Chương 249: Da vàng

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 3,321 lượt đọc

Chương 249: Da vàng

1207 chữ

“Đứng lên!”

Chân Lý Bình An nhẹ nhàng nhảy lên.

Áp lực vô hình trên thân những người ở đó liền biến mất, bọn họ thở ra một hơi.

Bóng dáng người kia lơ lửng giữa không trung từ từ mở miệng nói: “Xem ra các hạ cũng là người tu hành! Nếu đã là người tu hành, nên biết tôn ti trật tự, sao dám hành động bừa bãi như thế được.

“Giả thần giả quỷ”

Lý Bình An để lộ khí, một nguồn sức mạnh to lớn đột nhiên bùng phát.

Chỉ cảm thấy luồng khí nóng phả lên mặt, bóng dáng tiên nhân chấn động lung lay như sắp rơi. Cuối cùng cứ vậy mà biến mất.

“Tìm chết!”

Pho tượng thần kia hóa thành một bãi máu, hai tay giơ lên.

Bóng dáng người kia lơ lửng giữa không trung từ từ mở miệng nói: “Xem ra các hạ cũng là người tu hành! Nếu đã là người tu hành, nên biết tôn ti trật tự, sao dám hành động bừa bãi như thế được. “Giả thần giả quỷ”

Chỉ cảm thấy luồng khí nóng phả lên mặt, bóng dáng tiên nhân chấn động lung lay như sắp rơi.

Cuối cùng cứ vậy mà biến mất.

Một trận gió mạnh thét gào, như là sấm sét trong mùa xuân, hình thành khí thế cực lớn, cuốn gói bay tới chỗ đám người.

Lý Bình An tay nắm thanh đao, đao xuất ra như gió mát thổi qua mặt.

“Uỳnh!“một tiếng, những người ở rất gần đó đều cảm nhận được một luồng khí bỏng rát.

“Phù.”

Mũ đao chém ra một đường cong, giống như những đám mây lang thang ở ngoài trời kia.

Tưởng thờ ơ lạnh nhạt, nhưng hóa ra lại mang theo sát tâm khiến người ta sợ hãi.

Cái tên giả thần giả quỷ này còn chưa kịp kêu thảm một tiếng, đã bị chém ra thành hai mảnh, không còn âm thanh nào nữa.

Hóa ra chỉ là một con chồn.

Chồn à…có ăn được không?

Sở Vận lúc này vẫn đứng ngốc tại chỗ, lúc này bọn họ mới hiểu ra.

Hóa ra cái người tự xưng là thần tiên ban nãy chỉ là một con yêu quái biến thành lừa gạt bọn họ. “đại…đại thúc”

Lý Bình An thản nhiên cất nồi và giàn nướng vào.

“wa, đại thúc, ngươi lợi hại quá.”

“đại thúc đại thúc, ngươi làm cách nào biết hắn là yêu quái?”

“đại thúc hóa ra ngươi mới là thân tiên á

Một đám người vây quanh Lý Bình An líu lo, ngươi một câu ta một câu nói mãi không ngừng nghỉ. Tiên nhân chân chính người ta rất khiêm tốn, vừa nghĩ thế ma fminfh vừa nãy có thể khoác vai bám cổ với người ta, bọn trẻ không khỏi phấn khích.

“đại thúc, ngươi biết đi mây về gió không?”

“đại thúc, tu hành có thật sự sẽ trường sinh không, vĩnh viên lưu giữ thanh xuân không?”

Sở Vận tò mò đưa mắt hỏi.

Tuy đã biết tiên nhân kia là yêu quái, nhưng mà ban nãy khi nghe người kia nói, quả thực khiến Sở Vận có chút rung động.

Vĩnh viễn trẻ đẹp, điều này với những cô gái có sự hấp dẫn khó mà từ chối.

Lý Bình An khẽ cười, bỗng nhiên chỉ phía sau những người đó: “các ngươi nhìn xem đó là gì?”

HO?

Bọn họ lũ lượt quay đầu nhìn.

“có gì đâu?”

“cái gì á?”

Bọn họ trừng to đôi mắt hiếu kỳ quay đầu nhìn, chỉ là chả có cái gì kỳ lạ hết á.

Sở vận là người phản ứng đầu tiên, quay đầu lại.

“ai, tiên nhân đại thúc đâu!”

Lý Bình An vừa đứng ở đó giờ đã không thấy đâu.

Trống không, như chưa từng xuất hiện.

Một trận gió từ ngoài miếu thổi vào, mang theo một chút mát mẻ.

Sáng sớm bên bờ sông sương mù dày dặc, núi nói bị bao phủ bởi một màu trắng xóa.

“Lão Ngưu, thổi lửa to lên một chút”

Khói nghi ngút, nướng từ từ.

Chốc lát, có mùi hương kỳ lạ tỏa ra từ trong thịt.

Thịt chồn không chỉ tốn củi, hơn nữa còn có mùi hôi thối, ăn vào miệng tỏa ra một mùi hôi khó tả. Nhưng mà con chồn này dù sao cũng tu luyện thành tinh rồi, hất thu linh khí đất trời.

Cho nên hương vị này không phải những con chồn thường có thể so sánh được.

“ừm, mùi vị không tệ”

Lý Bình An cắn một miếng, gật gù nhận xét.

Quan trọng nhất là ăn cái của này xong, trong cơ thể rất nhanh liền cảm nhận được có một luồng khí nóng bốc lên, có cảm giác như muốn đốt cháy tất cả.

Chẳng qua, rất nhanh đã bị Lý Bình An áp xuống.

Những môn võ này chỉ thích săn mấy con yêu thú, rồi dùng máu thịt của yêu thú để bồi bổ gân cốt. Tranh thủ lúc ăn cơm, Lão Ngưu lật bản đồ ra, xem xem bọn họ có đi đúng đường không.

Sau đó một người một trâu nhằm hướng núi Long Hổ mà đi.

Huyện Tính Châu, thuộc quận Hà Đông.

Núi Long Hổ Hà Đông, cũng từng là một cái tên nổi danh.

Một một đời thiên sư bất kể là ở Đại Tùy, thậm chí là ở Cửu Châu, đều nhận được sự kính trọng của người khác.

Có thể cùng đặt lên bàn cân với Thiếu Kiến Đại Tùy và Hoài Lộc Thư Viện.

Chỉ là theo sự thay đổi của thời gian, núi long hổ dần dần héo tàn, yếu kém.

Bây giờ cũng chỉ còn xót lại tòa Quan Hòa đã từng là truyền thuyết.

Trên đường, có một vị đạo trưởng thân mặc trường bào, ngồi ngay ngắn trên ghế gỗ.

Tay trái cầm phất trần, tay phải cầm một thanh thước ngọc.

Mắt nhìn một người phụ nữ xinh đẹp ngồi đối diện, miệng nở một nụ cười thần bí.

“đạo trưởng, ngài xem ta…”

Người phụ nữ xinh đẹp kia mặc bộ cẩm bào bằng tơ tằm, thắt lưng màu ngọc.

Nhìn có vẻ rất giàu có, dáng người lồi lõm thích thú.

Lão đạo sĩ nhìn chằm chằm bộ ngực nguy nga kia, lời nói thành khẩn.

“Phu nhân, bần đạo là người ăn ngay nói thẳng”

Người phụ nữ xinh đẹp kia lo lắng sợ sệt nói: “Đạo trưởng cứ nói, ta có thể chịu đựng được. Lão đạo sĩ hút nước dãi: “ta có thể cảm nhận bằng tay thử không?”

Hả? Chát!

Lão đạo sĩ sờ gò má đang ửng đỏ của mình, bất lực thở dài.

Nhìn bóng lưng người ta rời đi, oan ức nói: “ôi xã hội bây giờ lòng người quá phức tạp mà, đã bảo bần đạo là người ăn ngay nói thẳng mà..

Thấy trời đã không còn sớm, đạo sĩ đang định thu sap rời đi.

Lại nhìn thấy một người đi lại chỗ hắn, vốn không cảm thấy có gì kỳ lạ.

Chỉ thấy hồ lô đeo trên thân người này, thế mà là của hắn.

Lão đạo sĩ nhíu mày: “Ai yo, tiểu tử ngươi!”

Lý Bình An mỉm cười, chắp tay nói: “Chào lão Thiên Sư.

Lúc đầu hắn ở Ngọc Môn Quan, là lão đạo sĩ này cướp bánh nướng của hắn.

Hai người kết duyên từ đó, Lý Bình An giới thiệu Tần Thời cho hắn ta, hắn ta lại tặng cho Lý Bình An dưỡng kiếm hồ lô.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right