Chương 250: Bạch Ngọc kinh

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1,904 lượt đọc

Chương 250: Bạch Ngọc kinh

1298 chữ

“Đi đi, đi uống rượu thôi.”

Lão đạo sĩ kéo tay Lý Bình An dắt đi.

“Lão nói cho ngươi nghe, mấy tên đệ tử mà ngươi giới thiệu cho lão quả thực không tồi~ chỉ là bọn chúng có chút cứng ngắc, bất kể chuyện gì cũng cố chấp cho bằng được.

Vừa nói, vừa mua một ít rượu thịt.

Được hôm lão đạo sĩ hào phóng”cái này, cái này,....lấy hết.

Lý Bình An gật đầu cười.

Chủ quầy cười nói: ” Ài yo, mua nhiều ghê nhỉ, tổng thiệt hại hết hai mươi lượng bạc nhé”

“Hai mươi lượng bạc đúng chứ?”, lão đạo sĩ mò túi áo, cố ý nói to, “ai yo, hình như hôm nay lão ra ngoài quên mang theo tiền rồi”

Sau đó quay lại nhìn Lý Bình An.

Rặn ra từng câu từng chữ, “vậy…thì làm sao đây?”

Nụ cười trên mặt Lý Bình An cứng đờ.

Giây tiếp theo, quả quyết nằm vật trên mặt đất, toàn thân co rúm, một tay còn tự bóp nhân trung

“Ta…phát bệnh rồi!”

Lão đạo sĩ nhìn Lý Bình An, cảm thán một câu trong lòng.

“Đúng là trường giang sóng sau xô sóng trước, sóng trước ngã nhào trên bãi cát”

“Khiến ngài tốn tiền một phen rồi. Lý Bình An rất lấy làm tiếc nói.

Lão đạo sĩ ngoài cười nhưng trong lòng không cười, nói: “không sao, chút tiền thôi ý mà.”

Đi dọc theo con đường núi, rất nhanh đã nhìn thấy toàn bộ diện mạo của núi Long Hổ.

Một người đứng trên một hòn đá rất to, đang siêng năng luyện quyền.

Ngẩng đầu ưỡn ngực, gương mặt kiên nghị.

Giống như một toà núi, nguy nga không thể lay động.

Chính là cậu chàng nói lắp Tần Thời.

Cậu ta quay đầu, nhìn thấy bên cạnh sư phụ mình còn có một người khác, lặng im một chút. Sau đó, trên gương mặt đen đen lộ ra vẻ mừng rỡ.

“Tiên sinh!”

Lý Bình An cười cười rồi vỗ vai của hắn, “Bớt nói lắp nhiều rồi”

“Tiên…tiên sinh sao ngươi có thời gian rảnh đến đây vậy.”

Tật nói lắp của Tần Thời vẫn chưa khỏi.

“Nghe bảo núi Long Hổ có nghi lễ khai sơn, nên đặc biệt đến đây mở mang tầm mắt.

Tần Thời cười thật thà, trước lúc đến núi Long Hổ.

Trên thế giới này hai người đốt tốt với hắn ngoại trừ mẹ, người con lại chính là Lý tiên sinh.

Không chỉ cứu hắn một mạng, ngay cả việc bái sư núi Long Hổ may mà nhờ có Lý tiên sinh.

Lão đạo sĩ trong tay cầm đồ đã mua, “Ta đi chuẩn bị cơm tối, Tần Thời ngươi đưa tên tiểu tử thối này đi chơi đi”

Tần Thời vội vàng gật đầu.

Trong khu rừng trúc xanh ngát, có một con đường rộng khoảng một trượng. Hai bên là trúc, giống nư một con mương

dài.

Trên đường, Tần Thời giới thiệu cho Lý Bình An những thắng cảnh trên núi Long Hổ.

Từ đường này đến đường khác kéo đằng đông lôi đằng tây.

“Sư phụ ngươi dạy ngươi những gì rồi?” Lý Bình An thuận mồm hỏi.

“Chỉ dạy ta một chiêu”

“Một chiêu?”

“Ừm” Tần Thời gật đầu.

Mấy năm trước, lão đạo sĩ đưa Tần Thời đến núi Long Hổ.

Ngày ấy lúc bái sư, bèn dậy cho hắn một bộ quyền pháp.

Tần Thời phấn khích luyện một lúc là thuộc, sau đó hắn bảo lão đạo sĩ dạy cho hắn mấy chiêu nữa. Lão đạo sĩ bèn nói: “Luyện tiếp đi!”

Thế là Tần Thời lại luyện thêm hơn nửa tháng, cảm thấy mình đã thấu hết bộ quyền này rồi.

“Sư phụ, ta muốn học chiêu nữa.

Lúc đó, lão đạo sĩ đang xem xuân cung đồ, đầu cũng không buồn ngẩng lên nói.

“Không cần nhiều chiêu, luyện cho thông!”

Nếu là người khác, sợ rằng sớm đã nóng ruột.

E rằng lão đạo sĩ này chỉ biết đúng một chiêu này thôi?

Tuy vậy Tần Thời là một người cứng đầu, nếu đã bái lão đạo sĩ làm thầy, những lời lão đạo sĩ nói hắn đều tin tưởng.

Thế là lại kiên trì luyện luyện đi luyện lại từng chiêu, theo thời gian trôi qua.

Tuy chỉ là một chiêu đơn giản, nhưng sau khi luyện thông có cảm giác như mở ra chân trời mới.

“Tiên sinh, đây đây…đây là Bạch Ngọc Kinh Kinh, đây là nơi dữ dội nhất nhất nhất trong núi Long

Hồ.”

Tần Thời và Lý Bình An dừng lại trước một tòa tháp cao.

Tòa tháp cao cao, đứng sừng sững yên tĩnh ở đó.

Bạch Ngọc Kinh trên trời, mười hai lầu năm thành.

Thần tiên sờ đầu ta, kết tóc nhận trường sinh.

Nhìn từ phía xa, tòa lầu các như một thanh kiếm sắc bén đang treo ngược, lơ lửng giữa mây xanh. Tỏa ra khí áp ào ào mãnh liệt, bất kỳ ai cũng không ngờ được rằng.

Trong nơi thâm sơn này, thế mà lại có một tòa lầu rộng lớn như vậy.

Những mái hiên xếp chồng lên nhau, từng tầng rồi từng tầng, mỗi tầng trong tòa lầu đều có bàn

thờ.

Cảnh tượng đẹp lạ hùng vĩ, tổng cộng có mười hai tầng.

Mỗi tầng đều có một thềm đá thẳng tắp, men theo góc tháp kéo dài đến tận đỉnh tháp.

Tần Thời giải thích: “Bạch Ngọc Kinh chính là thánh địa của núi Long Hổ, được xưng là thắng cảnh non nước, nơi ở của thần tiên. Bởi vì có nó, nơi này có có thể trấn áp tất cả…thuật pháp, đánh đâu thắng đó, khó mà rung chuyển.

Sư phục nói….nói tu sĩ tam phẩm đứng trước mặt nó pháp thuật nào cũng không thể thi triển. Thần kỳ như thế sao?

Lý Bình An tò mò hỏi: “có thể vào xem thử không?”

Tần Thời lắc đầu, “Chúng ta…chúng ta không vào được đâu, sư phụ nói Bạch Bạch Ngọc Kinh vẫn

đang chờ một người có duyên.

Lý Bình An nghĩ ngợi.

Có thế trấn áp tất cả các loại pháp thuật? Tương đương với đá cấm ma.

Lại còn chờ người có duyên.

Sao nghe giống như tất cả đều chuẩn bị cho mình vậy.

Lý Bình An cười, có lẽ là do mình nghĩ nhiều thôi.

Tần Thời nói, “Tuy không vào được, nhưng chúng ta có thể đến gần xem thử”

Lý Bình An bước lên trước hai bước, dừng lại chỗ bia đá.

Đề phòng vạn nhất, vẫn là nên đứng chỗ xa nhìn vậy.

Lý Bình An không muốn dính phải rắc rối. “Tiên sinh…chúng ta đến gần xem thử.

Lý bình an cười, “Thôi, đứng ở đây là được rồi”

Tần Thời bắt đầu nghi ngờ.

Lúc này, lão đạo sĩ từ phía xa chạy tới.

“Tiểu Tử thối sắp ăn cơm rồi! ồ, ở đây làm gì?”

Tần Thời nói: “Ta…ta đưa tiên sinh đến tham quan Bạch Ngọc Kinh.

Lão đạo sĩ gật đầu, “ Đứng xa thế này làm gì?”

Lý Bình An khẽ họ một tiếng: “ Đứng đây là được rồi, ta sợ đến gần sẽ xảy ra chuyện

Lão đạo sĩ cười ha hả, “Xảy ra chuyện? Có thể xảy ra chuyện gì được?”

Lý Bình An cũng không rõ sẽ xảy ra chuyện gì, nhưng trong lòng hắn dấy lên một dự cảm không lành.

“Vẫn là…bỏ đi”

Lão đạo sĩ khoát tay, “ Aii, yên tâm, có lão phu ở đây có thể xảy ra chuyện gì chứ? Chẳng lẽ ngươi có thể làm sụp núi Long Hổ sao?”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right