Chương 469: Tiểu quỷ
1572 chữ
Bách quỷ thành.
Địa phương Yêu ma tụ tập, giống như thành thị của nhân loại.
Đủ loại, kỳ quái lạ lùng.
Có bày quầy bán hàng dong ở ven đường, có mở khách sạn, có coi bói, bán món ăn, nếu như không phải dáng dấp bọn họ quá đáng sợ, vậy thì cũng không có gì xa lạ cả.
Hôm nay bách quỷ thành náo nhiệt dị thường, nguyên nhân chỉ có một.
Mấy ngày nay, Mang Sơn Quỷ Vương đại hôn, nhân vật bán kính trăm dặm có mặt mũi đều được mời, không tránh khỏi có mấy phần mặt mũi.
“Cái này bách quỷ thành có lọt vào pháp nhãn của tiên sinh không?”
Nhóm người Lý Bình An đi ở trên đường trong bách quỷ thành, Viên Tam vừa cười vừa nói.
“Quả thực mới lạ. Lý Bình An đánh giá bằng bốn chữ.
Nếu như không phải là cứu người gấp gáp, đúng là hắn cũng muốn cùng với Lão Ngưu đi dạo một vòng, xem tứ phía.
“Chúng ta trực tiếp đi tìm Mang Sơn lão quỷ kia.” Viên Tam đi dẫn đầu.
âm phong bùng nổ, trong địa đạo thỉnh thoảng truyền đến thanh âm thút thít nghẹn ngào.
“Đừng khóc! Đừng khóc! Muốn chết à”
Thanh âm quỷ ngục tốt truyền đến.
Người bị giam ở đây đều là bị bắt đến.
Có cô nương trẻ tuổi, có thư sinh còn mang sách bút, còn có người mặc đạo phục, tiểu đạo sĩ tuổi không lớn lắm, vân vân.
Tiểu đạo sĩ trốn ở bên trong xó xỉnh, sắc mặt tái nhợt.
Khác biệt với hắn, thư sinh trên lưng có sách bút, đang múa bút thành văn viết cái gì đó.
“Ngươi viết cái gì vậy?” Tiểu đạo sĩ nhịn không được hỏi.
“Ta? Ta viết sự việc hôm
trải qua
Tiểu đạo sĩ kinh ngạc liếc mắt nhìn hắn, trong lòng tự nhủ đã là lúc này rồi, còn muốn nhớ kỹ những chuyện này, bản thân cũng chết rồi, nhớ rồi thì cũng có tác dụng gì.
Thư sinh lau mồ hôi trên trán, nói ra: “Ta không đỗ khoa cử, cũng không biết dựa vào cái gì mà sống, thế là đành viết một quyển tiểu thuyết mưu sinh.
Lúc trước viết ra không được mọi người hoan nghênh, vốn định tới du lịch tìm linh cảm, ai biết vậy mà gặp phải chuyện này”
Thư sinh nói, trên mặt còn lộ ra hưng phấn.
Dường như bị bắt tới nơi này, cũng không phải là chuyện gì to tát.
Thật là một tên quái nhân ~ tiểu đạo sĩ thầm nghĩ.
Ngoài cửa, có một đứa bé bộ dáng quỷ quái nháy mắt, nhìn bọn họ chừng chừng. “Bành!!”
Ngay sau đó, đã bị ăn một đạp vào mông.
“Đứng gác cho tốt, đừng nhìn lung tung””
Tiểu quỷ lúc này mới ưỡn ngực.
Một bên khác, lão quỷ bất đắc dĩ thở dài một hơi, nhìn ánh mắt của đối phương, dường như đang cảm thán đồ tôn không làm được trò trống gì.
Trên thực tế, tiểu quỷ này đúng là hậu nhân của hắn.
Đáng tiếc là, cả nhà chỉ còn lại thằng này.
Lão quỷ vốn cho rằng y bát có truyền nhân, ai biết được tiểu quỷ này lại nhát gan sợ phiền phức, không thích nói chuyện, bình thường gặp phải gió thổi cỏ lay là hận không thể rúc đầu xuống đất, tu hành lại càng loạn xì ngầu.
“Ngươi ở chỗ này trông chừng, ta đi ra bên ngoài giãn gân cốt.
Tiểu quỷ gật đầu không ngừng, “. Được. .”
Đợi lão quỷ đi rồi, tiểu quỷ thấy bốn phía không có quỷ.
Liền lấy trong ngực ra vật cứng rắn, ném vào bên trong hàng rào sắt.
Đám người bị giam giữ nhìn chằm chằm vào đồ vật, giống như cái gì ăn được.
Lập tức tất cả mọi người đều nhìn về phía tiểu quỷ, tiểu quỷ sắc mặt hơi thay đổi, dường như rất hãi đối mặt với bọn họ, vội vàng quay đầu đi.
SỢ
“Là đồ ăn?”
Có người cực đói, cầm lấy đồ ăn, hình dạng giống như bánh bao,
Cắn một miếng nuốt xuống, mặc dù khó ăn muốn chết, nhưng lại là đồ có thể ăn.
Hiện tại nhét đầy cái bao tử mới là trọng yếu nhất, về sau nghĩ tiếp.
Mấy người bị giam giữ chia đồ ăn ra, trong bụng có chút đồ ăn, lúc này mới cảm thấy dễ chịu một chút.
“Tiểu quỷ, đánh bài đi” Có ngục quỷ đi ngang qua nói.
Tiểu quỷ lắc đầu.
“nhạt nhẽo ~” quỷ ngục kia nói xong một tiếng, đi lại gần đá một phát.
Tiểu quỷ bị đạp ngã trên mặt đất, dường như đã tập mãi thành thói quen, đợi sau khi đối phương đi, lại đứng lên lập tức.
Phủi bụi trên người, không muốn để lão tổ tông nhìn ra mình bị quỷ khác khi dễ.
Lão quỷ chắp tay sau lưng, đi về, sắc mặt âm trầm.
“Không có tiền đồ!”
Tiểu quỷ cúi đầu xuống, không dám nói câu nào.
“Ngươi xem, cái dáng vẻ uất uất ức ức của ngươi!”
Tiểu quỷ cúi đầu, dường như mặc kệ lão tổ tông mắng cái gì, câu trả lời của hắn chỉ có cúi đầu.
“Đi đi! Chỗ này không cần ngươi nhìn, đi ra bên ngoài mua cho ta chút Hạnh Hoa Nhưỡng về
Tiểu quỷ đáp ứng, cấp tốc chạy đi.
Nhìn xem bóng lưng của hắn, lão quỷ lại là than thở.
Hậu nhân của hắn tại sao lại có tên nhát gan sợ phiền phức như vậy.
Trên đường, tiểu quỷ thuần thục xuyên qua đám quỷ quái dày đặc đường đi,
Mua Hạnh Hoa Nhưỡng, ôm lấy rượu đang muốn chạy về.
Thời điểm đi qua hẻm đầu ngõ, bỗng nhiên bị ba thân ảnh to lớn chặn trước mặt.
“Ôm cái gì trong tay? Lấy ra cho chúng ta nhìn xem”
Tiểu quỷ lui lại một bước.
Xuất hiện trước mặt, chính là ba ác quỷ hình thể to lớn, nhìn khí tức rõ ràng không phải cùng cấp bậc với hắn.
Con quỷ bên trái kia, thấy quần áo tiểu quỷ mặc trên người, không khỏi có chút chột dạ. “Lão đại, hình như là người của quan gia.
“Quan gia?” Quỷ than hình to lớn khẽ hừ một tiếng, “Tiểu tử này không cần sợ, cực kì nhát gan. Nói xong, đã đoạt lấy Hạnh Hoa Nhưỡng trong tay đối phương, dùng cái mũi ngửi ngửi. “Ừm, Hạnh Hoa Nhưỡng, tiểu quỷ coi như hiếu kính các đại gia, cút đi”
Tiểu quỷ nhìn bọn họ chằm chằm, không dám nói lời nào.
“Nhìn cái gì, bảo ngươi cút thì cút!”
Quỷ cầm đầu đá một chân vào lồng ngực của tiểu quỷ.
“Phốc – ‘
“Keng keng!!”
Ba con quỷ theo tiếng kêu nhìn lại, thấy một người áo xanh và một con trâu ngồi tại cách đó không
Trong tay bưng một hộp ăn uống, vừa ăn vừa nhỏ.
“Phốc – ”
Lý Bình An cầm trong tay sách điều mua cách đây không lâu ném ra, nói trắng ra chính là khối đá cuội nhỏ, dùng làm gia vị xào.
Sách điều là tảng đá bị mất đi vị, cho nên gọi sách điều!
Lý Bình An lần đầu tiên biết loại thức ăn này, cũng không phải ngon, mà là tên chữ mới lạ.
Bách quỷ thành này đồ ăn quả nhiên là kì lạ.
“Tiểu tử ngươi ở nơi nào nhìn cái gì mà nhìn!”
Một tên quỷ trong đó mắng một câu.
Lý Bình An giang tay ra, biểu thị mình có làm gì đâu, không định xen vào việc của người khác.
Ba tên quỷ không có phản ứng lại hắn, đoạt rượu xong rồi đi.
Tiểu quỷ vỗ nhẹ bụi bặm trên người, đứng lên một lần nữa, ủy khuất ba ba đang chuẩn bị đi về.
“Tiểu huynh đệ, muốn hỏi thăm ngươi một chuyện”
Thanh âm như gió thanh ve kêu nửa đêm, dễ chịu. Tiểu quỷ nháy nháy mắt, ” Cái gì?”
“Ta có người bằng hữu bị bắt đến nơi này, vốn là cùng với bằng hữu đi cứu bằng hữu của bằng hữu, nhưng bây giờ ta với bằng hữu lạc nhau, hiện tại chỉ có thể tự mình đi tìm bằng hữu của bằng hữu… .”
Tiểu quỷ: mắt chữ A, mồm chữ O
“Ầy, đây là rượu của ngươi”
Lý Bình An xoay tay một cái, bình Hạnh Hoa rượu ngon xuất hiện ở trong tay của hắn.
Tiểu quỷ thần sắc thay đổi.
“Ầy, rượu của ngươi”
“... Đa Tạ.”
Sững sờ chỉ chốc lát, tiểu quỷ để Lý Bình An nói tiếp.
“Bằng hữu của ta là nhân loại, ngạch. Là tiểu đạo sĩ, ngươi gặp hắn chưa?”
Tiểu quỷ nhẹ gật đầu, “đã gặp”
“Ồ?” Lý Bình An hơi có chút kinh ngạc, vốn chỉ là tùy tiện hỏi, chưa từng nghĩ đối phương lại còn thật
sự biết.
“Chẳng qua hắn ở bên trong nhà giam, sắp bị ăn thịt.
“Không biết có thể dẫn ta đi gặp hắn không”