Chương 230: Nữ quỷ áo đỏ
1315 chữ
Vậy mà con thỏ xám lại ngay lập tức quỳ trước Lý Bình An.
Lý Bình An hơi ngạc nhiên, cười thích thú.
Con thỏ xám quỳ trước Lý Bình An, hơn nữa còn kéo đến mấy cây cà rốt, chỉ chỉ con thỏ trắng đang ở trong tay Lý Bình An, tuy lít nhít không nói được tiếng người nhưng ý nghĩa rất rõ ràng là muốn đổi cà rốt lấy con thỏ trắng trong tay Lý Bình An.
Cà rốt nhìn có vẻ khá ngon, kiếm được cà rốt như thế này trong thời tiết này cũng không dễ.
Lý Bình An hơi do dự, đưa tay nhận cà rốt.
Con thỏ xám vui mừng, vội vàng dập đầu hai cái với Lý Bình An.
Lý Bình An nhận cà rốt, gật đầu hài lòng, sau đó đột ngột vươn tay rất nhanh, túm cổ con thỏ xám trong khi nó còn chưa kịp phản ứng.
Lý Bình An nói: “Tốt, bây giờ ta có hai con thỏ”
Con thỏ xám có vẻ hoảng sợ, muốn khóc.
Ngươi người này sao lại không giữ chữ tín vậy –
Lý Bình An mỉm cười: “Thế này thì sao ngươi dẫn ta đi tìm nhiều cà rốt hơn, sau đó ta sẽ tha cho ngươi.”
Thỏ xám và thỏ trắng liếc nhau, hình như cũng biết rõ hoàn cảnh hiện tại mình đã là cá nằm trên thớt, người ta là dao thớt, chỉ còn cách tin tưởng đối phương, thế nên đành phải dẫn Lý Bình An đến hang động của bọn hắn.
Con thỏ xám quay đầu nhìn thoáng qua con thỏ trắng đang bị Lý Bình An tóm trong tay, nhanh chóng đào được một đống củ cải được chất thành ngọn núi nho nhỏ ở trong hang động.
Đây là đồ ăn trong mùa đông của bọn chúng, cũng là sính lễ mà con thỏ xám đã chuẩn bị để cầu hôn con thỏ trắng.
Con thỏ xám đẩy nhẹ củ cải một cái, hình như muốn nói: “Chỉ cần ngươi thả lão bà của ta ra thì tất cả chỗ này đều là của ngươi”
Lý Bình An đưa tay bắt nó: “Hồ đồ! Ăn thịt hai ngươi rồi thì tất cả chỗ cà rốt này cũng trở thành của
Thỏ xám: ...
Thỏ trắng: 1 TTT
Sao trên thế giới này lại có người có thể xấu xa đến vậy.
Lý Bình An không nhịn cười được nữa, thả hai con thỏ nhỏ ra.
“Đùa các ngươi đấy, hãy nhớ kỹ con người là xấu xa nhất trên thế giới này, sau này đừng dễ tin lời hứa hẹn của kẻ mạnh”
Hai con thỏ nhỏ ngây ngốc chớp chớp mắt.
Lý Bình An cầm hai cây cà rốt, lau qua loa bằng tay áo, đưa cho Lão Ngưu một cây, quay đầu, đi
“Nhận mấy cái dập đầu của ngươi mà không ăn thì thiệt cho ngươi quá”
Lý Bình An ném qua một bản trích công pháp luyện khí.
Đây là kết quả lục soát được ở trên người sứ giả di tộc, chỉ có điều là không có tác dụng gì với Lý Bình An mà thôi.
Lý Bình An vẫn giữ lại nguyên vẹn, chuẩn bị bán lấy tiền.
Hai con thỏ nhỏ tò mò nhìn công pháp luyện khí kia.
Lý Bình An đã đi được một quãng rồi nhưng bỗng nhiên con thỏ xám và con thỏ trắng kia lại chạy theo, trên đầu đội một cái sọt chứa đầy cà rốt và một số đồ ăn khác.
Hai con thỏ nhỏ trịnh trọng làm một lễ với Lý Bình An rồi bỏ chạy thật nhanh.
Lý Bình An cười, cầm lấy cái sọt.
Trong miếu
Ầm ầm… Ầm ầm!
Mấy người còn chưa kịp vui mừng vì Đỗ Châu đã hồi phục thì một tràng âm thanh chói tai vọng xuống từ trên mái nhà.
âm thanh ấy nghe như là có một con rắn đang bò phía trên.
Mấy người thay đổi sắc mặt ngay lập tức: “Là yêu nữ kia”
Ken két… Két két!!
âm thanh chói tai giống như có người dùng móng tay cào vào tấm bảng vang lên khiến cho cả đám người phải nhăn nhíu lông mày.
“Quả nhiên là yêu nữ kia!”
Mấy người đồng loạt đứng dậy, rút đao kiếm ra.
Mặc dù đầy đủ khí thế nhưng nhìn nét mặt thì có vẻ bọn họ cũng không muốn đối mặt với yêu nữ này.
Trên đường đi, bọn hắn bỗng nhiên bắt gặp yêu nữ này đúng lúc đối phương đang nuốt một đứa trẻ con, thiếu hiệp giang hồ thấy chuyện bất bình chẳng tha, nhưng kết quả lại thành đã không phải đối thủ của đối phương mà còn bị người ta đuổi suốt một đường.
Hoàng Sơn thở hổn hển, nắm thật chặt đao trong tay, phân phó hai người trong số họ: “Hai người các ngươi đi bảo vệ Đỗ Châu và vị lang trung kia”
“Lang trung kia đâu?“Bây giờ Hoàng Sơn mới nhận ra không thấy Lý Bình An đâu.
“Vừa đi ra ngoài rồi!”
Đỗ Châu bị thương, còn lang trung mù kia lại vừa mới cứu Đỗ Châu nên sẽ không bỏ mặc đối phương.
Cửa miếu thờ bị đụng đổ rầm rầm, là một nữ quỷ mặc bộ đồ màu đỏ đáng sợ, vẻ mặt dữ tợn. Hoàng Sơn quát to một tiếng, vung đao chém.
Chỉ có điều là lại bị nữ quỷ áo đỏ cẩn thận dùng hai tay cản lại dễ dàng khiến cho người nhìn nghẹn
họng, trân trối.
Sau đó vung lên: “Rầm…
Hoàng Sơn vội vàng nhảy lên, tường miếu sau lưng xuất hiện một vết nứt rất lớn, đất đá bay tung toé, thấy mà giật mình.
Bóng dáng hai bên đan vào một chỗ.
Tốc độ của bọn hắn càng lúc càng nhanh, đến nỗi người ngoài không thể xen tay vào được.
Nhưng, Hoàng Sơn giỏi nhất cũng chỉ duy trì được vỏn vẹn mấy hơi thở dốc đã bị đánh bại.
“Cùng xông lên!”
Nữ tử vung binh khí trong tay, tấn công cùng lúc với một vị võ giả khác, mỗi người một bên trái, phải.
Cùng một vị khác võ giả một trái một phải, đồng thời công tới
Ánh sáng của đạo trắng như tuyết, tạo thành một tấm lưới lớn, không có kẽ hở!
Nhưng tiếng đao đột ngột dừng lại, im bặt, nữ tử chỉ cảm thấy toàn thân lạnh toát.
Nàng có thể cảm nhận được rõ ràng có một linh hồn tồn tại sức mạnh khổng lồ đã khóa chặt mình, dường như chỉ cần mình cử động nhẹ thì sẽ nhận được một đợt tấn công như mưa rền gió dữ.
(mưa to gió lớn)
Nữ quỷ áo đỏ xuất hiện trước mặt nàng, một bàn tay mạnh mẽ nắm cổ nàng, cười lạnh: “Các ngươi thật sự to gan, đây là nơi nào, chưa biết rõ ràng mà đã dám gây sự với lão nương!”
Hoàng Sơn vung đao muốn cứu.
Hồng Y nữ quỷ phất ống tay áo một cái,
“Bup… Ram!”
Hoàng Sơn phun máu, bay ra ngoài, cánh tay phải vặn vẹo vào trong.
Cương đao tốt nhất cũng bị đánh thủng một lỗ lớn.
Mấy người còn lại nhìn cảnh này chỉ cảm thấy tay chân lạnh ngắt.
Đây… Hoàn toàn không cùng đẳng cấp!
Đúng lúc này có một ánh sáng kiếm màu trắng bay từ bóng tối bên ngoài vào, giống như một tia sáng mặt trời lúc rạng đông, đâm thủng một góc miếu thờ.
Chỉ trong nháy mắt, nữ quỷ áo đỏ hét thảm một tiếng.
Lý Bình An đội mũ tơi đứng ở bên ngoài miếu thờ, uống một ngụm rượu mạnh, nhai nốt nửa củ cà rốt…