Chương 398: Gặp nhau ở Thiệu Hưng

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2,224 lượt đọc

Chương 398: Gặp nhau ở Thiệu Hưng

1105 chữ

Ở Thiệu Hưng.

Hắn nhớ rõ lần trước gặp nhau là ở vùng sông nước Giang Nam mà bây giờ là Thiệu Hưng, nó là một trấn cổ ở biên giới.

Mấy trăm năm lịch sử tích lũy khiến Thiệu Hưng trở thành một thành trì văn hóa lịch sử. Mỗi đường phố, mỗi hẻm nhỏ, dường như đều ghi lại dấu vết của thời đại, kể ra từng câu chuyện xưa.

Lý Bình An đi chậm rãi trên đường, nhưng có rất nhiều người cõng đồ trên lưng khiến lưng cong xuống, thong thả vượt qua hắn, bước từng bước nặng nề đi về phương xa nhưng khiến cho người ta có cảm giác không thở nổi.

Nhuận Thổ tò mò nhìn họ, hỏi Lý Bình An vì sao bọn họ không dùng con la, ngựa, hoặc dùng trâu cũng được chứ cần gì phải cõng đồ vật vật nặng như vậy?

Lý Bình An gõ đầu nó: “Sao không ăn thịt băm đi?”

“Hả?” Nhuận Thổ chớp mắt. Nó không hiểu đại ca muốn nói gì.

“Tiểu nhị, cho hai bầu rượu, một chân dê nướng, một con gà, một mâm thịt bò, rồi thêm hai món gỏi, nếu còn đặc sản nào khác thì mang lên”

Trong tiệm cơm, Lý Bình An gọi tiểu nhị rồi ném ra một ít bạc.

Tiểu nhị sảng khoái đồng ý.

Đồ ăn còn chưa bưng lên, tiểu nhị đã mang hạt dưa, đậu phộng, nước trà lên. Nước trà không ngon, nó đắng.

Lý Bình An bóp vỏ đậu phộng, nhẹ nhàng cắn: “Ừm, đậu phộng khá ngon”

Bọn họ hen gặp nhau ở khách sạn này, còn có ba ngày nữa mới tới ngày gặp mặt.

Lý Bình An thuê một căn phòng ở phía nam. Hai bên đều có một căn phòng, một phòng trống không, một phòng có khách.

Lúc nửa đêm, Lý Bình An mở cửa ra, Lão Ngưu lộn ngược, tiến vào.

Lý Bình An quan tưởng nhập định, thả hơi thở ra, bao phủ khắp Thiệu Hưng cổ trấn. Bây giờ (Trói chặt hơi thở) của hắn mạnh hơn lúc trước, khi mới đạt được kĩ năng này, muốn khởi động thì còn cần ấp ủ một lát, thời gian và phạm vi cũng có hạn nhưng bây giờ thì đã biến thành kĩ năng bị

động.

Nó tốn sức lực không đền bù mau bằng Quy Tức Công. Dù quan tưởng cũng có thể bảo trì phạm vi nhất định, phòng ngừa có kẻ xấu đột nhiên đánh lén.

Trăng lên giữa trời, trong thị trấn cổ chỉ còn lại tiếng người gõ mõ cầm canh và tiếng dế mèn kêu. “Hả?” Thần thức của Lý Bình An hơi động.

Hắn cảm giác được một tu sĩ mạnh bước vào trấn nhỏ, nhưng cũng không dừng lại, mà lập tức đi hướng bắc.

Vốn dĩ chuyện này cũng không khiến cho Lý Bình An chú ý nhưng sau đó lại xuất hiện vài hơi thở, có người bay qua không trung, có người độn thổ, dù thủ đoạn khác nhau nhưng đều đi hướng bắc.

Lý Bình An tò mò, sao lại đi phía bắc? Tuy hắn tò mò, nhưng cũng không tìm hiểu vì dù sao cũng không liên quan tới hắn.

Ba ngày trôi qua, Lý Bình An uống rượu, nghe nhạc. Tơiq ngày hẹn, hắn vẫn chưa thấy Trường Thanh hòa thượng và Cảnh Dục.

Nhưng có thể nhận ra mấy ngày nay, có rất nhiều tu sĩbtu vi cao tới đây, đi về phía bắc.

Chuyện này khiến Lý Bình An càng tò mò.

Lại qua mấy ngày, vẫn không thấy Trường Thanh và Cảnh Dục. Có lẽ là có chuyện gì khiến họ tới chậm.

Cả ngày ở khách sạn cũng nhàm chán nên hắn nhắn chưởng quầy một câu: “Nếu Trường Thanh và Cảnh Dục tới thì bảo bọn họ ở đây chờ hắn” rồi dẫn Lão Ngưu và Nhuận Thổ đi lên phía bắc, xem náo nhiệt.

Qua Thiệu Hưng là Lữ Châu Ngũ Hổ Bảo. Lâu đài cổ xây ba tầng dựa núi gần sông. Địa hình rất tốt, dễ phòng thủ khó tấn công. Coi đây là cứ điểm, tiến để tấn công, lui để phòng thủ.

Ngũ Hổ Bảo thuộc về Lữ gia của Lữ Châu, tổ tiên Lữ gia có công dẹp loạn ở Lữ Châu từ triều đại trước nên nhận sắc phong của triều đình, phụ trách quản lí Lữ Châu.

Mấy năm nay, tuy triều đại thay đổi, nhưng bởi vì Lữ Châu có vị trí hẻo lánh, núi cao đường khó đi, hơn nữa thế lực của Lữ gia rất mạnh nhưng luôn vâng lệnh triều đình. Bọn họ xưng thần tiến cống, nộp thuế rất nhiều vì thế triều đình chấp nhận địa vị thống trị của Lữ gia ở Lữ Châu.

Ở địa phương, bọn họ có quyền lực rất lớn giống như hoàng đế nhưng người dân có cuộc sống ấm

Từ khi Liễu Vận đăng cơ tới nay, vì thu nạp lòng người nên ban thưởng cho Lữ gia rất nhiều, hơn nữa

còn nhiều lần miễn thuế cho Lữ Châu.

“Ngũ Hổ Bảo?” Nhuận Thổ ngẩng đầu nhìn chữ to trên thành lũy.

Ở cửa thành, binh lính đang kiểm tra đội buôn bán và bá tánh ra vào thành.

Lý Bình An mở pháp nhãn, có rất nhiều người tu vi mạnh ra vào.

Nhuận Thổ tò mò nhìn khắp nơi, xung quanh rất náo nhiệt.

- A a a!

- Chạy mau.

Lúc này, mọi người nghe tiếng hô to.

Từ nơi không xa có mười mấy tu sĩ nghênh ngang đi tới, phía sau còn có một con trăn lớn đi theo. Con trăn kia phun lưỡi, nhìn chằm chằm bá tánh xung quanh như hổ rình mồi. Binh lính đứng ở hai bên cũng không để ý tới nó.

Lý Bình An đi tới sạp trà ven đường, gọi một bình trà. Hắn vừa dùng trà, vừa hỏi thăm tình huống với người bên cạnh: “Lão hán, ở đây là sao vậy? Sao lại có nhiều người tới như vậy?”

Lão hán đang uống trà đánh giá Lý Bình An, “Chuyện lớn như vậy mà ngươi cũng không biết?” “Làm phiền ngài nói cho ta biết. Lý Bình An cười dâng nước trà.

Lão hán bỗng nhiên mở to mắt, giật mình nhìn phía sau Lý Bình An. Chỉ thấy con trăn khổng lồ phía sau đôi nam nữ tu sĩ kia bỗng nhiên vung đuôi, quất về phía đứa bé đang khóc ven đường.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right