Chương 472: Quyết đoá
1607 chữ
Thanh âm không lớn, nhưng trong chớp mắt đã đè ép các âm thanh ồn ào xung quanh khác làm cho cả hội trường chìm vào tĩnh lặng.
Mang Sơn Quỷ Vương nheo mắt lại, nhìn từ trên xuống dưới đánh giá con người đột nhiên xuất hiện này.
“Túc hạ là?”
Lý Bình An chắp tay lại nói: “Tại hạ Lý Bình An, là tiên sinh của hắn”
Tiên sinh?
“Mang Sơn Quỷ Vương nhìn người đàn ông trước mặt, hắn không khỏi nảy sinh nghi ngờ. Hắn ta không thể nhìn thấu người đàn ông này, người này dù đang ở trên địa bàn của hắn vẫn có thể điềm tĩnh và ung dung đến mức độ này.”
“Có thể ở chỗ này thành lập Quỷ thành, thu lưu oan hồn quỷ quái, đồng thời thành lập trật tự, không thể bỏ qua công lao của Quỷ Vương” Lý Bình An lạnh nhạt nói. “Chỉ là.
Đầu tiên hắn khẳng định công lao của Mang Sơn Quỷ Vương. Nơi đây không có một triều đại thống nhất, trật tự hỗn loạn, từng vùng lãnh thổ san sát nhau.
Ở nơi này quản lý âm phủ được Thiên đế sắc phong là Thành Hoàng còn không có. Quỷ Vương thành lập Bách Quỷ thành đã có thể thu lưu cô hồn dã quỷ, thành lập trật tự còn duy trì ổn định.
Chỉ là cách làm của Mang Sơn Quỷ Vương như này. . .
Lý Bình An nhìn lướt qua những phụ nữ có thai bị trói giữa sân, còn có những hài đồng bị phanh thây kia, đủ cho lão quỷ chết không hết tội.
Lý Bình An do dự, giết hay là không giết?
Mọi sự trên thế gian lúc nào cũng vậy không thể đơn giản mà giải quyết triệt để, Nếu đơn thuần giết một Quỷ Vương như hắn thì cũng không giải quyết được vấn đề.
Ông —!!!
Tiếng kiếm vang vọng trên không trung.
Lúc này, cả đám quỷ quái trong sảnh đường đột nhiên biến đổi sắc mặt.
Ngay sau đó, một luồng uy áp mạnh mẽ bao trùm cả không gian, ép cho chúng nó không thở nổi, khiến chúng phải toàn lực để ứng phó.
Nguồn lực lượng kia cường đại khiến cho người ta phải run rẩy, tựa như linh hồn bị trói lại làm cho bọn chúng hít thở không thông.
Mang Sơn Quỷ Vương sửng sốt, hắn không ngờ đối phương dám quang minh chính đại ra uy.
Phải biết đây chính là địa bàn của hắn, Mang Sơn Quỷ Vương mười phần tự tin đối với thực lực của bản thân .
Huống chi hắn đang ở Bách Quỷ thành, có ưu thế là có sự gia trì đặc biệt của vùng đất này.
Điều này còn chưa tính đến thuộc hạ của hắn ở trong Bách Quỷ thành. Dù cho thực lực của chúng yếu hơn, nhưng trong đó có không ít nhất đẳng cao thủ.
Thế nhưng đối phương lại không cố kỵ chút nào.
Trường hợp thứ nhất đối phương là một thằng điên, thứ hai đối phương có đủ thực lực để xóa sổ mình.
Mang Sơn Quỷ Vương vô thức nhìn vào đôi mắt của đối phương, Chỉ thấy trong mắt của đối phương lóe lên một tia sáng kỳ lạ,nó thu hút hắn ta một cách mãnh liệt.
“Các hạ.Đây là ý gì?”
“Không dối gì Quỷ Vương, Lý mỗ đang quyết định sinh tử của Quỷ Vương cùng chư vị ”
Lý Bình An thành thật nói.
Lời vừa nói ra, bốn phía lập tức vang lên những tiếng xì xào bàn tán, những âm thanh này đều bị đè
nén đến nhỏ nhất có thể.
Lúc này, từng thớ thịt trên mặt Quỷ Vương giật giật, rất dữ tợn, so với khí độ của hắn ngày thường như hai người khác nhau.
Trong đôi mắt ấy, thậm chí còn lóe lên một tia sáng đỏ.
Hắn phẫn nộ muốn đứng lên xé nát đối phương.
Nhưng chút lý trí còn sót lại của lão quỷ lại không cho phép hắn làm như thế.
Từ giọng điệu, thần thái của đối phương mà phán đoán, rõ ràng đối phương không phải là một người điên, vậy cũng chỉ còn trường hợp thứ hai mà thôi.
Chỉ trong một cái nháy mắt, trong đầu Quỷ Vương hiện lên vô số tình huống sắp xảy ra.
Cuối cùng, nó khóa chặt ánh mắt vào người của Viên Tam đang ở bên cạnh đó.
Vương Nghị là Viên Tam mang tới, người áo xanh lại là sư phụ của Vương Nghị.
Như vậy Viên Tam và người áo xanh này cũng là người quen.
Cùng lúc đó, Viên Tam đã nhận ra ánh mắt của Quỷ Vương.
Trong lòng hắn ta nghi ngờ, “Liệu Lý Bình An có thật sự có sức mạnh như vậy không?” Viên Tam do dự thật lâu, sau đó hắn ho nhẹ một tiếng: “Lý huynh, lão quỷ này ta biết phẩm hạnh mặc dù không ra gì, thế nhưng hắn chung quy lại có thể đảm bảo bình an cho một phương, không có có công lao cũng cũng có khổ lao. . .”
Viên Tam không biết Lý Bình An rốt cuộc có thực lực diệt toàn bộ Bách Quỷ thành hay không. Nhưng hiện tại, hắn coi như là Lý Bình An có thực lực này.
Dù sao thì bất kể hắn nói như thế nào, cũng không đắc tội ai.
Quả nhiên, khi nghe hắn nói vậy thần sắc của Mang Sơn lão quỷ đã trở nên thoải mái hơn nhiều.
Lý Bình An yên lặng nhìn qua Mang Sơn Quỷ Vương, rồi nhìn lại bầy quỷ, hắn không biểu đạt thái độ
Tế Vũ kiếm tỏa ra ánh sáng rực rỡ, lơ lửng trên không trung của Bách Quỷ thành.
Mang Sơn Quỷ Vương hiển nhiên là đã nhận ra sự tồn tại của thanh kiếm, nó có ý đồ dùng khí tức của Bách Quỷ đề thăm dò thanh kiếm này.
Nhưng trong lòng nó có một ý nghĩ, khiến nó phải dừng lại ngay lập tức.
Không được đụng!!!
Một cảm giác khó tả từ thanh kiếm lạnh lẽo truyền đến. Nó không nói rõ được cảm giác đó là gì chỉ cảm thấy đây không phải là một đồ vật vô tri, mà là một vật sống ẩn chứa lực lượng mạnh mẽ. Sắc mặt Mang Sơn lão quỷ thay đổi liên tục, nó hít một hơi thật sâu, cẩn thận từng li từng tí liếc qua Lý Bình An.
“Nếu là giết hắn. Còn ai có thể thống ngự bách quỷ. . . Có lẽ sẽ loạn hơn nữa”
Lý Bình An lẩm bẩm một mình.
Những lời này không thể nào thoát khỏi tai của Quỷ Vương và Viên Tam.
Quỷ Vương vui mừng trong bụng. Lúc này, hắn mới chắp tay, trầm giọng nói: “Tiên sinh chớ trách, tại hạ sinh ra ở rừng núi hoang vắng, không hiểu cấp bậc lễ nghĩa, càng không biết tôn trọng sinh mệnh, quả thật là một người thô bỉ, chỉ biết dựa vào thủ đoạn bẩn thỉu để sống sót. Sau khi ta chết trở thành quỷ. Vì sinh tồn mà làm việc trái với đạo đức luân thường. Sau này, tại hạ chắc chắn sẽ làm một gương tốt, mong rằng có thể cho tại hạ một cơ hội sửa lỗi”
Viên Tam hừ trong lòng một tiếng, lão quỷ này cũng quá là hèn nhát.
Tuy trong lòng Viên Tam còn nghi ngờ rốt cuộc Lý Bình An có hay không có thực lực hủy diệt Bách Quỷ thành nhưng dựa vào cục diện này thì việc này chỉ có thể kết thúc như vậy.
Về phần Mang Sơn lão quỷ có thể cải tà quy chính hay không, Viên Tam chỉ coi như mình vừa nghe đánh rắm.
Giang sơn dễ đổi bản tính khó dời! !
Quỷ Vương xua tay yêu cầu bọn thuộc hạ thả phụ nữ mang thai đi và cả những người còn trong nhà giam cũng thả luôn một lượt.
Về phần những hài đồng đã chết thì thu thập linh hồn của chúng đồng thời chăm sóc cẩn thận. Một lúc sau, Lý Bình An chậm rãi thả tay xuống.
Áp lực trong sảnh đường đã giảm, lũ quỷ đồng thời thở phào nhẹ nhõm, trên người chúng mồ hôi nhễ nhại.
Lúc này, Lý Bình An bỗng nhiên nhìn thoáng qua một con tiểu quỷ đang đứng trong góc.Chính là con tiểu quỷ lúc trước dẫn đường cho hắn.
Nó cũng bị gọi tới cùng với mấy con tiểu quỷ khác đưa những người phụ nữ có thai lên. Thế nhưng, người phụ nữ nó mang lên lại đang hôn mê.
Lý Bình An để ý thấy thứ mà tiểu quỷ kia cho người phụ nữ có thai sử dụng là loại mà hắn dùng để đánh ngất ngục quỷ-Vong Ưu Tán. Loại thuốc này có thể khiến người ta lâm vào hôn mê, đồng thời
mất đi một bộ phận nhỏ ký ức.
Lúc đó, Lý Bình An có cho tiểu quỷ này để phòng thân. Hiện tại, có lẽ nó đã dùng cho người phụ nữ bị bắt cóc này, hình như là để giảm bớt sự sợ hãi cho người phụ nữ tội nghiệp kia.
Như là nhìn thấy một tia hi vọng, hắn lập tức đưa tay lên lần nữa.
“diệt ! !”.