Chương 396: Cửu Châu tam kiệt

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 3,462 lượt đọc

Chương 396: Cửu Châu tam kiệt

1223 chữ

“Cửu Châu tam kiệt? A, mệt Cảnh Dục nghĩ ra danh hiệu này” Lý Bình An cười.

Nhắc mới nhớ, cũng đã lâu rồi, ba người họ chưa gặp nhau, lời hẹn mười năm lúc trước bị hoãn vì chiến tranh giữa Đại Vũ và Đại Tùy thì lần mười năm này lại không thể tiếp tục bỏ lỡ.

Lý Bình An chuẩn bị bán toàn bộ đan dược mình luyện chế rồi xuất phát gặp mặt. Vì thế, mỗi ngày tăng gấp hai số lượng đan dược tiêu thụ, tranh thủ bán hết càng sớm càng tốt.

Hôm sau, hắn tới chỗ bày quán. Nhuận Thổ thuần thục mở sạp, Lão Ngưu treo bảng: “Ngươi chỉ cần mua, ta là có thể trả lại ngươi một cái linh khí đan dược”

Lập tức có mấy đệ tử kéo nhau tới.

Trên thực tế, khi Lý Bình An xuất hiện, đã có đệ tử ngồi canh phát hiện hắn nên nhanh chóng có một đám người tụ tập.

Thực mau, liền

Có người vừa lấy được tin tức đã lập tức từ ngọn núi khác chạy tới nhưng mà dù như vậy cũng phải chờ một thời gian dài. Chỉ trong chốc lát, số đan dược chuẩn bị bán hôm nay đã được mua sạch. – Không mua được sao?

- Không, mỗi ngày chỉ bán số lượng nhất định.

- Ai, có lẽ, hôm nay lại không mua được.

-...

Khi đệ tử ở phía sau cho rằng đã mua không được, Lý Bình An lại lấy ra một lượng đan dược mới, nhưng mà dù như vậy thì Lý Bình An cũng bán sạch trong thời gian ngắn.

Tuy chỉ là một ít đan dược có cấp bậc không cao nhưng rất được hoan nghênh ở thị trường cấp thấp, đặc biệt là những đệ tử nhập môn không lâu.

Những người không mua được than thở, Lý Bình An đành phải đứng dậy xin lỗi, an ủi. “Thấy chưa? Người đó là Lý Bình An!” Mấy người núp ở chỗ tối, nhỏ giọng bàn bạc.

Hôm nay, đệ tử trẻ tuổi mời tới hai vị sư huynh, một vị là Thôi Nguyên Thanh, một vị là Đường Toàn. Bọn họ đều có thực lực mạnh, chuyên môn tới gây phiền phức cho Lý Bình An.

“Cho hắn một bài học thì rất đơn giản, chỉ là… Thôi Nguyên Thanh lo lắng sốt ruột nói: “Nhưng

12:17

Thanh Phong Thông Thiên Phong luôn bao che cho đệ, nếu để nàng biết chúng ta khi dễ đệ tử của nàng…”

“Không sai” Đường Toàn cũng đồng cảm.

Đệ tử trẻ tuổi trầm giọng nói: “Hai vị sư huynh yên tâm đi, ta đã nghĩ kỹ biện pháp đối phó rồi. “Ô?”

“Nếu chúng ta gây phiền phức không có lý do thì sẽ bị Thanh Phong trả thù. Nhưng nếu chúng ta có lý do đàng hoàng thì sẽ không phiền phức như vậy. Đến lúc đó chúng ta có thể nói lí lẽ với Thanh Phong, nếu việc làm ầm ĩ thì chúng ta cũng không sợ”

Đường Toàn nhíu mày: “Nói lí lẽ với Thanh Phong?”

“Yên tâm đi, dù sao nàng cũng là phong chủ Thông Thiên Phong, sẽ không làm chuyện mất mặt như vậy” Đệ tử trẻ tuổi chắc chắn.

“Ai, đó chẳng phải là Thanh Phong sư bá sao?” Thôi Nguyên Thanh bỗng nhiên nói.

Những người còn lại nhìn theo hướng ngón tay hắn thì thấy trong một quán rượu cách đó không xa, có một tiểu loli cõng một hồ lô rượu khổng lồ, đang ngồi uống rượu.

“Thanh Phong!?” Ba người lập tức rón rén đi qua.

“A! Đồ ăn của các ngươi kém xa tiểu Bình An nhà ta làm. Thanh Phong buông chén rượu, rất bất

mãn.

“Hả, rượu này nhạt như nước, không có mùi gì cả, vẫn là tiểu Bình An nhà ta ủ rượu ngon hơn. Thôi, không ăn tính tiền!”

Thôi Nguyên Thanh nhỏ giọng nói: “Tuy nhìn không quá đứng đắn, nhưng cũng là một người đứng đầu, ăn cơm biết trả tiền, cũng là người chú ý mặt mũi”

Đường Toàn gật đầu: “Không sai, có lẽ kế hoạch của chúng ta có thể thành công”

Người trẻ tuổi cười hì hì.

“Ai, sao ngươi lấy hồ lô của ta?” Lúc này, trong quán rượu vang lên một giọng nói không hài hòa.

Mọi người theo tiếng nhìn qua thấy Thanh Phong cầm một hồ lô nhỏ, mở ra uống ừng ực hết một nửa rượu bên trong.

Chủ nhân của hồ lô nhỏ bất mãn nói: “Đó là hồ lô của ta!”

“Hồ lô của ngươi?” Thanh Phong nhướng mày: “Ngươi dựa vào cái gì nói đây là hồ lô của ngươi? Ngươi gọi nó, nó trả lời lại sao?”

“Hồ lô của ta không thành tinh thì sao có thể trả lời chứ.”

“Vậy làm sao ngươi chứng minh đây là hồ lô của ngươi?” Thanh Phong xoa eo, nói chuyện hợp lí. Đệ tử kia chỉ vào chữ trên hồ lô nhỏ, nói: “Ngươi xem, Ngô Lương Nghĩa là tên của ta, trên đó có khắc tên của ta”

Mọi người xem náo nhiệt thầm nghĩ: “Lúc này sáng tỏ rồi, trên hồ lô rượu có tên của người ta. “Bang” Thanh Phong đột nhiên vỗ bàn, nắm cổ áo đệ kia, cả giận nói: “Ngươi dựa vào cái gì khắc tên của ngươi trên hồ lô của ta?”

Ba người Thôi Nguyên Thanh tránh ở chỗ tối, chuẩn bị hành động, nhìn nhau: “Đây là phong chủ của Thục Sơn sao? Đây rõ ràng là ăn cướp mà!”

Bọn họ vẫn xem nhẹ trình độ vô sỉ của Thanh Phong. Người này sẽ không bởi vì mình là chủ của Thông Thiên Phong thì sẽ nói lí lẽ với bọn họ. Có thể nghĩ tới, khi bọn họ gây phiền phức cho Lý Bình An thì bọn họ sẽ đối mặt cái gì.

Kế hoạch gây phiền phức còn chưa bắt đầu đã kết thúc vì sự vô sỉ của Thanh Phong.

Bên kia, Thanh Phong đang ồn ào muốn đệ tử kia đền tiền. Nguyên nhân là đối phương khắc tên trên hồ lô của nàng.

Cuối cùng, Lý Bình An chạy tới, mắng Thanh Phong một trận, rồi bồi thường cho đối phương mấy viên linh đan, lúc này mới giải quyết việc này êm xuôi.

Mọi người nhìn Lý Bình An rời đi, trong lòng cảm thán. Thầy trò hai người đối lập, Lý Bình An thật sự quá hiểu chuyện. Một sư phụ lỗ mãng như ăn cướp làm thế nào để dạy ra đệ tử hiểu chuyện như vậy?

Không có ai gây phiền phức nên Lý Bình An đã bán hết số đan dược luyện chế nửa năm trong thời gian hơn mười ngày.

Tuy bán nhiều, nhưng trừ tiền nguyên liệu cùng với những thứ lặt vặt khác thì lúc này cũng không kiếm lời bao nhiêu.

Nhưng đây là lần đầu tiên Lý Bình An luyện chế bán đan dược quy mô lớn. Hắn chỉ coi như mình tích lũy kinh nghiệm, khai thác thị trường đan dược.

Ba ngày sau, Lý Bình An mua đủ thứ tốt, chuẩn bị cho bữa tiệc tụ hội.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right