Chương 400: Điều tra vụ án giết cả thô

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 3,275 lượt đọc

Chương 400: Điều tra vụ án giết cả thô

1250 chữ

“Tiểu nhị, cho ta thêm một phần hoành thánh gà. Cảnh Dục cúi đầu, ăn: “Này, tiểu tử Trường Thanh kia giỏi thật, cưới vợ một cách bất ngờ”

Lý Bình An cười nói: “Đúng vậy, đủ khiến người ta kinh ngạc”

“Chúng ta đi tham gia hôn lễ, có phải có thể đi ăn tiệc hay không?” Cảnh Dục hỏi.

“Tham gia hôn lễ là phải tặng quà. Lý Bình An đáp.

Cảnh Dục nói: “Tặng quà, chúng ta đi ăn là đã cho hắn mặt mũi, còn tặng quà làm gì.”

“Ừ, ngươi nói đúng, mấy ngày nay ngươi có gặp Trường Thanh không?”

Cảnh Dục lắc đầu, “Chưa gặp được, bây giờ hắn ở trong phủ Thái thú. Có cao thủ nhiều như mây phòng bị nghiêm ngặt, ta thử lẻn vào vài lần cũng chưa thành công”

Lý Bình An nói: “Chúng ta lẻn vào làm gì, công khai đi vào không được sao? Ngươi có thân phận gì?”

“Ta? Khách quen của lầu xanh, chuyên gia móc nối, đồng thời là bạn tình của các mỹ nhân, Cảnh

Dục”

Lý Bình An nói: “... Ngươi là học sinh của Hoài Lộc Thư Viện, Cảnh Dục”

“Ồ!” Lúc này Cảnh Dục mới nhớ tới thân phận của mình.

- Vậy nên làm thế nào?”

- Chuẩn bị một ít quà, công khai đi vào.

Lý Bình An và Cảnh Dục mua một ít quà, ngày thứ hai liền đi tới cửa xin vào.

Hai người một trâu một chồn được mời vào trong cung điện, sắp xếp phòng. Trong lúc đó, còn xảy ra một chuyện nhỏ.

Trong phủ Thái thú khách tới như mây, rất náo nhiệt. Lấy thế lực của Lữ gia ở Lữ Châu, tự nhiên có rất nhiều người có thân phận cao quý tới, những vị khách quen nhau thì gặp nhau nói chuyện.

Bởi vì quản gia canh cửa không quen biết Cảnh Dục. Thấy bọn họ ăn mặc nghèo khổ, còn tưởng là

kẻ lừa đảo.

Cảnh Dục nói tên Hoài Lộc Thư Viện nhưng người ta không tin, bảo hắn chứng minh thân phận chứ không thể nói cái gì thì là cái đó.

Cảnh Dục thật sự không lấy ra được thứ gì, hắn nói khẽ với Lý Bình An: “Ta mặc quần lót đặc biệt

của Hoài Lộc Thư Viện có tính không?”

Cuối cùng Lý Bình An lấy ra Hiệp Khách Bút do viện trưởng thư viện tặng hắn, lúc này mới chứng minh thân phận đệ tử thư viện của Cảnh Dục. Hơn nữa có thể được viện trưởng tặng Hiệp Khách Bút thì người ở bên ngoài cũng được coi trọng nên hắn được coi là khách quý.

Thân phận bên ngoài của Lý Bình An là thư đồng của Cảnh Dục nên chỉ được sắp xếp vào ở phòng

cho khách.

Lúc này hắn mở pháp nhãn quan sát toàn bộ Kim Lăng Thành nhưng mà có một chỗ không xem được là phủ Thái thú của Kim Lăng Thành hắn đang ở.

Nói là phủ Thái thú, nhưng mà nó vượt xa phủ Thái thú bình thường.

Khi Lý Bình An ở Giang Nam đã từng thấy phủ Tổng đốc Lưỡng Giang từ xa, nhưng nó không phồn hoa như phủ Thái thú của Kim Lăng Thành.

Có lẽ Lữ gia ở Lữ Châu không bình thường. Toàn bộ phủ Thái thú đều được một trận pháp bảo vệ, ngăn cản thần thực của người khác nhìn trộm. Nếu hắn mạnh mẽ nhìn trộm thì cũng được nhưng hắn lo lắng sẽ khiến cho cao thủ trong phủ chú ý, rồi nói hắn tới quấy rối.

Nhưng muốn tìm Trường Thanh hỏi xem đã xảy ra chuyện gì.

Lý Bình An nương theo ánh trăng, rời khỏi phòng, tập hợp với Cảnh Dục

“Ta nghe ngóng được chỗ của Trường Thanh. Cảnh Dục nhỏ giọng nói: “Đi theo ta!”

Dưới ánh trăng, hai người một trâu một chồn tránh binh lính tuần tra, đi vào chỗ sâu trong điện. “Hì hì, thật kích thích!” Nhuận Thổ hưng phấn nói.

“Ngưu… ưu!” Lão Ngưu vỗ đầu nó.

Bọn họ nương theo ánh sáng ngược trên tường để đi xuống, sờ soạng tìm được ngôi lầu Trường Thanh đang ở.

Bên ngoài lầu là một mảnh đất trống, trồng đầy các loại hoa cỏ kì lạ, bọn họ còn chưa tới gần thì đã ngửi được mùi hoa. Trong lầu bày biện lịch sự tao nhã, có không khí trang nghiêm, trên tủ gỗ đàn cổ kính chứa đầy đồ cổ.

“Cóc, cóc!”

“Chư Bồ Tát, ma kha tát ứng như thế hàng phục tâm, để tất cả chúng sinh, nếu đẻ trứng, nếu đẻ con, nếu sinh từ ẩm ướt hay biến hóa…”

Tiếng gõ mõ trộn lẫn với tiếng Trường Thanh tụng kinh. Ngoài ra, họ không cảm nhận được hơi thở của ai khác trong lầu.

Cảnh Dục nói: “Trường Thanh niệm kinh rất dễ nghe.

Lý Bình An gật đầu: “Dù sao cũng là một hòa thượng đứng đắn.

Vừa dứt lời, thì nghe Trường Thanh tiếp tục thì thầm: “Kĩ thuật xào thuộc về triều đình, nguyên liệu được chế biến cẩn thận. Nướng đến khi giòn rồi cho vào nồi, có vị chua ngọt rất ngon. Bên ngoài giòn, bên trong mềm mọng không ngán, món ăn cung đình là ngon nhất…”

Hai người sửng sốt, hắn đang nói gì vậy?

Bọn họ đi lên thấy, Trường Thanh ngồi xếp bằng trên mặt đất. Hắn nhắm mắt lại, gõ mõ, khóe miệng chảy nước miếng, lẩm bẩm tự nói.

- Ê, đừng ngủ.

Trường Thanh mơ màng mở to mắt, nhìn hai người, một trâu, một chồn xuất hiện ở trước mắt. Hắn sửng sốt, ngay sau đó bỗng nhiên phản ứng: “Các ngươi tới đây bằng cách nào?”

“Chúng ta nên hỏi ngươi câu này mới đúng” Cảnh Dục nói: “Đã nói sẽ tụ họp mà sao tiểu tử ngươi đột nhiên kết hôn?”

“A Di Đà Phật, thí chủ trách oan tiểu tăng? Trường Thanh kể mọi chuyện.

Thì ra mấy tháng trước, khi Trường Thanh đến Vân Châu, vâng lệnh điều tra tu sĩ tà giáo tàn sát

thôn làng thì bất ngờ cứu được một nữ tử. Mà nàng đúng là nữ nhi lớn của Thái thú Lữ Châu, Lữ Lương, nàng tên Lữ Dao.

Trường Thanh hòa thượng anh tuấn, lại anh hùng cứu mỹ nhân.

Lữ Dao vừa thấy đã chung tình, vừa lúc Trường Thanh muốn điều tra việc tu sĩ tà giáo tàn sát thôn làng nên nàng lấy thân phận nữ nhi của Thái thú lừa hắn vào nhà.

“Ai, việc này làm sao mới đúng đây?” Trường Thanh thở dài.

Cảnh Dục nói: “Ngươi không muốn chạy trốn sao?”

“Chạy trốn? Nơi này canh giữ nghiêm ngặt, ta chạy trốn bằng cách nào, các ngươi không biết tiểu tăng rất khó xử thế nào đâu.

Lý Bình An nhắc nhở: “Nhưng tại sao khi chúng ta tiến vào thì không có ai phát hiện cả?”

“Phải không?” Trường Thanh chớp mắt.

Nhuận Thổ thấp giọng nói: “Sao ta cảm thấy hòa thượng này rất thích thú vậy?”

“Ngưu… ưu..” Lão Ngưu gật đầu phụ họa.

Nhuận Thổ tinh tế nhìn Trường Thanh hòa thượng. Da thịt như sứ, khuôn mặt trơn bóng trắng nõn.

Đôi mắt đen sâu thảm khiến người ta mê muội: “Tấm tắc, hắn thật xinh đẹp”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right