Chương 476: Không lòng không dạ

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2,125 lượt đọc

Chương 476: Không lòng không dạ

“Hả? Các ngươi muốn làm gì?”

“Các ngươi là ai!?”

“. Trong nhà ta không có tiền”

Đêm khuya an tĩnh, một đám hán tử trông rất lực điền xông vào trong nhà, lập tức bắt lấy thư sinh mặt trắng.

“U… Ú… Ú”

Thư sinh mặt trắng bị bịt miệng, cảm giác được tay chân của mình đều bị đối phương ghì chặt.

Trong nháy mắt tiếp theo, cái gì cũng không thấy được nữa.

Một bao tải màu đen trùm lên đầu của hắn.

Sau đó, hình như là ngồi trên xe ngựa.

Cũng không biết đã qua bao nhiêu lâu, thư sinh mặt trắng lại được bỏ ra.

Bao tải đen trùm lên đầu được lấy ra, thư sinh mặt trắng há to miệng, hít lấy hít để bầu không khí trong lành.

“Quỳ xuống!”

Một âm thanh uy nghiêm vang lên.

Sĩ khả sát bất khả nhục

Thư sinh mặt trắng muốn phản bác, nhưng đôi mắt liếc thấy bên hông đối phương có bội đao.

Cùng với vẻ mặt tràn đầy sát khí, khiến cho không sinh ra bất cứ hoài nghi nào về việc đối phương giết mình dễ dàng như giết một con gà.

“Phù phù” một tiếng, thư sinh mặt trắng lập tức quỳ xuống.

“Biết đây là đâu không?”

Trên công đường có người lên tiếng hỏi, bởi vì mới vừa nãy bị bao tải trùm lên, hiện giờ lại có ánh sáng đột ngột.

Khiến cho thư sinh mặt trắng không thích ứng ngay được, hắn lắc lắc đầu, tỏ vẻ mình không biết một cái gì cả.

“Nơi này là Hoàng Thành Ti!”

Giọng nói của người ở trên công đường vang lên, thư sinh mặt trắng giật mình một cái. Hoàng Thành Ti??

Cơ cấu đặc thù này là do Nữ Hoàng của triều đại mới sáng lập nên.

Dùng để tăng cường sự thống trị của hoàng quyền, sau này cũng dùng để giám sát bá quan và kiểm soát ngôn luận trong dân gian.

Vốn dĩ, Hoàng Thành Ti chỉ tồn tại ở Kinh Thành, nhưng sau đó, cùng với sự thẩm thấu vào các thế lực khác, dần dần phát triển ra cả nước.

Chấp chưởng quyền sinh quyền sát, quyền lực vô cùng to lớn, nghe mà rợn cả người.

Thậm chí có lời đồn đại, cho dù là lời thì thầm của quan viên và phu nhân của hắn ở trong khuê phòng, thì đến ngày hôm sau cũng có thể truyền tới tai của Nữ Đế, một chữ cũng không lọt.

Dân gian có một truyền thuyết, Hoàng Thành Ti xuất quỷ nhập thần, hơn nữa thủ đoạn lại vô cùng

tàn nhẫn.

Sự xuất hiện của bọn họ, thường thường đi kèm với âm mưu, với chỉ điểm và với sự giết chóc, khiến cho người ta rùng mình.

Thư sinh mặt trắng nuốt một ngụm nước miếng, không biết vì nguyên nhân gì mà mình lại bị đưa

tới Hoàng Thành Ti.

“Ngươi đã làm gì, tự mình phải rõ ràng”

46 11

Ta làm cái gì??

Thần sắc của thư sinh mặt trắng lộ ra vẻ sợ hãi.

Chẳng lẽ chuyện nhặt được củ cải trắng ở trên đường bị phát hiện? “Roat!”

Người ở trên công đường ném một cuốn sách xuống đất.

“Nói bóng nói gió về đương kim Thánh Thượng, ngươi phải chịu tội gì?” “Hả?”. Thư sinh mặt trắng lại lộ ra vẻ mặt nghi hoặc.

Nhưng rất nhanh sau đó, hắn đã nhớ tới một cố sự do chính mình viết.

Sự kiện tạc bom vào bảo thuyền, mặc dù khi sáng tác thì thư sinh mặt trắng cũng xuất phát từ lo lắng cho sự an toàn của chính mình mà thay đổi diện mạo cho câu truyện một lần.

Ẩn đi triều đại, đổi đi danh tính, nhưng mà Hoàng Thành Ti vẫn tìm lần mò trong dấu vết tìm được

manh mối như cũ.

Thư sinh mặt trắng giải thích cho mình vài câu, đại ý đơn giản nói là chuyện xưa này do mình bịa ra, không có ý mạo phạm đương kim Thánh Thượng…

Hắn vừa nói, bên kia cũng vừa có một người điên cuồng múa bút ghi chép thành văn bản.

Rất nhanh, người phía trên lại hỏi.

“Sau lưng ngươi là ai? Có mục đích gì?”

“Sau lưng là ai…”. Thư sinh mặt trắng quay đầu nhìn lướt qua phía sau mình: “Bẩm đại nhân, sau lưng tiểu nhân cũng không có người… Chẳng lẽ là có chuyện ma quái??”

Người trên công đường trầm mặc trong chốc lại, tựa như là đang cân nhắc tới chỉ số thông minh của đối phương xem có thể mưu đồ một vài chuyện cực kỳ nguy hiểm hay không.

Tiếp sau đó, thư sinh mặt trắng bị giam vào trong đại lao.

Ba ngày sau. Hoàng Cung.

Canh năm. Trời tảng sáng.

Nữ Hoàng Đại Tùy rời khỏi giường, trong sự hầu hầu hạ hạ của thị nữ, mặc quần áo, rửa khuôn

mặt.

Ngồi trước bàn trang điểm, Liễu Vận nhìn vào bản thân mình ở trong gương đồng.

Thị nữ thiếp thân sửa sang lại tóc của nàng, động tác thật sự nhuần nhuyễn.

Cuộc sống như vậy, không biết đã lặp đi lặp lại biết bao nhiêu lần.

Liễu Vận lấy ra một viên thuốc màu vàng từ trong hộp, đút vào miệng nhỏ.

Sau đó thở ra một hơi thật dài.

“Bệ Hạ, càng ngày người càng xinh đẹp”

Thị nữ thiếp thân vừa nói vừa cười, nàng là người ở cũng Liễu Vận trong thời gian dài nhất.

Từ lúc Liễu Vận còn chưa đăng cơ thì đã là thị nữ thiếp thân bên cạnh nàng, thi thoảng cũng nói đùa một hai câu.

“Xinh đẹp thì có lợi ích gì”. Liễu Vận bình thản nói ra một câu.

“Bệ Hạ, thỉnh thoảng cũng cần phải thả lỏng vài phần. Cứ căng thẳng như vậy, người sẽ rất mệt mỏi suy sụp”

rồi

Nửa canh giờ sau, bắt đầu tảo triều sáng sớm.

Liễu Vận và bá quan đại thần văn võ thương thảo chuyện quốc gia đại sự suốt hai canh giờ.

Sau khi ôm bụng đói xử lý xong quốc sự, Liễu Vận mới bắt đầu dùng bữa sáng, ăn một bữa ăn rất đơn giản.

Điểm tâm bằng cháo.

Sau khi dùng bữa sáng, bắt đầu dâng hương đọc sách.

Đây cũng là thời gian ít ỏi có thể an tĩnh.

Chỉ là thời gian hạnh phúc thường ngắn ngửi, sau đó lại bắt đầu bận tâm đến chuyện quốc sự, phê

tấu duyệt chương.

Triệu kiến ngoại thần, ban phát ngự chỉ…

Khi mọi thứ kết thúc, trời cũng gần tối.

Lại bắt đầu dùng bữa tối, lớn lớn nhỏ nhỏ, cộng lại có đến mấy chục món ăn.

Thế nhưng nhiều đồ ăn như vậy, cũng chỉ có thể để cho một mình Hoàng Đế thưởng lãm.

Sau đó lại đọc sách, sau đó lại đọc kinh Phật. Thời gian cứ trôi qua như vậy.

Thường xuyên cảm nhận được sự buồn tẻ, nhìn ra ngoài cửa sổ rồi ngẩn người.

Để mặc cho suy nghĩ bay tán loạn, từ điểm này có thể thấy được, nàng so với nữ nhân bình thường tựa như không có gì khác biệt.

[Một ngày của Hoàng Đế

Vào một thời khắc nào đó, đột nhiên Liễu Vận nảy ra ý tưởng, nếu mang những thứ này viết thành mộy cuốn sách, không biết có thể được thị trường nhiệt liệt hoan nghênh hay không, mặc dù có thể là rất khô khan.

Ban đêm, nhìn vào mật báo mà Hoàng Thành Ti đưa tới.

Liễu Vận không nhịn được mà ngáp dài một cái, dường như có tâm tình không kiên nhẫn, nhưng vẫn lật ra xem.

Đơn giản chỉ là một vài chuyện riêng tư nhỏ nhặt của ngoại thần, cũng không có chuyện gì quá đáng.

Một vài tình báo có giá trị là tố cáo vị tuần phủ của một tỉnh nào đó tham ô và nhận hối lộ.

Tuy nhiên số tiền cũng không lớn, Liễu Vận cảm thấy không cần thiết phải xử lý, chỉ nghĩ tới lần sau gõ gõ đối phương một lần là tốt rồi.

Đến lúc này, rốt cuộc thì Liễu Vận mới cầm lấy phần mật báo cuối cùng.

Đọc qua một lượt, hàng lông mày thanh tú bất giác nhíu lại.

Ám chỉ tới ta?

Liễu Vận nói với thị nữ mang vật chứng kèm theo với mật tấu qua, cũng là mang tới cuốn sách kia. “Du Hành Chí Dị…”

Liễu Vận mở cuốn sách ra, không giống với Triệu Linh Nhi, chỉ cần vào lúc mở trang thứ ba ra.

Nàng nhận ra nhân vật trong truyện.

Đêm nay không ngủ, thời điểm nắng mai chiếu vào, vừa vặn rơi vào trên lông mày của Liễu Vận. Nàng sửng sốt một lát, sau đó khép trang sách lại.

Có vẻ như hắn đang sống rất tốt.

Tựa như giống với lời hắn nói lúc trước, thích tiêu dao khoái hoạt, thích vô dục vô cầu.

Thích gặp đủ loại người ở trên giang hồ, gặp gỡ, chia ly, lại gặp lại.

Gió * qua gió lại, mây tới mây lui, hiển nhiên là mang đến dư vị vô cùng vô tận, vạn phần thích ý. Thật là tốt.

“Bệ Hạ”. Thị nữ tiến vào.

Liễu Vận nhấc tay cầm ngự bút lên, viết một hàng chữ nhỏ ở trên tấu thư:

“Người này vốn không lòng không dạ, không cần truy tra. Sách này được phép phát hành”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right