Chương 182: Cớ gì Vấn Kiếm
1337 chữ
Trấn Yêu quan, phòng tuyến quan trọng nhất trấn thủ Yêu tộc ở Cửu Châu.
Tu sĩ trong Trấn Yêu quan đông như kiến, kỳ nhân dị sĩ nơi đâu cũng gặp.
Từng đời thành chủ đều là những người toàn năng đến từ nho, phật, đạo tam giáo.
Qua hơn năm trăm năm luân chuyển, đến nay người trấn thủ Trấn Yêu quan là đệ tử của Đạo tổ – Thanh Huyền.
Tu đạo đã qua nghìn năm, trong thân nắm giữ ba cây kiếm tiên, kiếm thuật thâm sâu khó lường.
Hắn ở đây trấn thủ Trấn Yêu quan thiên thời địa lợi nhân hòa, chiến lực vô song đánh đến đâu thắng đến đó.
Một người trẻ thân mặc áo bào trắng vội vã bước đến trên đài cao, hành lễ với chư vị ở đó.
Thành chủ Thanh Huyền hiện đang bế quan.
Người thay thành chủ xử lý mọi chuyện trong thành thân mặc áo bào mỏng, giữa ấn đường người nam này có một nốt ruồi nhạt.
Trên mặt luôn mang ý cười, nho nhã lại vừa có vẻ ung dung.
Đệ tử nho giáo, Khổng Dương.
Bên cạnh Khổng Dương còn có một vị nam tử tiên phong đạo cốt.
Sau lưng đeo một thanh trường kiếm, phong thái hiên ngang, nhưng trên trán lại có vẻ ưu tư.
Tu sĩ đạo giáo, Dương Thánh Bạch.
“Đã bao lâu không có ai đến Trấn Yêu quan vấn kiếm rồi?”
“Một nghìn ba trăm hai mươi năm”
Khổng Dương nhàn nhạt nói.
“Cứ giết luôn là được, lấy đó làm gương!”
Một ông lão râu tóc bạc phơ, trong tay đang cầm một bình hồ lô rượu.
Một tấm áo xanh, phong đồ ngời ngời.
Khí phách bất phàm, ẩn trong đó có một sự uy nghiêm đáng sợ.
Hình như vừa mới uống rượu thì bị gọi tới đây nên tâm tình lúc này không vừa ý lắm. Xuất hiện sớm nhất là người nam trẻ tuổi mặc áo trắng, địa vị không cao lắm.
Nên mới chỉ được gọi đến đã ăn mặc rất trang trọng cùng với gương mặt vinh hạnh. Khổng Dương nhìn hắn hơi gật đầu.
Người thanh niên hiểu ý, vừa phất tay một cái.
Đã có hơn mười hai bóng người như thể muốn san bằng đất, quệt áo, hướng lên trời mà bay đi.
“Hôm nay Trương Tung đến Trấn Yêu quan vấn kiếm!”
Thanh âm vang vọng trong không trung, mang theo khí thế bức người.
Trường kiếm xuất khỏi bao.
Dưới ánh trăng, kiếm sáng lên như làn nước mùa thu sáng óng ánh.
Mười hai tia sáng từ phía sau trực tiếp đến.
Trong đó lớn nhất là dáng người mang cả thân màu đỏ, ngoài ra còn có một dáng người toàn thân toả ra màu xanh mát, trên thân mang theo sát khí nồng đậm.
Không phải người, mà là phù tướng của đạo gia.
Mũi kiếm bạc sáng loé chỉ cần chạm vào là vỡ.
Tất cả những người ở đó không ai nhìn thấy rõ động tác của đối phương.
Chỉ thấy ánh sáng hướng thẳng lên trời, sức mạnh dũng mãnh của hai tên phù tướng bị kiếm khí lẫm liệt nhấn chìm.
Ba bóng người, không vì thất bại của hai tên phù tướng mà vội rút lui.
Mà phản công càng hung hãn hơn.
Chân đạp lên bông hoa sen, lúc ẩn lúc hiện, mang theo ánh xanh dài tầm một trượng, không ngừng xoay tròn quanh thân hắn.
Mà trên người hắn, phảng phất như có lực áp bức vô hình.
Khiến người khác không tự chủ được mà sinh ra cảm giác kính nể.
Song khi ánh kiếm loé lên, có kiếm khí ép đến đỉnh đầu hắn. Gần như chỉ cách đỉnh đầu hắn vài tấc mà thôi.
Người kia vội vàng tránh ra chỗ khác, không dám ngăn cản nữa.
Người kia cũng không có ý định lấy mạng hắn, tiếp tục dũng mãnh lao về phía trước. Người kia lau mồ hôi trên trán, lần đầu tiên cảm thấy mình cách cái chết gần đến vậy.
Cùng lúc đó, phần lớn tu sĩ trong Trấn Yêu quan đều cảm nhận được sự bất thường.
Bọn họ có người tay cầm phất trần, người thì sau lưng đeo trường kiếm, người thì buộc nhuyễn kiếm ngang lưng, lại có người trong tai cầm binh khí.
Có người vuốt râu cười nhẹ, hóng hớt thôi đừng để ý
Có người sắc mặt hơi biến, thậm chí có những người toàn thân phát run.
Cảm giác áp lực nói không nên lời bao trùm lấy bọn họ.
Khiến bọn họ thở không ra hơi, nhiều tu sĩ còn không thốt ra lời.
Trận lớn của Kiếm Các mở rồi.
Trận vừa mở, Trương Tung như bị hàng ngàn sợi tơ trói lại, cử động rất khó khăn.
Y như bị rơi xuống đầm lầy, khiến hắn có cảm giác không thể làm gì được.
Đời này Trương Tung rất ít khi đánh nhau với người khác.
Số lần xuất kiếm càng ít hơn, một ngón tay là đếm hết.
Tư chất của hắn quá kém cỏi, kiếm khí dùng một bao nhiêu mất bấy nhiêu.
Tự hắn cũng thấy mình không hợp làm kiếm khách.
Nhưng mà có người nói với hắn, sau này hắn có thể trở thành kiếm khách số một thiên hạ.
Cha mẹ mất sớm, lúc đó hắn lưu lạc đã hơn mười năm.
Lúc đó hắn còn là tên nhóc miệng còn hôi sữa.
Nàng ấy nói hắn sẽ trở thành kiếm khách số một thiên hạ, lúc cười lên mắt híp như trăng lưỡi liềm. Trên đôi lông mày lại lộ ra một phần kiêu ngạo.
Nàng có một thanh kiếm.
Sau này hắn biết người vì kiếm mà sống sẽ có ngày chết dưới mũi kiếm.
Lúc hắn cảm thấy mình nghĩ quá nhiều, hắn sẽ đi luyện kiếm.
Kiếm thuật của hắn trải qua bao ngày khổ luyện chính là vì hôm nay.
Trong lòng nếu đã có hướng đi, sợ gì đường dài phía trước?
“Phá cho ta!”
Kiếm vừa vung lên, Thanh Đỉnh dài ba xích toát ra tiếng vọng thê lương, sát ý lẫm liệt. Dưới sự khống chế của hắn, kiếm vừa chém ra.
Mang theo trong đó sự bá đạo khiến người ta khiếp sợ.
Nơi mũi kiếm chĩa vào, không vật nào có thể cản.
Uỳnh!”
Từng tràng tiếng đổ vỡ uỳnh uỳnh bên tai.
Bóng người kia rơi xuống kiếm các.
Người kia rất kỳ quái, đôi mắt hắn rất sáng, khí thế bức người.
Cả người hắn như một thanh kiếm sắc nhọn.
Nhưng đôi mắt của hắn như khiến người ta cảm giác như đã trải qua nhiều thăng trầm.
Cũng không hiểu tại sao, trên thân hắn lại có khí chất mâu thuẫn đầy phức tạp.
Đám người thăm dò hắn một lượt rồi lại đánh giá tên đàn ông kỳ quái đến Trấn Yêu quan vấn kiếm. Trương Tung há miệng cười.
Hoá ra nổi tiếng là như thế này, bảo sao nhiều người muốn làm cao thủ để được người ngưỡng mộ.
Trên mặt hắn mang theo ý cười nhàn nhạt.
Một cảm giác bình tĩnh khiến người ta không thể hiểu được. “Các hạ, vì cớ gì vấn kiếm?”
Một ông lão thong thả hỏi.
“Vì một người phụ nữ”
Hắn không chút do dự trả lời.
“Đường Hiên, nàng cũng là kiếm khách của Trấn Yêu quan
Trên mặt đám người kia không giấu nổi có chút ngỡ ngàng. Trương Tung lại cười:
“Chết nhiều năm rồi, phỏng chừng các ngươi cũng chẳng nhớ”
“Hôm nay ta đến đây, là muốn mang kiếm của nàng đặt vào trong Thủ Kiếm các
Ông lão nói:
“Nếu đã là kiếm khách của Trấn Yêu quan, chết vì Trấn Yêu quan kiếm đương nhiên sẽ được đưa vào Kiếm các