Chương 401: Suy nghĩ không thiết thực
1636 chữ
“Thực ra nữ nhân kia hạ cổ ta, ta mà rời khỏi gian phòng này sẽ ruột gan đứt đoạn mà chết đo!” “Không đúng, nơi đây hẳn là có cấm chế, bần tăng không thể rời khỏi đây được.”
Trường Thanh ngay thẳng nói.
Cảnh Dục nhíu mày, “Thật thế hả?” “Không sai!”
“Bình An đến phụ một tay nào.
Lý Bình An và Cảnh Dục hợp lực, có thêm lão Ngưu và Nhuận Thổ hỗ trợ dễ dàng khiêng Trường Thanh ra ngoài phủ Thái Thú.
“Giờ còn gì để nói không?” Cảnh Dục nói.
Trường Thanh im lặng một lát rồi tiếp lời hắn, “Thật ra là ta tự nguyện đó ~” “Tên hòa thượng phá giới này!”
Cảnh Dục chính nghĩa phê phán tên hòa thượng động lòng phàm này.
Trên thực tế, Lý Bình An lại không cho rằng Cảnh Dục có tư cách phê phán Trường Thanh.
Cũng có ai quy định hòa thượng không thể hoàn tục lấy vợ đâu.
Nhưng học trò của Hoài Lộc Thư Viện ngày ngày chìm đắm trong thanh lâu, đây mới đáng trách.
Lý Bình An ngáp một cái, nếu Trường Thanh muốn kết hôn thật.
Hắn sẽ ở lại đây uống một chén rượu mừng sau đó lại về Thục Sơn sau.
Những năm này chuột còn làm phù dâu cho mèo được cơ mà, hòa thượng hoàn tục lấy vợ âu cũng chẳng có gì mới mẻ.
Hồn đang phiêu đến nơi nào thì nghe thấy Trường Thanh nói:
“Hiểu lầm, các ngươi hiểu lầm rồi! Thực ra bần tăng ở lại đây là để điều tra án đồ sát xảy ra ở Lữ Châu gần đây”
“Án đồ sát?”
“Đúng rồi đúng rồi? Trường Thanh nói. “Thời gian gần đây Lữ Châu không ngừng có án đồ sát. Từ thôn trang nhỏ đến cả trấn huyện cũng có.
Tiểu tăng nghe được tin này bèn tới Lữ Châu điều tra, ai ngờ lại gặp phải tình huống không thể thoát thân như này”
“Án đồ sát Lữ Châu?” Cảnh Dục hỏi, “Sao ta không có ấn tượng gì nhỉ”
“Án này bị quan phủ áp xuống, từ lớn hóa nhỏ từ nhỏ hóa không”
“Hay là do tà giáo gây nên?”
“Tiểu tăng có điều tra qua, nhưng Lữ Châu cũng không hề bị tà giáo xâm lấn. Trường Thanh thở dài nói, “Tiếc là, vừa muốn điều tra tiếp lại gặp chuyện này.
“Án đồ sát! Quá tuyệt vời, đẩy quả là chuẩn bị cho chúng ta mà.
Cảnh Dục lớn tiếng reo hò.
“Ba huynh đệ chúng ta mười năm mới gặp nhau một lần, không thể cứ uống rượu mãi được, phải làm được chuyện gì đó kinh thiên động địa mới vui.
Để toàn Cửu Châu này biết danh hiệu Tam Kiệt Cửu Châu của chúng ta!
Bắt đầu từ việc điều tra án đồ sát này đi!”
Trường Thanh gật đầu nói: “Nếu có các ngươi hỗ trở vậy thì còn gì bằng”
Lý Bình An uống một ngụm rượu, thần sắc vẫn thế.
Án đồ sát? Mới nghe thôi đã thấy phiền rồi.
Nhưng mà thấy Nhuận Thổ và Cảnh Dục phấn khích, nên hắn cũng không nói thêm gì.
Trường Thanh nói nhỏ với bọn hắn, “Các ngươi đến trấn Trường Thọ phía Tây bắc Lữ Châu, tìm một tên bán tiên lang trung.
Trước đó tiểu tăng tới một thôn điều tra, ở đó tìm thấy một người còn sống, là một cô bé.
Nhưng mà cô bé bị thương rất nặng, hôn mê bất tỉnh.
Sau khi tiểu tăng cứu nàng liền giao nàng cho Từ bán tiên.
Vốn định sau đó sẽ đi tìm nàng, ai ngờ lại gặp chuyện như vậy.
Tiểu tăng tạm thời không thể thoát khỏi nơi này, chỉ đành phó thác nhiệm vụ này cho các ngươi thôi”
Trời xanh mây trắng, khiến người ta lưu luyến quyên về.
Chèo thuyền, ngẩng đầu ngắm trời xanh cúi đầu ngắm làn nước, còn chuyện gì ung dung bằng. Nhưng mà, bọn hắn không phải đi dã ngoại, cũng không phải tới thăm người thân.
Mà tới đây để điều tra án đồ sát.
Lý Bình An ngồi một góc trên thuyền, kéo Nhị hồ.
Lúc bắt đầu tiếng đàn của hắn rất nhẹ nhàng, như một dòng suối xanh chảy từ mây xuống, thong thả vắt qua núi xanh, đem đến cho người ta cảm giác yên tĩnh an lành.
Nước sông trải dài như một con ngân xà, gió mát nhẹ thổi qua.
Rót vào tai là tiếng chèo thuyền, tiếng đàn Nhị, cả hai cùng hòa trộn đem lại một làn điệu hấp dẫn. Nhuận Thổ và Cảnh Dục thì nói chuyện trời đất.
Một người một tra rõ là vừa gặp mặt, lại cực kỳ hợp nhau.
Một lát sau đã chuẩn bị kết bái huynh đệ.
Lão Ngưu cầm quạt thổi lửa, khống chế sức lửa.
Ấm trà sủi phát ra tiếng “Xì xèo”.
Trà được pha với nước âm như này, càng thêm vừa miệng, hương vị sẽ nồng đậm hơn.
Hương trà theo gió mát xuyên qua cây liễu bên bờ, phất qua làn tóc của bọn hắn, dường như thấm nhuần vào trong máu bọn hắn.
Không khí như này làm gì có ai có thể nhận ra đám người này lại đang đi điều tra án đồ sát.
Cảnh Dục cảm thấy hưng phấn lạ kỳ, cảm giác tụ tập thành đoàn rồi cùng đi tra án này, như giống câu chuyện trong tiểu thuyết.
Không ngờ mình có thể tự trải nghiệm một lần.
Nhuận Thổ cũng rất là vui, dù sao nó mới rời khỏi Thục Sơn lần đầu.
Mà gặp chuyện lớn như vậy sao lại không hưng phấn cơ chứ.
Lý Bình An cúi đầu nhìn nước trà, lá trà xanh đậm bay lượn trên mặt nước.
Hắn ngửi thấy một mùi hương rất là thơm, sau khi uống một ngụm.
Lúc mới vào miệng cảm thấy hơi đắng, nhưng sau khi nuốt vào lại có vị ngọt thanh.
“Lão Ngưu, tay nghề pha trà của ngươi giỏi hơn rồi!”
Lão Ngưu đắc ý kêu một tiếng.
Theo tốc độ này của bọn hắn, chưa đến ba ngày là có thể đến trấn Trường Thọ.
Nhàn rỗi nhàm chán, Lý Bình An lại lôi sách luyện đan ra.
Sáng sớm hôm sau, lão Ngưu đã làm xong điểm tâm từ lâu rồi.
Lý Bình An múc lấy một bát cháo khoai lang, lại thêm một bát rau trộn củ cái thái sợi, rồi xuống cuối thuyền.
Nhẹ thổi một hơi cho cháo bớt nóng.
Nước lênh đênh, nhưng thân thể hắn lại ổn định lạ thường.
Bầu trời xanh ngắt, thi thoảng có mấy chị mây trắng bay ngang qua.
Lý Bình An dùng hai tay múc nước mát rửa mặt, thần thức quét đến cái thuyền to đang chạy sau thuyền hắn.
Thuyền lớn tốc độ rất nhanh, hai thuyền cách nhau tầm khoảng hơn mười trượng.
Còn hai người đang đứng trên đầu thuyền quan sát thuyền bọn hắn.
Một người là một lão gia vẫn y một biểu cảm, dáng người khôi ngô.
Người còn lại dáng người thấp bé, để râu ngắn, không thèm che dấu sát ý trong ánh mắt.
“Ta biết rồi.”
Lý Bình An lẩm bẩm.
“Lão Ngưu tăng tốc độ đi.
Lão Ngưu vội buông nồi xuống, thả hai chân xuống nước, tăng thêm mã lực.
Ngộ chèo ngộ chèo!
Lý Bình An bày tỏ đối phương người đồng thế mạnh, nhưng ta đây chẳng có gì phải sợ, bởi vì thuyền bọn họ làm sao nhanh bằng thuyền ta.
“Thuyền nhỏ mà nhanh thật!”
Trên đầu thuyền, lão già trầm giọng nói.
“Thuyền nhanh thì làm được gì!”
Tên thấp hơn kinh thường hừ một tiếng.
Theo hắn thì, thuyền nhanh thì làm được gì, nhanh hơn pháp thuật của hắn được sao?
“Đuổi theo”
Một tiếng hạ lệnh, liền có ba cái bóng đen nhảy xuống nước.
Thi triển Thủy độn chi thuật, nhanh chóng đuổi theo.
Lý Bình An cười nhẹ một tiếng, “So tốc độ với ta? Lão Ngưu nhận thịt khô!”
Lý Bình An ném sang cho máy tăng tốc lão Ngưu.
Lão Ngưu nuốt ầm một phát thịt bò khô trôi tuột xuống bụng, hét lớn.
“Ka mê ka mê ha !!!” (Này mình dịch vui nhé =)))
Thuyền nhỏ phá tan mặt nước, tốc độ đã nhanh đến mức không thể dùng từ tốc độ nhanh để hình dung.
Nhuận Thổ suýt nữa được ôm hôn đáy thuyền, may mà Lý Bình An chụp được.
Cảnh Dục một tay nắm lấy thuyền, nửa dưới bị kéo vào trong nước, mặt mày biến dạng.
Tên thấp hơn giật mình, “Ựa…mẹ nó nhanh thật!”
“Bọn hắn…bọn hắn là ai chứ?”
Lý Bình An nói: “Phỏng chừng là tới diệt khẩu”
“Hả?....Không phải chúng ta mới xuất phát thôi sao?”
“Xem ra có người nghe được chuyện Trường Thanh nói với chúng ta, phiền toái hơn rồi.
Lý Bình An bỗng có dự cảm, chuyện này không đơn thuần là do tu sĩ tà giáo hoặc là có thế lực bên ngoài phá hoại.
“A!?” Cảnh Dục lớn tiếng hét, “Còn một chuyện quan trọng hơn.
Cảnh Dục nghiêm túc nói: “Người đừng có ung dung bình tĩnh như thế chứ, người ta nhìn vào tưởng ngươi mới là nhân vật chính còn ta chỉ là kẻ tấu hài mất”
Lý Bình An sửng sốt nói, “Ôi bạn chí cốt của ta à, sao ngươi lại có suy nghĩ không thiết thực đến vậy, ngươi vốn là nhân vật chính trong truyện hài mà.