Chương 231: Lại đế

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1,967 lượt đọc

Chương 231: Lại đế

Nữ quỷ nhanh như chớp lùi ra xa, đồng tử ngay lập tức co rụt lại, tức giận nhìn qua chỗ ánh sáng trắng kia xuất hiện giống như khi con cáo gặp thợ săn, cổ họng phát ra ba tiếng “khè khè” liên tiếp. “Tu sĩ phương nào dám làm càn ở đây!”

Nàng phất ống tay áo một cái, sợi tơ màu đỏ bắn ra như một mũi tên.

Lý Bình An đứng dựa ở ngoài miếu thờ, thay đổi kiếm quyết trong tay.

Kiếm khí ngưng tụ thành một vệt sáng màu trắng, ẩn chứa một sức mạnh dị thường, chặn lại lệ khí chết chóc màu đỏ như thủy triều kia.

“Bọn chuột nhắt không dám hiện thân!

Nữ quỷ áo đỏ lại rống lên một tiếng.

Có giọng nói ấm, bình tĩnh và có lực như vọng từ xa đến.

“A, không dám.

Mấy người nghe được lời này thì sững sờ.

Không phải nên nói là “ngươi không xứng” sao?

Lửa hận bùng lên trong đôi mắt như hổ dữ của nữ quỷ áo đỏ, nàng đột ngột chuyển phát mục tiêu, phóng tới nữ tử gần nàng nhất.

“Không thể để ngươi sống nữa!” Giọng nói bình tĩnh kia lại vang lên một lần nữa.

Cùng lúc đó, một màn khí từ từ được hình thành trên thân kiếm, thân kiếm tỏa ra cảm giác sắc bén, ánh sáng như mưa, nhanh như sấm sét.

“Tới đi!”

Nữ quỷ áo đỏ hét lên, thủ thế.

Keng keng…!!!

Tiếng sắt thép va chạm vào nhau vang lên liên tục, tia lửa bắn tung tóe khắp nơi.

Mỗi kiếm đều là một kích trí mạng, vô cùng nguy hiểm.

Thanh âm to như tiếng chiêng càng ngày càng vang vọng, kéo theo một sức mạnh khổng lồ, đánh mạnh vào tinh thần của nữ quỷ áo đỏ.

Lý Bình An đã ăn xong cà rốt trong tay.

Trong tay hắn không có kiếm, trên người cũng không có chút sát khí nào, cười nói: “Đến tiếp đi!” Theo giọng nói vang lên.

Trong miếu thờ, một kiếm đâm ra.

Thân kiếm phát sáng chói loá, kéo theo một tiếng thét làm cho người ta phải run sợ.

Một kiếm này vừa nhanh vừa hiểm, không cho đối phương nửa cơ hội lấy hơi.

Chỉ thấy một vệt sáng màu máu hiện lên, cánh tay phải của nữ quỷ áo đỏ đã rơi trên đất, máu me

đầm đìa.

Nữ quỷ áo đỏ giật thót trong lòng, biết một kích này của đối phương không thể đùa được.

Hai tay giang rộng, một lực vô cùng lớn bạo phát ra từ trên người nàng.

“Bùm” một tiếng vang rất lớn.

Trong lúc vội vàng mà nàng vẫn ngăn được một kiếm này.

Nhưng có điều là lực chấn động lớn liên tiếp hất bay nàng ra xa mấy trượng.

Thân thể nàng lùi lại với tốc độ cực nhanh.

“Mạnh quá!”

Nữ quỷ áo đỏ và thanh kiếm cùng ra khỏi miếu thờ.

Phi kiếm Tế Vũ tiếp tục tiến tới, bẻ cong vô số vết mưa, bắn đi vô số tên mưa.

Hạt mưa trong suốt bay ra từ mũi kiếm, giống như thanh kiếm là do nước ngưng tụ thành.

Nhẹ nhàng run rẩy phát ra từng tiếng ngân rung giữa cơn mưa.

Thân thể của nàng bị ép rất chặt, khiến cho cơ thể vốn nhẹ nhàng của nàng chấn động.

Lập tức kêu lên sợ hãi như bị Thái Sơn áp đỉnh.

Thân thể của nàng bị chấn động bay về sau, đụng ngã một gốc cây thô.

Cành cây bay tán loạn, nàng cũng bị chấn động đến nỗi ngã ra đất, không còn sức giãy dụa.

Hai tay của nàng đã mất hết sức lực, mắt tối sầm lại.

Ngực như muốn nổ tung.

Chỉ nghe ông một tiếng, suýt nữa nàng đã mất ý thức.

“Tha mang tha mang với!!”

Lúc này, nữ quỷ áo đỏ mới cầu xin tha mạng.

Từ đầu đến cuối, nàng không nhìn thấy chủ nhân của kiếm, lại càng không cần phải nói đến so

chiêu.

Ngay vào lúc này, một thân ảnh màu đen xuất hiện ở bên cạnh nàng.

Một bàn tay to mạnh mẽ tóm lấy nàng, nhấc nàng lên, đẩy về phía sau.

Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, nàng đã thoát được mũi kiếm, kiếm khí thấu xương khiến nàng không rét mà run.

“Ủa? Chạy rồi ư?”

Thực lực không giỏi nhưng lại chạy rất nhanh.

Tế Vũ dừng ở giữa không trung một lát, lập tức vòng vo, rơi xuống như sao băng, quay lại trong Dưỡng Kiếm hồ.

Trong miếu thờ, mấy người Hoàng Sơn mang biểu cảm ngơ ngác.

“Vừa rồi là cái gì!?” Có người kinh ngạc hỏi.

“Không phải là có tiên nhân đi ngang qua đây đấy chứ?”

Mấy người đều bị thương nặng nhẹ khác nhau, vội vàng vận công điều tức.

Sống sót sau tai nạn làm cho bọn họ hơi hoảng hốt.

Nếu như không phải thanh kiếm tiên kia xuất hiện đột ngột thì chỉ sợ là bây giờ bọn họ đã biến thành cái xác không hồn.

“Chắc hẳn đây là tu sĩ trong truyền thuyết?”

Hoàng Sơn gật đầu, “Ta đã từng thấy có người ngự kiếm, nhưng chỉ có điều là không lợi hại được như vậy”

“Chúng ta đã gặp được tu sĩ sao? Hắn sẽ nhận chúng ta làm đồ đệ sao”

Đỗ Châu vui mừng nói.

Không chỉ mình Đỗ Châu có ý nghĩ này mà mấy người còn lại cũng rất vui mừng.

Luyện khí sĩ cũng không phải là rau cải trắng có thể thấy đầy ngoài đường, ngược lại là vô cùng hiếm gặp.

Đừng nói đến vùng nông thôn nghèo nàn, ngay cả thành phố hơi lớn một chút cũng khó có thể trông thấy luyện khí sĩ.

Nói gì đến tiếp xúc, khó càng thêm khó.

Không lâu sau, Lý Bình An mang theo một sọt củ cải, ung dung trở về.

Hoàng Sơn mở to mắt, không nhịn được, nói: “Ngươi thật sự may mắn đấy nha.

“Hả ~” Lý Bình An đặt cái sọt xuống, “Sao thế?”

Đỗ Châu cười nói: “Đừng hỏi, sợ doạ ngươi mất, tình huống kia chậc chậc.

Đỗ Châu nhớ tới tình cảnh khi nãy kia, vẫn hoảng sợ.

Ở trước mặt nữa quỷ, bọn họ chỉ như đứa trẻ bị đùa bỡn trong lòng bàn tay.

Trái lại, nữ quỷ khi đối diện với chuỗi phi kiếm cũng trở thành đứa trẻ giống như bọn họ, không có tí sức phản kháng nào.

Đỗ Châu lắc đầu, cảm thán: “Ai, thiên ngoại hữu thiên, nhân ngoại hữu nhân mà ~

Lý Bình An nói: “Ăn chút cà rốt đi, để ta chữa thương cho các ngươi”

“Cảm phiền” Hoàng Sơn gật đầu nói cảm ơn.

“Hoàng huynh, ngươi nghĩ liệu nữ quỷ kia có quay lại hay không?” Một võ giả lo lắng nói.

Hoàng Sơn trầm ngâm một lát, “Chắc là sẽ không, nữ quỷ kia chịu đau đớn như thế nên không dám

tới nữa đâu.”

10:50

“Nữ quỷ không quay lại thì tiên nhân đã ra tay kia cũng sẽ không tới đâu, ta còn muốn tận mắt chứng kiến phong thái của một tiên nhân

Đỗ Châu nhìn ra ngoài miếu thờ, vẻ mặt tràn ngập mong chờ.

Với võ giả bình thường thì xem ra tu sĩ cũng không khác gì tiên nhân.

“Ha ha, ta thấy ngươi muốn bái người ta làm sư phụ ý.

“Nói nhảm, ai không muốn đi con đường tu hành, đắc đạo trường sinh chứ”

Lý Bình An cười nhạt một tiếng, rút ngân châm ra, chữa thương cho mấy người…

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right