Chương 474: Thoại quyền thiểu thuyết

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2,582 lượt đọc

Chương 474: Thoại quyền thiểu thuyết

“Tiên sinh, phía trước có khách điếm!”

Nhìn thấy khách sạn, bạch diện thư sinh vui mừng ra mặt.

Trong hơn nửa tháng hắn đi theo Lý Bình An và Lão Ngưu, trên đường đi toàn là rừng núi hoang vắng, màn trời chiếu đất.

Lý Bình An và Lão Ngưu đã quen với hoàn cảnh như vậy. Trời tối vẫn có thể thoải mái bước đi. Trời nắng thì tìm bóng cây nằm xuống vừa ăn quả dại lót dạ vừa ứng phó với sự dây dưa của bạch diện thư sinh. Còn Bạch diện thư sinh thì bây giờ đã nhìn không ra cái gọi là “bạch diện” nữa, thêm vài ngày chắc sẽ không khác gì một tên ăn mày .

Thế nhưng hắn lại rất thích thú, không quan tâm những thay đổi đó.

Những sự việc hắn được nhìn thấy, được tiếp xúc khi đi cùng Lý Bình An làm cho hắn cảm nhận được một sự rung động xưa nay chưa từng có.

Khói bếp lan tỏa trên đồi núi. Hôm qua, bọn họ hái được một ít nấm với mật ong lúc trước mua tại

chợ yêu quái còn lại, nửa cái dăm bông và một ít rau dại.

Tất cả bỏ vô nấu cùng nhau lại ra một hương vị đặc biệt.

Lúc bây giờ, Bạch diện thư sinh tay thì xoa bóp bả vai đang đau nhức, mặt mũi thì tràn đầy mong đợi nhìn Lý Bình An.

“Kể chuyện đến chỗ nào rồi?” Lý Bình An vừa nhai nấm vừa hỏi.

“ Đã đến đoạn Đại Tùy cùng Đại Vũ khai chiến, ngài một thân một mình hành quân về Đại Vũ”

“A ~” Lý Bình An ngồi nhớ lại, “.

Hôm sau, Bọn họ lại tiếp tục đi, sau khi đi được nửa ngày…

Khách sạn! !

Lúc bấy giờ, ánh mắt bạch diện thư sinh khi thấy khách sạn giống như là lữ khách đang lang thang trong sa mạc bỗng nhiên thấy một dòng sông vậy.

Tắm nước nóng, ăn một bữa ngon lành. Bạch diện thư sinh nằm bẹp trên giường, ngủ một giấc thật sâu.

Những ngày này, hắn đều ngủ trên mặt đất, bây giờ mới hiểu được việc được nằm trên giường ngủ thật là tuyệt vời.

Ngày hôm sau, khi mặt trời đã chiếu đến mông thì hắn vẫn chưa tỉnh ngủ.

Bạch diện thư sinh ngủ đến chảy nước dãi, miệng thì thào nói những lời mơ mơ hồ hồ”.

Hô hô hô – ‘

Bạch diện thư sinh gãi gãi cái mông, duỗi người vươn vai, rên rỉ.

“Dễ chịu!”

Sau khi ra khỏi phòng, Bạch diện thư sinh nói với tiểu nhị đem điểm tâm lên cho ba người. Mình ăn một phần, hai phần kia đưa cho Lý Bình An cùng Lão Ngưu.

Nhưng hắn ăn xong phần điểm tâm này thì vẫn chưa thấy Lý Bình An và Lão Ngưu. Bình thương hai người bọn họ luôn luôn là dậy sớm hơn hắn.Thế là bạch diện thư sinh hỏi tiểu nhị, “Tiểu nhị, ngươi có trông thấy người mặc áo xanh đi cùng ta sao?”

“A!” Tiểu nhị chợt nhớ ra, “Người kia đã đi, hắn nhắn cho ngài một câu.”

“Hắn nói giang hồ rộng lớn, hữu duyên gặp lại. Đúng vậy, hắn cũng đã tính tiền cơm và tiền thuê nhà rồi”

Bạch diện thư sinh sửng sốt, đi rồi?

Trong nháy mắt, sức lực trong người của bạch diện thư sinh dường như bị ai đó rút cạn. Lưng thì cong xuống, thở ra một hơi thật dài.

Giang hồ rộng lớn. Mình phải đi chỗ nào để có thể gặp lại bọn họ đây…

Bốn tháng sau, Kinh thành Đại Tùy.

Đông chí, đồng chí đại như niên.

Đến ngày này, mua quần áo mới, chuẩn bị đồ ăn, cúng tế tổ tiên.

Quan chức cho phép nghỉ ngơi, người dân đi lại mừng đón, giống như ngày Tết.

Bởi vì kinh tế ngày càng phát triển, tiểu thuyết truyền miệng dần dần trở thành thú tiêu khiển của mọi người sau một ngày lao động mệt mỏi.

Một vài cuốn tiểu thuyết đã chiếm được sự ưa thích của một số quan to. Những người trở nên nổi tiếng dựa vào một cuốn tiểu thuyết nhiều vô số kể.

Sáng sớm hôm nay, hiệu sách Dương Minh nghênh đón vị khách đầu tiên.

Tiểu nhị đánh giá người đang đi tới, có vẻ là một thư sinh.

“Tiên sinh, ngài muốn tìm loại sách gì?”

“Ta không phải đến mua sách, ta là tới bán sách”

Bạch diện thư sinh nói.

“Bán sách?” Tiểu nhị sững sờ, nhưng hắn đã nhanh chóng trả lời, “xin thứ lỗi vì nhìn lầm, xin hỏi các hạ là?”

Bạch diện thư sinh cười cười, “Tại hạ chỉ là Vô Danh tiểu bối thôi, không đáng nhắc tới, không đáng nhắc tới”

i xong, bạch diện thư sinh cầm lấy thư tịch để lên bàn.

“Đây là bản phác thảo, ngài hãy xem trước, nếu cảm thấy phù hợp có thể liên hệ ta”

Sau khi để lại địa chỉ. Bạch diện thư sinh rời đi.

“Vâng, ngài đi thong thả.”

Đợi bạch diện thư sinh đi khỏi, tiểu nhị xem sơ qua quyển sách.

« du hành chí dị »

Tiểu nhị vội vàng liếc qua thì thấy một người mù lòa, một con trâu? Đây là cái gì?

Thiết lập nhân vật kiểu này lập tức hấp dẫn sự chú ý của hắn.

Chỉ là hắn chưa kịp nhìn kỹ hơn thì có người gọi hắn.

Là một khách quen tới lấy sách đã đặt trước, tiểu nhị tiện tay đem sơ thảo đặt một bên, tiến lên chào hỏi khách hàng.

Hiệu sách này nằm ở khu vực phồn hoa, người đến người đi vô cùng tấp nập.

Về đêm, hiệu sách vẫn sáng đèn rực rỡ.

Đêm khuya, chủ hiệu sách Trương Khải Minh trở lại.

Thời gian trước, gia đình Trương Khải Minh làm ăn buôn bán, rất giàu có.

Nhưng đến đời phụ thân hắn, công việc làm ăn kinh doanh của gia đình tụt dốc không phanh. Mãi cho đến khi Trương Khải Minh tiếp nhận gia nghiệp, từ nhỏ hắn đã rất thích tiểu thuyết truyền miệng nên hắn đã mua một hiệu sách.

Mà sau đó công việc làm ăn ngày càng phát triển, cho tới bây giờ đã mở rộng thành năm cửa hàng. Như thường lệ, Trương Khải Minh hỏi thăm công việc làm ăn gần đây như thế nào, kiểm tra sổ sách và xem tiểu thuyết mới ra như thế nào.

Thành thật mà nói, trong hai năm gần đây, chất lượng thoại bản tổng thể giảm không biết vì nguyên nhân gì.

Đang nghĩ ngợi, Trương Khải Minh bỗng nhiên nhìn thoáng qua một quyển sách nằm trong góc.

Hắn tưởng rằng đó là sách của hiệu sách không để ngăn nắp, đưa tay cầm lấy lại phát hiện ra không phải.

“« du hành chí dị »?”

“Cái tên này”

Trương Khải Minh thuận tiện lật vài trang.

” Từ xưa đến nay, giang hồ không thiếu những câu chuyện ân oán tình thù, đao quang kiếm ảnh. Mọi người đều chú ý đến những chủ đề nóng hỏi và những nhân vật lớn, những câu chuyện của những

người bình thường lại chìm nghỉm trong tiếng ve kêu…..

Trương Khải Minh lập tức bị câu nói này hấp dẫn lấy.

Một người một trâu, phiêu bạc giang hồ

Gặp chuyện bất bình, ta rút đao tương trợ Công danh lợi lộc chẳng màng

Ánh dương soi sáng, con đường thênh thang Công phu cao thấp, mệnh trời định

Năm tháng lặng trôi, đường chẳng phẳng

Một dòng sông xuân, nước chảy về Đông Vào Nam ra Bắc, ta tự tại

Núi cao đường xa, rượu bầu bạn

Lưng vắt trường đao, mặc gió rít

Giang hồ nhi nữ ta mặc kệ,

Vui vẻ ung dung, ta rong ruổi muốn nơi

Ăn gió, uống sương!”

Mắt Trương Khải Minh sáng rực, đọc như đói như khát.

Không bao lâu, Trương Khải Minh lấy lại tinh thần, vui mừng lộ rõ trên khuôn mặt.

Chỉ vẻn vẹn một đoạn mở đầu, nhưng lại khiến cho hắn cảm nhận được một sự mới lạ thú vị.

Đề tài này hoàn toàn khác với những câu chuyện thịnh hành trên thị trường, như tài tử giai nhân,

ân oán tình thù, đoạt bảo giết người.

” Tốt tốt!”

Trương Khải Minh kích động gọi tiểu nhị, vội vàng hỏi nguồn gốc của quyển sách.

Tiểu nhị sửng sốt trong giây lát, hôm nay có quá nhiều việc.Hắn thật sự nhớ không ra. Quyển sách kia.

“A, đúng rồi! Sáng sớm hôm nay, có một thư sinh đến đây nói là muốn gửi một bản sơ thảo, có để lại địa chỉ”

“Địa chỉ đâu?”

Tiểu nhị nhất thời không nói nên lời. Khi đối phương nói chuyện, tuy hắn đã đáp ứng nhưng lại quên ghi lại.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right