Chương 468: Bách quỷ thành

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2,486 lượt đọc

Chương 468: Bách quỷ thành

1466 chữ

Vương Nghị nói xong sự tình, Lý Bình An dường như có suy nghĩ khẽ gật đầu.

Làm sư trưởng, không thể ngồi xem không để ý tới. Thế nên, lập tức hỏi Viện Tam xem bách quỷ thành là nơi nào.

Viên Tam nói, cách đây ngoài trăm dặm có tòa núi tên là Bắc Mang Sơn, nơi đó vốn dĩ là một bãi tha ma, thi cốt phần lớn chôn ở dưới đất, đều là tứ chi không trọn vẹn, hoặc là đầu một nơi thân một

neo.

Mỗi khi gặp mưa dầm, tiếng quỷ khóc sói tru văng vẳng bên tai không dứt.

Cho nên bên trong núi rất ít vết tích người đi tới, bên trong hoang sơn dã lĩnh lại càng có nhiều yêu ma quỷ quái ẩn hiện.

Bởi vì số lượng quỷ quái rất nhiều, cho nên mỗi nơi trên đỉnh núi, thường xuyên xảy ra tranh đấu. Ngàn năm trước, nơi đó có một con quỷ rất lợi hại, tự xưng Mang Sơn Quỷ Vương.

Thống nhất yêu quỷ Bắc Mang Sơn, thành lập bách quỷ thành.

“Nếu như bạn đồng hành của ngươi bị bắt tới nơi đó, xác xuất cao là không sống được.” Viên Tam

Vương Nghị trầm giọng nói: “Cũng nên đi nhìn, tiểu đạo sĩ kia con người không tệ”

Viên Tam: “Ta nhớ lần trước đi bách quỷ thành là hai trăm năm trước, vừa vặn gặp được đại thọ của Mang Sơn lão quỷ, trước đó vài ngày Mang Sơn Quỷ Vương còn phát cho ta thiếp mời, để ta đi tham gia đại hôn của hắn”

“Đại hôn?”

“Cũng không biết Mang Sơn lão quỷ này muốn kết hôn với ai.” Viên Tam khinh thường nói, “Sống nhiều năm như vậy, rốt cục cũng thấy chán nản rồi?”

“Không biết sơn quân có muốn tham gia hay không?” Lý Bình An hỏi.

Viên Tam cười nói: “Vốn dĩ không muốn đi, chẳng qua Lý Huynh đệ đã muốn đi, vậy ta sẽ đi một chuyến, vừa vặn cũng rất lâu không đi bách quỷ thành này rồi”

Vương Nghị mặt lộ vẻ mừng rỡ, có thể đi vào bách quỷ thành đương nhiên là tin tức tốt.

Huống chi còn có tiên sinh ở bên cạnh, và Viên Tam sơn chủ.

Thực lực của Viên Tam sơn chủ, Vương Nghị đã được chứng kiến, mạnh hơn y rất nhiều.

Về phần tiên sinh, tuy nhiều năm không gặp.

Thế nhưng là ở trong ấn tượng của Vương Nghị chính là tồn tại vô địch.

Cho dù là về sau gặp phải đại năng binh gia Lão Mặc, đi theo nó học nghệ, kiến thức rộng thế giới lón hon.

Tiên sinh ở trong lòng hắn vẫn có một chỗ nhất định.

Có hai người bọn họ ở đây, Vương Nghị an tâm hơn rất nhiều.

Giờ phút này, chỉ có thể thầm cầu nguyện tiểu đạo sĩ kia cố gắng kiên trì.

Sau khi đạt được thống nhất ý kiến, hai người một trâu một vượn lập tức xuất phát.

Vương Nghị ngự kiếm mà đi.

Lý Bình An và Lão Ngưu thì đứng ở trên hai bên bả vai của Viện Tam, theo thân hình Viên Tam di chuyển mà nhấp nhô không ngừng.

Tốc độ của bọn họ rất nhanh, không bao lâu sau đã đến Mang Sơn.

Đứng ở một bên của đỉnh núi, ngóng nhìn chân núi.

Viên Tam chỉ vào chân núi, nói ra: “Đó chính là bách quỷ thành.

Lý Bình An mở pháp nhãn ra, có thể mơ hồ trông thấy một hình dáng lớn.

Thế nhưng chịu ảnh hưởng của một loại khí tức huyền diệu, ở ban ngày cũng không có hiện thân. “Chậc chậc.” Lý Bình An thoáng có chút kinh ngạc, “nếu không phải pháp lực chuyển hóa kết cảnh, chắc hẳn là mượn nhờ một pháp khí cấp cao nào đó. Đã có thể chế tạo ra một giới cảnh, chắc hẳn pháp khí này không hề tầm thường”

Viên Tam gật gật đầu, ” Mang Sơn lão quỷ này tu vi cao thâm, lại chiếm cứ ở nơi đây nhiều năm, có một-hai cái pháp bảo đỉnh cấp bên người cũng là chuyện bình thường”

Lý Bình An mặc dù hiếu kỳ tu vi của Mang Sơn lão quỷ, nhưng suy nghĩ, lần này chẳng qua là đi tìm một bằng hữu bị bắt nhầm.

Không cần đến mình động thủ, với mặt mũi của Viên Tam cũng đủ họ nể mặt rồi.

Dù sao đây là địa bàn của người ta, lá bài tẩy của đối phương, thực lực, và chư vị thuộc hạ tất cả đều không rõ, tốt nhất vẫn không nên động thủ trước.

“Mang Sơn Quỷ thành chỉ có ở đêm tối, thời điểm mây đen che ánh trăng mới có thể xuất hiện. Viên Tam nói.

Bây giờ thời gian đến trời tối vẫn còn một khoảng, Lý Bình An để cho Lão Ngưu xử lý nồi lẩu. Lấy con gà lúc trước ra, lại cho thêm một chút khoai tây… .

Hơn nửa canh giờ, mùi thơm tràn ra ngoài.

“Tiên sinh, tay nghề vẫn là tốt như vậy”

Vương Nghị lập tức ngẩn người, hắn nhớ rõ thời điểm ở An Bắc Tứ trấn, ở nhà không nguyện ý ăn cơm, đã lôi kéo Bàn Tuấn, Triệu Linh Nhi và A Lệ Á đi đến nhà Lý Bình An ăn chực.

Về sau muốn đi nhiều, sợ mất mặt nên đổi chiến lược, thế là cố ý hỏi Lý Bình An một vài vấn đề, để hắn dạy quá giờ ăn cơm, để được ăn trực.

Lúc này, Lý Bình An mới nói muốn ở lại ăn đúng không.

Mỗi một lần đến lượt Triệu Linh Nhi hỏi vấn đề, đều đỏ bừng cả khuôn mặt, đập ba ba.

Tiểu cô nương da mặt mỏng, ngượng ngùng phải hỏi vấn đề danh nghĩa, danh chính ngôn thuận đi

ăn chực.

Có thể ăn cơm là thời điểm nàng vui vẻ nhất.

Vương Nghị không khỏi cười cười, lúc ấy chỉ nói là bình thường.

Viên Tam gắp đồ ăn, tươi mềm nhũn mùi hương.

Uống một ngụm nước canh nồng đậm, từ miệng vào đến thực quản rồi đến dạ dày, dư vị món ăn còn vương vấn quanh miệng.

“Ừm, ăn ngon!” Viên Tam hai mắt tỏa sáng, “Huynh đệ, không nghĩ tới ngươi còn có tay nghề này, đáng tiếc là không có rượu.

“Ai nói không có rượu.

Lý Bình An lấy từ bên hông ra hồ lô rượu, “Chẳng qua rượu này không thể uống nhiều, một người chỉ uống hạn chế một chén nhỏ”

Vừa uống vừa ăn, thỉnh thoảng lại nhìn thành trì phía xa.

Không bao lâu sau, đã cảm nhận được có quỷ quái hội tụ xung quanh, trong đó có không ít quỷ quái thực lực mạnh mẽ.

Nếu Vương Nghị một mình xuất hiện ở chỗ này, sắc mặt của hắn khẳng định sẽ rất khẩn trương và căng thẳng, đề phòng chuẩn bị chiến đấu mọi lúc.

Nhưng bây giờ, lại vô cùng nhẹ nhõm.

Có một loại cảm giác, hy vọng có ai đến chọc mình.

Hắn thực sự hy vọng có tên quỷ quái nào không muốn sống mò tới.

Trêu chọc bọn họ, đã lâu không thấy tiên sinh ra tay, quả nhiên có chút hiếu kỳ.

Chẳng qua cuối cùng làm hắn thất vọng rồi, khí tức cường đại của Viên Tam khiến cho quỷ quái xung quanh căn bản không dám tới gần.

Đợi đến khi bóng đêm giáng lâm, mây đen che đậy mặt trăng.

Toàn bộ bách quỷ thành lúc này mới hiện thân.

Quỷ quái xung quanh cũng không che giấu nữa, nhao nhao lao tới bách quỷ thành.

“Chúng ta đi!”

Viên Tam sải bước đi ở phía trước, Lý Bình An, Lão Ngưu và Vương Nghị đi theo ở phía sau, bước vào bách quỷ thành.

Bách Quỷ Thành mở ra, vẫn có quỷ quái đứng gác ở đó.

Quỷ quái đi ra đi vào dạng gì cũng có, nếu như nói trước đó ở bên trong phiên chợ của yêu quái, thấy được các loại sơn tinh dã quái, như vậy ở chỗ này có thể trông thấy đủ loại quỷ.

Quỷ đầu to, quỷ cổ dà, quỷ mì sợi, quỷ mặt dài, quỷ tóc đỏ…

Trước đó lúc du lịch tuần chi quốc, nhìn thấy quỷ quái, đều không có nhiều bằng hôm nay.

“Ong ong ”

Sắc mặt Vương Nghị trầm xuống, bên trong hộp kiếm sau lưng, phi kiếm cảm nhận được tà khí bang bạc không chịu khống chế mà lay động.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right