Chương 397: Gió đông biết ta muốn đi
1679 chữ
“Trên bầu trời xanh thẳm, có mấy đám mây trắng hơn da nữ nhân, chúng có nhiều hình dáng khác nhau. Đám mây bên trái như quần nhỏ của nữ nhân, đám mây bên phải như ngọn núi cao. Đám mây ở phía Đông Nam giống rừng rậm thần bí… A, quá đồ sộ, quá xinh đẹp!” Nhuận Thổ ghi chép như thế. Đây là lần đầu tiên nó cùng lão đại đi xa nhà, cũng là lần đầu tiên nó rời khỏi Thục Sơn nên rất vui vẻ.
Lý Bình An bình tĩnh bước đi, ngẩng đầu nhìn mặt trời sắp lặn mà hắn vẫn còn chưa tới nơi.
Thời tiết vào thu, trên đường có một hồ nước đang chảy êm đềm, tiếng ve kêu to trong hoàng hôn đỏ rực.
Lý Bình An đi trên một con đường cổ. Nghe nói khi Đại Tùy chưa thành lập thì đã có con đường này rồi. Dựa theo tiêu chuẩn xây thành thì con đường này đủ cho hai con ngựa đi.
Lý Bình An hát, bên cạnh thỉnh thoảng có tiếng chuông vang lên. Trên đường thường xuyên có đội buôn bán đi ngang qua chỗ hắn.
Người trong đội buôn bán tò mò đánh giá người áo xanh kì lạ này. Một con trâu, một con chồn không cần buộc dây dắt mà tự đi theo sau lưng hắn. Đội hình này thật kì lạ.
Có khi, cũng có thể thấy tốp năm tốp ba người giang hồ đi qua, bước đi của bọn họ uyển chuyển nhẹ nhàng, hô hấp vững vàng. Hoặc cũng thấy có hiệp khách đeo kiếm hoặc đao đi một mình, toát ra hơi thở của người trong giang hồ. Mọi người đi mãi đến chạng vạng, không còn ánh nắng.
Tuy Lý Bình An không mệt, nhưng chuyện ban ngày thì đi đường, ban đêm nên nghỉ ngơi đã là thói quen của hắn. Trừ khi gặp tình huống đặc biệt nếu không hắn sẽ luôn tuân theo quy tắc này. Đường đi xa nên cần dùng thời gian dài. May mắn, gặp được một trạm dừng chân bỏ hoang nên hắn vào nghỉ tạm. Khách đi đường xa ở nơi hoang vắng nên không cần chú ý gì cả.
Nhuận Thổ chuẩn bị đi nhặt củi nhóm lửa thì phát hiện trong góc trạm dừng chân có một đống củi lửa để sẵn nên lấy dùng luôn. Lão Ngưu lấy nồi ra, chuẩn bị nấu cơm chiều.
Lý Bình An nằm ở một chỗ sạch sẽ, lười biếng ngáp. Thời tiết nóng bức nên không ai muốn ăn gì cả, chỉ nấu chút cháo ăn với dưa muối lửng dạ thôi. Bọn họ chỉ muốn uống rượu ướp lạnh vào mùa hè, cảm giác rất sảng khoái.
Lý Bình An bỗng nhiên nhớ tới hai câu thơ:
Giang đầu ngày mộ đau uống, chợt tuyết tình hãy còn lẫm.
Sơn dịch thê lương, đèn hôn người độc tẩm.
Chỉ là bây giờ tuy uống, nhưng không ở dưới tuyết, trong trạm dừng chân chỉ có Nhuận Thổ và Lão Ngưu làm bạn nên không cảm thấy thê lương.
Lý Bình An cười, gối đầu lên cánh tay, dần dần ngủ. Hắn ngủ một giấc đến lúc mặt trời lên cao. Vừa rồi trời còn trong xanh nhưng bây giờ đã mưa tầm tã. Lý Bình An ngồi dưới đất, một tay chống bàn nhỏ trước mặt, một tay chống đầu, ngơ ngác nhìn cơn mưa. Mưa càng lúc càng lớn, sắc trời cũng càng ngày càng tối. Dãy núi ở phía xa như sương khói giống như chúng gắn liền với không trung vậy.
Lý Bình An cởi bầu rượu bên hông, uống một ngụm. Hắn nhớ tới một câu nói nhưng không nhớ do ai nói: “Mưa sinh ra ở trời, chết ở đất, quá trình ở giữa là cả đời. Ta nhìn mưa chứ không nhìn bầu trời, không nhìn mặt đất, ta nhìn cả đời của mưa chứ hông nhìn mưa”
Nơi xa có một cái mũ bị gió thổi bay lên bầu trời lúc cao lúc thấp: “Đến rồi, đến rồi!”
Tiếng vó ngựa từ xa đến gần. Có một đội khách buôn đang đội mưa, đi tới đây. Người bị thổi bay mũ
Lý Bình An cười, ngón tay nhẹ nhàng vạch. Chiếc mũ bị thổi bay, lại bay theo đường cong, về trong tay người buôn bán đó. Người buôn bán kia vui mừng vì lấy lại được mũ.
Nhóm người buôn bán theo thứ tự chạy vào trạm dừng chân, mười mấy người mang theo hơn 20 con ngựa. Trên cổ ngựa có đeo một đôi lục lạc, kêu leng keng leng keng không ngừng, ngựa thồ rất nhiều hàng hóa.
- Cơn mưa này thật kì lạ, muốn mưa là mưa.
- Cũng may ở đây còn có cái trạm dừng chân nếu không sẽ ướt hết.
- Chắc cơn mưa này phải kéo dài mấy ngày.
Đoàn người đi vào trạm dừng chân.
Đi ở trước nhất là ba người mặc kiểu giang hồ, chắc là tiêu sư. Giang hồ hiệp khách áo anh hùng, áo quần bó sát gọi là áo anh hùng, mặc rất thoải mái. Nó thích hợp cho việc vượt nóc băng tường, di chuyển nhanh.
Một đoàn người buôn bán dẫn ngựa đi vào trạm dừng chân, dỡ hàng bên hông ngựa xuống, chất trên mặt đất. Sau đó, mười mấy người vây quanh bên nhau, nhai lương khô.
Vốn dĩ thời tiết oi bức, nhưng mưa gió vừa xuất hiện thì thấy lạnh lẽo.
Có người nhìn thoáng qua củi lửa chỗ Lý Bình An nên đi tới: “Huynh đệ, cho xin một ngọn lửa” Lý Bình An cũng không biết đối phương nói là giọng vùng nào, nghe hắn nói bộ bộ dài dòng thì biết hắn muốn gì nên để bọn họ cầm một ít củi lửa, dù sao củi lửa cũng không phải của hắn nên không thể cấm người ta dùng.
Lý Bình An nghe nói, trong những nhà ở trong núi rừng thường xuyên có củi lửa, lương thực, thuốc, ai cần thì dùng, dùng xong thì bổ sung lại.
Những người này có lửa nên nấu một ít nước ấm rồi làm bánh.
Lý Bình An không biết bánh gì, nhưng đối phương ăn rất ngon. Điều này khiến hắn có hứng thú nên bảo Nhuận Thổ cho bọn họ một ít dưa muối. Những người kia sửng sốt, quay đầu nhìn Lý Bình An. Lý Bình An gật đầu, hơi mỉm cười với bọn họ. Bọn họ biết Lý Bình An có ý tốt, cũng gật đầu đáp lại. Nhưng một lát sau, có một người trẻ tuổi trong đoàn đó cầm một ít bánh bọn họ làm và một ít đồ ăn cho Lý Bình An.
Lý Bình An cầm lấy một cái, bỏ vào miệng nhấm nháp. Là người khách đường xa, gặp nhau trò chuyện đã là có duyên.
“Ồ, bánh này ngon thật, không biết nó được làm từ nguyên liệu gì?” Lý Bình An càng nhai càng
thơm, thậm chí có mùi rượu nữa.
“Ngưu… ưu…” Lão Ngưu cũng nói bánh bột ngô này ăn ngon.
Thần thức của Lý Bình An di chuyển: “Ồ! Đoàn người này bị người theo dõi?”
Lý Bình An thu hồi thần thức, cảm thán bánh bột ngô ăn ngon.
Chờ lát nữa nhất định phải phải hỏi cách làm bánh bột ngô.
Mưa càng lúc càng lớn, liên miên không dứt. Tới buổi tối vẫn chưa muốn ngừng.
Lý Bình An cầm hồ lô rượu, đi kết bạn với đối phương, thuận tiện hỏi cách làm bánh bột ngô. Đoàn người kia cũng là người hào sảng, tuy hai bên không hiểu ngôn ngữ nhưng nói chuyện một lát cũng quen thuộc. Bọn họ uống từng chén rượu liên tiếp, một là để làm ấm người, hai là để sảng khoái.
Sáng hôm sau, thời tiết mùa thu se lạnh sau cơn mưa. Đám khách buôn lục tục tỉnh giấc.
Người áo xanh uống rượu với bọn họ đêm qua không biết đã rời đi lúc nào. Mà ở trong góc trạm dừng chân, có mấy đống gỗ mới chất chỉnh tề để bổ sung. Có lẽ người áo xanh kia bổ sung đã gỗ được dùng để dành cho người tới sau dùng. Bọn họ thấy vậy, cảm thán: “Là một người cẩn thận. Vì thế bọn họ cũng để lại một ít đồ ăn.
Ngay sau đó, kiểm tra hàng hóa, rồi chuẩn bị xuất phát.
Khi bọn họ đi được một đoạn đường thì hai tiêu sư đằng trước bỗng nhiên ngửi được mùi máu tươi. “Từ từ!” Tiêu sư bảo đội ngũ dừng lại, sắc mặt nghiêm túc, rút binh khí ra.
Bọn họ tìm kiếm theo mùi máu tươi, chỉ thấy trong cây bụi cách đó không xa có mấy cái xác của kẻ cướp, có lẽ vừa mới chết không bao lâu. Còn có một vài kẻ còn sống nhưng bị lột sạch quần áo, trói
trên cây.
Đám người buôn bán hoảng sợ, không biết xảy ra chuyện gì nên bọn họ hỏi những tên bị trói trên cây mới biết thì ra đám cướp này nhắm mục tiêu tới bọn họ nhưng rạng sáng hôm nay, không biết từ đâu xuất hiện một người áo xanh có võ công lợi hại, mười mấy người bọn họ đều không phải đối thủ của người kia.
Đoàn người buôn bán suy nghĩ gì đó.
Gió xuân thổi tan mây mù, mưa rào đã, ánh mặt trời chiếu vào mặt khiến người ta ấm áp.
“Đi thôi, phía trước còn có đường chờ chúng ta. Lý Bình An ngồi trên người Lão Ngưu, kéo nhị hồ. Người đi đường xuôi ngược, lá cây bay trong gió. Gió đông biết ta muốn đi, thổi tạo cơn mưa đưa tiễn.