Chương 399: Hòa thượng cưới vợ

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 4,228 lượt đọc

Chương 399: Hòa thượng cưới vợ

Con trăn khổng lồ kia vừa xuất hiện thì đường phố đang đông đúc dạt sang một bên để tránh đường nhưng cũng có người trốn chậm giống như đứa trẻ đang khóc ở ven đường kia.

Con trăn lắc đầu, vung đuôi, cơ thể giống như một con sông khổng lồ màu đen, chậm rãi uốn lượn. Nó nhìn đông nhìn tây, lúc thì đi chậm rì rì, lúc thì kiêu ngạo vẩy đuôi, kêu to với người đi đường.

Mà mười mấy người dẫn con trăn đi cũng rất kiêu ngạo, không hề muốn ngăn nó lại giống như tiên ở trên cao đi ngang qua cỏ rác vậy.

Con trăn suy nghĩ khi thấy đứa trẻ đứng khóc ở ven đường. Nó vung đuôi quét qua chỗ đứa trẻ kia. Lão giả ở quán trà đang chuẩn bị kể cho người áo xanh nghe gần đây xảy ra chuyện gì thì thấy đuôi sắp đập vào đứa trẻ kia nên hắn mở to hai mắt nhìn, há hốc miệng, đã đoán được đứa trẻ kia chắc chắn sẽ bị đập thành thịt vụn nhưng một luồng ánh sáng đột nhiên hiện lên giống như sao băng xuất hiện ở phía chân trời, đập mạnh lên người con trăn.

“Rít…” Con trăn hét thảm, cơ thể rung lên, phun ra một hơi thật dài rồi đột nhiên ngã về phía

trước, phun máu.

- Xảy ra chuyện gì?

- A, ngươi đừng kéo ta, để ta coi một lát.

- Chạy nhanh! Đừng nhìn nữa, xem náo nhiệt không sợ phiền phức sao, chờ lát nữa vạ lây đến chúng

Người xung quanh lập tức nhốn nháo.

Cảnh máu chảy đầm đìa khiến mấy đứa nhỏ sợ, làm cha mẹ chúng vội vàng che mắt chúng lại, quay đầu đi, không dám nhìn nữa.

“Người nào ra tay!?” Đám chủ nhân của con trăn lạnh lùng quát, sôi nổi rút vũ khí, pháp bảo, cảnh giác nhìn xung quanh.

Trong quán trà cũng có vài người lui ra xa. Lão giả vừa muốn kể chuyện cho Lý Bình An cũng sợ hãi.

Lý Bình An nhấp một hớp trà, bình tĩnh nói: “Lão hán, vừa rồi ngài muốn nói chuyện nhưng vẫn chưa nói, Ngũ Hổ Bảo và Lữ Châu đã xảy ra chuyện gì?

Lão hán sửng sốt, nuốt nước miếng, nén sợ hãi: “Chuyện này… Chuyện này.” “Lão hán?” Lý Bình An lại kêu một tiếng.

Lúc này lão hán mới phục hồi tinh thần lại, nói: “Là… Là nữ nhi lớn của Lữ thái thú phải gả chồng” – Lữ gia? Gả cho ai?

- Nghe nói là gả một hòa thượng.

Lý Bình An khẽ nhíu mày: “... Hòa thượng?”

- Đúng vậy, Lữ gia ở Lữ Châu mấy trăm năm, nghe nói vương công quý tộc trong triều cùng tiên trong núi đều tới tham dự hôn lễ của Lữ gia.

Khi hắn đang nói thì bên kia càng rối loạn. Con trăn kia trúng một kiếm thì đã chết.

Nhưng mà, đám tu sĩ kia cũng ngơ ngác. Linh sủng của bọn họ chết một cách bất ngờ, cũng không biết do ai làm nên bọn họ kêu to. Tuy những tu sĩ đi ngang qua cảm thấy chướng mắt nhưng thấy đối phương người đông thế mạnh nên cũng không dám nói gì.

Lão hán sợ tới mức vội vàng chạy về nhà nhưng bị Lý Bình An bắt lấy: “Ai, lại hỏi một câu, tại sao đại tiểu thư Lữ gia phải gả cho một cái hòa thượng? Ngài biết này tên họ, pháp hiệu của hòa thượng là gì không?”

Lão hán gấp gáp, thấy sắp bị vạ lây: “Làm sao ta biết, có lẽ bị đám khốn nạn kia nhìn trúng. Còn pháp hiệu của hòa thượng kia… hình như là Trường Thanh”

“Trường Thanh?” Lý Bình An sững sờ tại chỗ.

Lão Ngưu cũng dừng ăn điểm tâm, giật mình. Nó dùng chân chọt Lý Bình An: “Ngay cả hòa thượng cũng kết hôn, ngươi nhìn ngươi đi! Không biết cố gắng gì cả.”

Trường Thanh phải gả cho người khác? Không đúng! Là Trường Thanh phải đón dâu.

Lão hán thấy Lý Bình An buông lỏng tay, vội vàng chạy.

Trên đường hỗn loạn nhưng nhanh chóng bị người của quan phủ giữ gìn trật tự.

Xác của con trăn bốc mùi máu tươi tanh tưởi khiến người ta vừa ngửi thấy đã muốn nôn.

Chủ nhân của con trăn lớn tiếng mắng, tuyên bố nếu hắn biết là ai làm thì sẽ vặn đầu người đó. Nhưng luồng ánh sáng kia chỉ nhanh chóng lướt qua chứ không để lại dấu vết gì.

- Mẹ nó! Đánh lén sau lưng thì có bản lĩnh gì chứ?

Trong quán trà ven đường, khách và chủ quán đã chạy hết rồi nhưng Lý Bình An bình tĩnh ngồi uống hết một bình trà: “Lão Ngưu, Nhuận Thổ, chúng ta đi dự hôn lễ này”

Nhuận Thổ vội vàng đuổi kịp, không quên để lại tiền trên bàn.

Một người, một trâu, một chồn bình tĩnh đi ngang qua đám tu sĩ kia giống như không hề làm chuyện trái với lương tâm vậy.

- Thứ sinh con không có hậu môn!

- Cũng không hỏi xem lão tử là ai, có bản lĩnh thì xuất hiện đi.

Các tu sĩ hùng hổ mắng, nhưng hoàn toàn không biết thủ phạm vừa đi ngang chỗ bọn họ.

Ra khỏi Ngũ Hổ Bảo, Lý Bình An đi thẳng tới tỉnh lị Lữ Châu.

Lúc này khác với lúc trước. Nghe nói hôn lễ sẽ được tổ chức trong mấy ngày gần đây. Lý Bình An tò mò nên cũng đi nhanh hơn.

Phi kiếm bay ra từ trong hồ lô, Lý Bình An dẫm lên kiếm, Lão Ngưu thuần thục leo lên lưng Lý Bình

Nhuận Thổ chớp mắt: “... Chuyện này

“Ngưu… ưu!” Lão Ngưu bảo Nhuận Thổ mau leo lên.

“Lên? Lên chỗ nào?” Nhuận Thổ thắc mắc: “Nếu không ta đứng trên đầu Ngưu ca?”

Lão Ngưu lắc cái đuôi, bất mãn kêu một tiếng: “Ngươi cũng xứng đứng trên đầu ta, nắm đuôi của là

được.”

Nhuận Thổ không tình nguyện ôm đuôi trâu, hô to một tiếng: “Ta trở thành đuôi!”

Gió thổi tới, khí lạnh lẽo thấm vào ruột gan.

- Cất cánh!

- Ngưu… uu…

Nhuận Thổ nhìn thoáng qua hình ảnh phản chiếu của ba người bọn họ dưới hồ: “Tạo hình thật kì lạ nhưng rất thú vị”

- Xuất phát!

Hai ngày sau, Lý Bình An tới tỉnh lị Lữ Châu, cũng là nơi tổ chức hôn lễ lần này.

Lý Bình An ngăn một tu sĩ đi ngang qua, hỏi đối phương dò tình huống cụ thể thì biết được nữ tế của Lữ thái thú thật sự là một hòa thượng. Hơn nữa dung mạo rất đẹp, pháp hiệu là Trường Thanh, nghe nói là thánh đồ của Phật môn.

Lúc này thật sự là Trường Thanh.

Lý Bình An càng tò mò, muốn biết mấy năm nay Trường Thanh đã xảy ra chuyện gì, chẳng lẽ đã

hoàn tục?

Hắn đang suy nghĩ thì gặp một người đang đi tới. Đã lâu không gặp Cảnh Dục, không ngờ hắn cũng đang suy nghĩ, cúi đầu đi tới.

Ngay sau đó, hai người giống như có thần giao cách cảm, đồng thời ngẩng đầu.

“Ồ!” Hai người vui vẻ.

Thì ra Cảnh Dục đã tới chỗ hẹn từ 10 ngày trước, rồi ngẫu nhiên biết được chuyện Trường Thanh muốn kết hôn mới tới đây tìm hiểu tin tức. Nhưng chưa tìm hiểu rõ ràng thì đã gặp Lý Bình An.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right