Chương 475: Người quen từ kinh thành

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 3,856 lượt đọc

Chương 475: Người quen từ kinh thành

2078 chữ

Nước Tùy, Kinh Thành

Những cơn gió lạnh mang hơi thở mùa Đông phả vào thân hình đơn bạc của Bạch diện thư sinh khiến hắn bất giác rùng mình.

Lạnh quá –

Gió lạnh vô tình len lỏi vào trong quần áo. Trong nháy mắt, hắn cảm thấy lạnh lẽo toàn thân.

Nhìn phố phường vô cùng náo nhiệt với kẻ đến người đi. Có một người vừa đi ngang qua hắn với câu đối Tết trên tay. Lúc này, hắn mới nhớ năm mới sắp đến.

Trở về một mình trong căn nhà nhỏ, bạch diện thư sinh phải đi tro bụi trong góc tường và trên song cửa sổ, lau sạch sẽ bàn vuông.

Sau đó, mài dao thái thịt cho sắc rồi sắp xếp lại đống củi khô.

Đối với hắn, những chuyện này hết sức dễ dàng.

Mấy năm nay sau khi thi trượt, hắn dựa vào viết câu đối, viết chữ mà sống.

Trước kia, hắn cảm thấy cả bầu trời như sụp xuống, sống cho qua ngày đoạn tháng mà thôi. Nhưng sau khi sự việc trôi qua, hắn cảm thấy chuyện đó cũng không có gì to tát.

Làm việc một lúc, người hắn đã ướt đẫm mồ hôi, trong nhà thì nóng như thiêu như đốt.

Bạch diện thư sinh khoác thêm lên người chiếc áo mỏng rồi đi tới trước cửa sổ.

Hắn dùng sức đẩy cửa sổ bật ra, một cơn gió phả vào mặt, khiến cho tinh thần hắn thêm sảng khoái.

Hít vào một hơi thật sâu rồi sau đó bạch diện thư sinh lại đóng cửa lại.

Hắn vào phòng bếp bắt đầu chuẩn bị cơm tối. Khoai tây và nấm đã được rửa sạch.

Đã trôi qua bốn, năm ngày từ khi mình gửi bản sơ thảo tại hiệu sách mà không có tin phản hồi, xem ra là đã bị từ chối.

Bạch diện thư sinh bất đắc dĩ thở dài một hơi.

Nhưng mà rất nhanh sau đó, hắn đã tự an ủi mình, cuộc sống rất ngắn ngủi, hãy tận hưởng khoảnh

khắc hiện tại –

“Cốc Cốc Cốc! !”

Có người gõ cửa.

Bạch diện thư sinh tưởng rằng là đại thẩm nhà bên nên lập tức vừa mở cửa ra vừa nói, “Đại thẩm, sao hôm nay về sớm vậy? hả?”

Bạch diện thư sinh sững sờ, đứng ở trước cửa không phải đại thẩm nhà bên. Mà là một người đàn ông trung niên hắn không quen. Vẻ ngoài cao sang, trang phục hoa lệ, nhìn là biết là nhà giàu. “Túc hạ có phải là tác giả của cuốn sách này?” Trương Khải Minh đi thẳng vào vấn đề.

” Đúng rồi” Bạch diện thư sinh xác nhận, cuốn sách đối phương đang cầm trên tay đúng là bản sơ thảo Du Hành Chí Dị mà mình viết,.

“Tại hạ là Trương Khải Minh đặc biệt đến đây để bái kiến tiên sinh”

“Trương Khải Minh?”

Bạch diện thư sinh thoáng giật mình, đối với cái tên Trương Khải Minh này, hắn rất quen thuộc, là một người có sức ảnh hưởng lớn đối với giới thoại bản.

Nhưng mà bên ngoài vẻn vẹn cũng chỉ có hiện tượng co đồng tử, hắn không có biểu hiện gì khác. Dù sao hắn cũng là người đã trải qua sự việc tại Bách Quỷ thành, đã chứng kiến cảnh tượng một

bầy quỷ cùng với một tòa thành bị hủy diệt bằng một kiếm.

“A. vậy mời vào”

Bạch diện thư sinh đã pha trà xong.

Để thể hiện thiện chí và ý đồ đến đây của mình Trương Khải Minh khen ngợi cuốn tiểu thuyết này một cách không tiếc lời. Công sức của mình cuối cùng cũng đã được công nhận, bạch diện thư sinh rất vui mừng.

Cuộc trò chuyện này kéo dài đến tận khuya.Hai người đã thảo luận xong về tiền nhuận bút và kế hoạch khắc sách trong tương lai…

Cuối cùng, Trương Khải Minh thực sự nhịn không được hỏi: “Xin hỏi những chi tiết này ngài làm thế nào nghĩ ra được vậy?”

Bạch diện thư sinh cười cười, “chuyện này là một du khách kể cho ta nghe”

“Hả? Du khách?” Trương Khải Minh tò mò hỏi tiếp, “tại hạ có thể hỏi hiện tại du khách đó đang ở chỗ nào không ?”

Bạch diện thư sinh lắc đầu, “Không biết.

hai tháng sau.

Năm mới đã qua, hiệu sách tràn ngập người yêu sách.

Những ngày gần đây, một thoại bản tiểu thuyết mang tên “Du Hành Chí Dị” đã trở nên nổi tiếng. Được khắc bởi Hiệu Sách Dương Minh, lượng tiêu thụ tiểu thuyết đã phá vỡ kỷ lục của 5 năm trước. Trở thành tiền đề mọi cuộc trò chuyện của những người thích thoại bản tiểu thuyết.

Ngay cả một số người vốn không thích thoại bản tiểu thuyết cũng trở nên hứng thú, đọc xong không nhịn được mong chờ tập tiếp theo.

Tại khu Đông Thành thuộc kinh thành, trên một con phố yên tĩnh với những cây hòe mọc kín bên đường là học phủ cấp cao nhất nhà Tùy, đồng thời là tổ chức quản lý giáo dục cao nhất.

Quốc Tử Giám.

Đêm đã khuya, Quốc Tử Giám vẫn còn ánh đèn yếu ớt.

Ở sảnh bên, có một ông già hơn 80 tuổi đang sao chép hồ sơ. Bên cạnh, có một hài tử cao không đến chân bàn đang ngậm bút giống như là đang suy nghĩ một vấn đề nan giải nào đó.

Ở phía đông có một cô gái mặc áo xanh cao ráo, tóc đen, mái tóc dài đen nhánh được buộc lại một cách đơn giản, tay thì cầm bút tỉ mỉ viết từng nét một.

Thời gian chậm rãi trôi qua, gần đến giờ Dần.

Ngoại trừ thanh sam nử tử, ở sảnh bên không còn ai cả.

12:52

Một lúc sau, phía đông đã bắt đầu sáng lên thì thanh sam nữ tử mới đứng dậy, thu dọn đồ đạc chuẩn bị rời đi. Nàng đi trên con đường đá xanh thẳng tới sân Tây viện.

Trong sân, có một vị lão giả đang cầm một quyển sách, vừa đọc vừa đi qua đi lại một cách thong thả. Lão giả thỉnh thoảng bật cười, vẻ mặt lộ rõ sự hâm mộ.

“Tiên sinh, tiên sinh”

Thanh sam nữ tử cung kính lên tiếng.

Ông lão giật nảy mình, hình như vừa rồi lão đang mải mê đọc sách nên không chú ý đến sự xuất hiện

của thanh sam nữ tử.

Lão giả vội vàng đặt cuốn sách ra sau lưng và ho nhẹ: “ là Linh Nhi à”

Thanh sam nữ tử tên là Triệu Linh Nhi, là một trong bốn người đến từ An Bắc tứ trấn. Năm đó, bốn người theo Lý Bình An xuôi nam gia nhập Hoài Lộc thư viện. Sau khi học xong, A Lệ Á lựa chọn tiếp tục ở lại thư viện tu hành, Bàn Tuấn ngao du tứ hải, Triệu Linh Nhi thì tiến vào Quốc Tử Giám đi vào quan lộ.

Nhìn thấy ông lão giật mình, Triệu Linh Nhi trong mắt hiện lên vẻ tò mò, nhưng cũng không hỏi

thêm câu nào.

Sau khi luyện tập được nửa nén hương, Triệu Linh Nhi từ Tây viện đi tới. Miệng nàng lẩm bẩm, “Du hành chí dị. . . Nghe tên giống như là một thoại bản tiểu thuyết.”

Nhưng nàng cũng không quá để ý. Chiều hôm ấy, Triệu Linh Nhi rảnh rỗi đi dạo trong kinh thành. Bỗng nhiên, nàng thoáng nhìn thấy hiệu sách gần đó, nhớ lại chuyện lúc sáng, nàng nhịn không được bước tới. “ông chủ, ở đây có thoại bản tên là “du hành chí dị” sao?”

Hôm nay, Trương Khải Minh chỉ là theo thông lệ mà đi kiểm tra định kỳ, Ai ngờ lại vừa hay gặp một cô gái có ngoại hình đặc biệt đến mua sách. Khác với những cô gái ăn mặc có phần hơi quyến rũ, cô gái áo xanh trước mắt khiến người ta có cảm giác nhẹ nhàng như được gió mát thổi qua. Triệu Linh Nhi cầm sách ngồi vào một góc trong hiệu sách.

Trong lúc nàng đọc sách, Trương Khải Minh còn đưa một ly trà. Chỉ là càng đọc nàng càng cảm thấy nghi ngờ. Nhân vật chính của cuốn sách này mang đến cho nàng cảm giác vô cùng quen thuộc. Kể chuyện xưa, tất nhiên không phải là kể giống hoàn toàn chuyện thật, cho nên trong sách lấy chuyện Lý Bình An kể làm khung xương mà thôi. Nhiều chi tiết trong đó là bạch diện thư sinh thêm vào để phát triển câu chuyện thêm phần cuốn hút.

Triệu Linh Nhi không thể không nhớ đến thanh sam tiên sinh trong ký ức của cô ấy, đôi mi thanh tú nhíu chặt.

Mãi đến lúc nàng đọc đến đoạn “An Nam tứ trấn”.

An Nam tứ trấn An Bắc tứ trấn?

Đây là trùng hợp sao?

Nàng tiếp tục xem, bởi vì chuyện của Lý Bình An trước đó Triệu Linh Nhi cũng không có trải qua, nhưng tại An Bắc tứ trấn, nàng là người đã tự mình trải qua từng việc trong đó.Lần này, Triệu Linh Nhi đã tỉnh ngộ.

Nàng xác định nhân vật trong sách là tiên sinh và Lão Ngưu.

Không phải là tiên sinh viết thoại bản tiểu thuyết này dựa vào kinh nghiệm của ngày đó chứ ?

Triệu Linh Nhi xoay người đi hỏi Trương Khải Minh, tác giả của cuốn thoại bản tiểu thuyết này là ai và hiện tại đang ở đâu vậy.

Trương Khải Minh sửng sốt, “A?”

“Có người tìm ta?”

“Đúng vậy, là một cái rất cô gái xinh đẹp!” Trương Khải Minh nói.

Bạch diện thư sinh cau mày nghi ngờ, chắc là nửa canh giờ trước Trương Khải Minh đã gọi hắn đến đây.

Cô gái xinh đẹp?

Trong lòng Bạch diện thư sinh không khỏi chờ mong. Lúc hắn chính thức nhìn thấy Triệu Linh Nhi lúc, cả người như ngây dại.

Người mặc thanh y, gương mặt tuấn mỹ, nàng cho người ta cảm giác hiên ngang, giữa lông mày lộ ra khí chất hào hùng. Cô gái xinh đẹp như trong thoại bản tiểu thuyết bước ra.

Bạch diện thư sinh nuốt nước miếng, trong lòng có chút rung động.

Triệu Linh Nhi cau mày, đây không phải là người nàng muốn gặp.

Nàng chỉ đơn giản hàn huyên với đối phương một lúc thì đã hiểu được ngọn nguồn mọi chuyện. Nàng mời bạch diện thư sinh ăn một bữa cơm.

Bạch diện thư sinh vui vẻ nhận lời. Lúc ăn cơm, nàng đã được nghe tình hình gần đây của tiên sinh cũng biết được những chuyện mà Vương Nghị gặp phải.

Trong lòng Triệu Linh Nhi sầu não, nhớ lại thời còn ở An Bắc tứ trấn, bây giờ đã mỗi người một phương.

Thấy sắc trời đã tối, Triệu Linh Nhi chắp tay: “Đa tạ tiên sinh, hẹn gặp lại” “. A, lại. . Gặp lại. ”

Lời vừa nói ra thì người trước mắt đã không thấy đâu.

Bạch diện thư sinh sửng sốt trong giây lát. Quả nhiên. . . người có quen biết với tiên sinh, tuyệt đối không phải người thường.

Người kia cũng không nói tên của mình. Qua một hồi nói chuyện, bạch diện thư sinh đại khái cũng đoán được người này là ai.

Đêm đó, bạch diện thư sinh đang ngủ say trong phòng thì.

“Thùng thùng! !”

Nửa đêm lại có người đập cửa.

Ngay sau đó, họ vọt vào, đè hắn xuống sàn.

“Các ngươi là ai! ?” Bạch diện thư sinh kinh hoảng nói, “Các ngươi muốn làm gì?”

“Bớt nói nhảm!”

(mỗi ngày lớn nhất niềm vui thú khả năng là tại nghỉ trưa thời điểm, ngồi tại quán cà phê bên ngoài, uống vào cà phê, gió thổi nhẹ)

(có khi, cái gọi là nhân sinh, chẳng qua là một ly cà phê chỗ quanh quẩn ấm áp)

(. . . Đương nhiên, ta cảm thấy vậy cũng là cẩu thí, trọng yếu nhất vẫn là quán cà phê bên ngoài có lộ ra bắp đùi xinh đẹp tiểu cô nương)...

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right