũng tiếc, không muốn ăn. Thanh Phong còn đặt tên cho chúng nó là gà một, gà hai, vịt một, vịt hai,...
Lý Bình An trêu gà, vịt. Hắn không giống tu sĩ Thục Sơn mà giống một ông lão nhà nông hơn. Linh mộc đã phát triển khiến Lý Bình An vui mừng. Bởi vì có Ngự Điền Chi Thuật nên đám linh mọc vốn cần mấy chục năm đã rút ngắn thời gian phát triển xuống còn mấy năm. Có lẽ, hắn sẽ thực hiện kế hoạch xây phòng luyện đan trước.
Tiếp theo, hắn lại đi vào hầm rượu để xem thử số rượu mà hắn ủ thế nào rồi. Đây là số rượu ngon chuẩn bị cho Thanh Phong để nàng uống thoải mái thì sẽ không ra ngoài gây chuyện.
Lý Bình An rót cho mình và Lão Ngưu một bát đầy, uống một hớp lớn: “Hô, hương vị không tệ. Chờ thêm hai, ba năm nữa thì có thể tặng cho sư phụ”
Ánh trăng sáng tỏ. Bóng đêm lặng như nước, một người một trâu một chồn ngồi xem bầu trời đầy sao. Trên bàn có một bình rượu và mấy đĩa thức ăn đầy đủ chay, mặn. Bên cạnh, còn có một loli nhỏ xinh ôm hồ lô rượu.
Nhuận Thổ nói: “Lão đại, ngươi nói ngàn năm sau, chúng ta còn có thể nằm ở đây tiếp tục xem ánh trăng không?”
Lý Bình An cười: “Tất nhiên, đêm nay chúng ta có thể ngồi đây thì sau này cũng có thể.”
Nhuận Thổ sờ bụng, thích ý duỗi người, nhìn bầu trời đầy sao.
Nhân gian chợt kéo dài, núi sông đã là mùa thu. Thời gian bảy năm trôi qua. Những mầm linh mộc được gieo trồng lúc trước đã trưởng thành. Tuy không phải là cây cổ thụ nhưng đủ để xây phòng luyện đan rồi.
Nhiều này qua, Lý Bình An dẫn Lão Ngưu và Nhuận Thổ đi chặt linh mộc. Sau đó đo lường, sửa chữa chúng thành hình dạng yêu cầu. Bọn họ không ngừng phát họa, không ngừng cưa. Chỉ ba ngày, đã chất vài đống linh mộc. Mỗi một khối gõ đều được mài giũa thủ công tỉ mỉ, tạo cảm giác bóng loáng.
Lão Ngưu lấy ra một bản vẽ kiến trúc, bắt đầu viết vẽ liên tục.
“Làm việc!” Lý Bình An vén tay áo.
Nhuận Thổ nhíu mày: “Lão đại, chỉ có ba người chúng ta mà muốn xây phòng luyện đan chỉ sợ phải tốn thời gian.
Lý Bình An nói: “Không cần lo chuyện này, ngày mai ta đi tìm mấy người quen.
Hai ngày sau, ở khu đất trống mà Lý Bình An dành để xây phòng luyện đan xuất hiện mấy người quen thuộc. Phân biệt là Vân Thư, tỉ muội Ngụy Tĩnh, Ngụy An của Tiểu Quỳnh Phong, còn có Lưu Nhị Cẩu, phu thê Tư Đồ Lôi, Tần Diệu Diệu. Những người này đều quen biết Lý Bình An.
Tư Đồ Lôi và Tần Diệu Diệu là bằng hữu tốt của hắn nhiều năm ở Thục Sơn. Lưu Nhị Cẩu và Vân Thư cũng là người quen của hắn. Lúc trước, Ngụy Tĩnh được Lý Bình An giúp đỡ. Lần này, nghe nói Lý Bình An cần hỗ trợ, nàng lập tức kéo muội muội tới.
Mấy người vừa nói chuyện vừa dùng pháp thuật nâng bó củi, đặt tới chỗ Lý Bình An quy định. Sau đó dùng Ngự Thổ Thuật chế tạo nền, hoặc kết dính hai cây gỗ lại.
Lý Bình An làm người điểu khiển không khí, kéo nhị hồ, đồng thời hô to: “Cùng thuyền sao nhường đường trên biển, kéo sóng tránh sang một bên. Trăm tàu tranh nhau tiến lên, sóng gió lui về phía
Tiết tấu rất vui sướng.
Phòng luyện đan cần một năm để xây nhưng mọi người hợp sức thì chỉ chưa đầy ba tháng đã xây xong. Phòng nồi hơi, ống khói, chỗ bơm nước, chỗ bỏ nguyên liệu vào, nơi chứa bã thuốc,... có đầy đủ mọi thứ.
Luyện đan không phải chỉ chuẩn bị một bếp lò đơn giản như vậy, trừ khi là Thái Thượng Lão Quân, có được một lò bát quái, trong lò còn có Lục Đinh Thần Hỏa.
Lý Bình An làm một bàn thức ăn ngon, cảm ơn vài vị bằng hữu đã giúp đỡ trong mấy ngày qua. Mọi người ngồi vây quanh ở bên nhau, vừa ăn cơm, vừa trò chuyện.
Năm ngày sau, Lý Bình An khai trương phòng luyện đan. Hắn lấy hết tiền dành dụm để mua sắm nguyên vật liệu luyện đan. Hắn đóng cửa phòng luyện đan, hơn nữa dán còn giấy niêm phong: “Không luyện thành đan thì không ra khỏi cửa”
Một người, một trâu, một chồn uống rượu: “Cạn ly!”
Từng ngày trôi qua, luyện đan đến mệt mỏi. Một người, một trâu, một chồn ngồi uống rượu trên nóc nhà. Chờ khi tâm trạng tốt sẽ tiếp tục bắt đầu luyện đan.
Thời gian nửa năm nháy mắt trôi qua. Sau giờ Ngọ, phòng luyện đan đóng cửa nửa năm đã bị người đẩy ra từ bên trong. Ánh mặt trời chiếu vào, trong phòng toàn mùi thuốc.
Mấy ngày sau, một loại đan tên “Ngươi chỉ cần mua, ta có thể trả cho ngươi một linh khí” xuất hiện trên thị trường. Bởi vì giá cả hợp lí, hiệu quả tốt nên đã được đón nhận nồng nhiệt. Mỗi một ngày đều là cung không đủ cầu. Có người vui mừng có người buồn bực.
Bánh kem nhỏ nhưng bây giờ Lý Bình An bỗng nhiên muốn được chia phần nên có người không muốn.
“Quá đáng giận, sư phụ ngài xem viên đan này. Bởi vì nó mà chúng ta không bán được đan mới
luyện chế. Trong phòng luyện đan có một lão giả tóc trắng xoá và một đệ tử trẻ đang ngồi. “Lão phu đã xem viên đan kia, rất tốt.
Đệ tử trẻ tuổi giận sôi máu: “Nhưng hắn làm như vậy là phá hỏng thị trường, không coi chúng ta ra gì. Sư phụ ta đã hỏi thăm người luyện ra đan này là Lý Bình An của Thông Thiên Phong. Hừ! Ỷ có Thanh Phong che chở nên to gan như vậy”
Lão giả trầm ngâm nói: “Thanh Phong thu một đệ tử tốt”
“Sư phụ, chẳng lẽ chúng ta cứ nhìn hắn không kiêng nể gì bá chiếm định mức thị trường thuộc về chúng ta sao?” Đệ tử trẻ tuổi đổ thêm dầu vào lửa: “Lý Bình An luôn là người thành thật, ta nghi ngờ người làm chuyện này là sư phụ hắn, Thanh Phong!”
“Thanh Phong?” Lão giả khẽ nhíu mày.
“Mấy năm trước, sư phụ có một vài mối thù với Thanh Phong ít ân oán, có phải nàng đang trả thù không?”
“Thanh Phong không phải người keo kiệt như vậy, ta hiểu nàng” Lão giả chắc chắn: “Trong đầu nàng chỉ có ăn uống ngủ, sẽ không suy nghĩ nhiều.
Đệ tử trẻ tuổi nói: “Con người sẽ luôn thay đổi, sư phụ chúng ta dứt khoát đi Thông Thiên Phong
tìm nàng nói rõ ràng đi.
“Tìm Thanh Phong? Nàng cũng không phải là người sẽ nói lí lẽ.
“Không nói lí lẽ thì đánh, chúng ta cũng không sợ nàng, sư phụ, ngài cảm thấy Thanh Phong là đối thủ của ngài sao?”
Lão giả im lặng một lát, nói: “Có lẽ là ba phần, bảy phần đi.
Đệ tử trẻ tuổi giương khóe miệng, sư phụ luôn bình tĩnh. Hắn nói , trên thực tế có khả năng là 8/2 đúng không?
Sư phụ tám, Thanh Phong hai.
“Chúng ta đi tìm Thanh Phong tính sổ!” Đệ tử trẻ tuổi bỗng nhiên đứng lên. Nhưng mà khi hắn thấy sắc mặt nặng nề của lão giả, trong lòng lo lắng: “Hay là… Chẳng lẽ là Thanh Phong bảy, sư phụ ngài
ba?”
Lão giả lắc đầu.
Đệ tử trẻ tuổi lại vui vẻ, nhưng mà không đợi hắn cười thì nghe lão giả chậm rãi nói:: “Nàng đấm ba cái ta đã chết rồi”
Đệ tử trẻ tuổi…
Đệ tử trẻ tuổi chậm rãi ngồi xuống. Việc này còn cần bàn bạc kỹ hơn.
Trên Thông Thiên Phong, Lý Bình An đang đếm linh thạch thì Nhuận Thổ vội vàng chạy vào: “Lão đại, ngươi có thư
“Ồ? Là ai gửi thư cho ta?”
Mở ra thì thấy: (Bình An ngô huynh, thấy thư như gặp mặt, thời gian trôi mau, đảo mắt đã mười
năm kể từ ngày Cửu Châu tam kiệt chúng ta mới gặp nhau.
Là chữ của Cảnh Dục, Cửu Châu tam kiệt?
Lý Bình An hơi nhướng mày, đây là đang nói ai vậy?