Chương 471: Nhịn không được
1840 chữ
“Không được sinh sự!”. Viện Tam cảnh cáo.
Viên Tam biết những tu sĩ danh môn chính phái như Vương Nghị sẽ chịu không được tình huống này.
Mang Sơn lão quỷ có thể chiếm đóng hàng ngàn năm ở đây, chứng tỏ thực lực của hắn sâu không lường được, lại thêm thuộc hạ đông đảo.
Điều quan trọng nhất là ở nơi này lão quỷ có được sự gia trì của địa vực.
Trong tình huống này, cho dù hắn là Viên Tam thì ở địa bàn của đối phương, hắn cũng không dám tùy tiện ra tay.
Huống chi hắn chỉ muốn giúp Thuận Đạo Nhi cứu một người lạc vào Bách Quỷ Thành Nhân.
Với giao tình của Viên Tam cùng Mang Sơn lão quỷ mà nói, đây chỉ là chuyện nhỏ.
Sự thật cũng đúng như Viên Tam suy nghĩ. Khi hắn vừa mở lời thì đối phương lập tức đồng ý không
chút do dự.
Nhưng nếu như Vương Nghị lại có động thái khác, vậy thì thứ cho hắn không thể phụng bồi.
Vì một người mới quen được mấy ngày mà kết thù và đối địch với Mang Sơn Quỷ Vương Viên Tam không tình nguyện làm vậy. Mặc dù hắn cũng không thích cách làm của Mang Sơn lão quỷ, nhưng không phải là quá căm phẫn.
Vương Nghị hít sâu một hơi, cố gắng lấy lại bình tĩnh.
“Ha ha ha ha, mọi người từ từ đã nào, lát nữa mới đến tiết mục chính nha!” Mang Sơn lão quỷ cười nói, “Tại hạ còn chuẩn bị “người sống yến” muốn cùng mọi người thưởng thức.
“Người sống yến? Cái này cũng không hiếm lạ gì”
“Đúng vậy, đúng vậy”
“Lão quỷ ngươi cũng quá keo kiệt đi, thứ này cũng gọi là tiết mục chính?”
“Dĩ nhiên không phải, người sống yến lần này không giống mấy lần trước, lần này ta dùng ba mươi hai người phụ nữ có thai”
“Phụ nữ có thai?”
” Trẻ em lấy ra từ bụng phụ nữ có thai tươi non bao nhiêu, chắc hẳn chư vị đều rõ ràng !” Hắn vừa nói xong, đông đảo yêu ma quỷ quái lập tức hứng thú, hưng phấn hú hét. Cùng với tràng cười của lũ quỹ, Vương Nghị lạnh lùng liếc qua.
Một lát sau, các phụ nữ mang thai lần lượt bị trói và đẩy vào.
“Chư vị, mời!”
Những phụ nữ mang thai đó không hề hôn mê. Để giữ nguyên liệu tươi sống, họ thậm chí còn được nuôi dưỡng bằng thức ăn ngon. Đến hôm nay, họ bị xem như là một món ăn để người khác thưởng thức.
Nhìn thấy cảnh yêu ma quỷ quái tụ tập thành đàn này, những phụ nữ mang thai hoảng sợ mà la hét. Nhưng điều này càng khiến bọn chúng thêm hưng phấn đến lạ.
Lão quỷ tóc trắng chỉ vừa nghe thấy mùi hương thì lập tức không nhịn được mà chảy nước bọt, lập
tức nhào tới.
“Bùm ––!”
âm thanh vừa dứt, cái bàn trước mặt đã bị hất tung, gãy làm đôi trên mặt đất.
Ngay sau đó là một âm thanh xé gió ập đến.
Lão quỷ tóc trắng may mắn tránh được trong gan tấc.
Vương Nghị tay cầm kiếm, mắt trừng trừng nhìn lão ta.
Không gian lặng xuống trong giây lát.
“Tu sĩ loài người ?”
“Là khí tức của con người”
“Chuyện gì đang xảy ra vậy? Sao lại có con người ở đây?”
“Người này hình như là Viên Sơn Chủ mang tói.”
Một tiểu quỷ ngồi không xa Viên Tam thì thầm.
Trong chốc lát, bốn phía đều nổi lên tiếng xì xầm thảo luận, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Vương Nghị và Viên Tam.
Mặt Viên Tam sầm lại, không nói một lời.
“Tại sao Viên Tam lại đi cùng với tu sĩ loài người vậy?”
“Hừ! hắn sao mà giống chúng ta được, hắn ta chính là một sơn thần chính thống, ta thấy hôm nay
hắn đến đây là cố ý gây rối.”
“Gây rối? Nơi đây là Bách Quỷ thành, không phải Lạc Nhật sâm lâm, hắn coi là bọn ta là gì?”
Bàn tay cầm rượu của Mang Sơn Quỷ Vương dừng giữa không trung, ngăn lại bọn thủ hạ đang muốn động thủ, hắn đi về phía Viên Tam.
Thời gian như ngừng trôi, một giây trôi qua tựa như một thế kỷ.
Viên Tam thở dài một hơi, ra quyết định, “Người này không liên quan gì đến ta, lão quỷ ngươi căn cứ tình hình mà xử lý ta không can thiệp”
Mang Sơn Quỷ Vương khiên cưỡng nở một nụ cười giả tạo. Điều này rất rõ ràng, nếu không có việc gì quá đáng thì hắn cũng không muốn đối địch với Viên Tam.
Quyết định của Viên Tam không làm cho Vương Nghị phải bất ngờ.Bởi vì hắn với Viên Tam không có giao tình sâu đậm.Bây giờ, bọn họ đang ở địa bàn của đối phương, Viên Tam sẽ không mù quáng can thiệp vào.
Tục ngữ nói tiểu bất nhẫn tắc loạn đại mưu.*
“Việc nhỏ không nhẫn được thì hỏng việc lớn”
Nhưng trong hoàn cảnh này, nếu hắn không ra mặt thì hắn không phải là Vương Nghị. Bên trong bao kiếm kiếm ý tăng vọt, kiếm khí phun trào, từ từ cùng Vương Nghị hòa làm một thể. “Giết! !”
Mang Sơn Quỷ Vương hét lên.
Một con quỷ tay cầm cây rìu ba lưỡi, nó bay lên không trung lao về phía Vương Nghị.
Vương Nghị không thèm nhìn lại, đập mạnh thanh kiếm xuống đất.
“Bành −−!!!”
Một tiếng nổ mạnh vang lên, kiếm ý bay tán loạn.
Bịch
Quỷ kia bị quăng mạnh về sau, tiếp đó rìu ba lưỡi cũng bị phân thành hai nửa.
Ngay sau đó, thân thể con quỷ đồng thời rơi xuống đất.
“Hắc hắc, để ta chiếu cố hắn!”
Lão Quỷ tóc trắng trước đó bị Vương Nghị đánh lén nhào tới.
Kiếm quang ; bắn ra liên tục, xoáy mạnh về phía lão ta.
Kiếm khí sắc bén làm đối phương phải lùi lại, trên người lão bị rạch một vết thương vừa dài vừa sâu. Lão quỷ gầm thét trong giận dữ. Ánh lửa bùng nổ xé toạc bầu trời, thanh kiếm dài đã được hắn rút ra khỏi vỏ, tỏa ra ánh sáng xanh chói lòa.
Đột nhiên, âm thanh đá rơi vỡ vang vọng khắp nơi. Tóc trắng lão quỷ vội vàng rút lui, nhìn bộ dáng của hắn hẳn là là bị thương không nhẹ.
Xung quanh bây giờ toàn là tiếng cười nhạo mỉa mai.
Sắc mặt Lão quỷ tóc trắng thay đổi liên tục, lúc xanh, lúc trắng, mắt trợn trừng tóe lửa.
Liên tiếp hai con quỷ bị thua dưới tay Vương Nghị, Mang Sơn lão quỷ không giấu được sự xấu hổ và bực bội, lúc này lão mới nháy mắt ra hiệu cho một thuộc hạ khác của mình.
Hình thể của con quỷ kia đột nhiên tăng vọt gấp mấy lần nhìn như một vị tôn thần Kim Cang hung dữ khiến người ta phải khiếp sợ.
Vừa rồi vẫn còn có thể nhìn thấy đường nét của một khuôn mặt. Nhưng bây giờ, ngoài đôi mắt và cái mũi thối rữa ra, không còn nét gì để nhận ra hắn là con người nữa.
Lúc này, hắn nổi giận gầm lên một tiếng, tay chộp về phía đầu của Vương Nghị.
” ầm ầm, rầm rầm..”
Tiếng ồn ào, tiếng rít cùng tiếng sụp đổ kéo dài nửa nén hương, rồi tất cả yên tĩnh trở lại. Con quỷ với thân thể cao lớn kia nằm rạp trên mặt đất, không rõ sống chết.
Cả sảnh đường xôn xao.Vương Nghị cầm kiếm sừng sững đứng đó, hắn không chút lo bầy quỷ.
SO
đối mặt với
Viên Tam nheo mắt lại, hắn thừa nhận thực lực của Vương Nghị đúng là rất mạnh, nhưng nếu như phải đối mặt với một Mang Sơn lão quỷ có sự gia trì của Bách Quỷ thành thì. . .
Quả nhiên vào giây trước, Vương Nghị còn đang tỏa sáng với sức mạnh áp đảo thì lúc này đây khi đối mặt với đòn tấn công của Mang Sơn lão quỷ, hắn đã trở nên yếu thế.
Chỉ qua vài hơi thở, đã lộ ra bại tướng.
Cuối cùng, Vương Nghị phun ra một ngụm máu tươi, thân thể hắn bay ra ngoài như diều đứt giây. Thấy Vương Nghị đã bị đánh bại, lũ quỷ chung quanh không nhịn được phấn kích lao qua đó như ong vỡ tổ.
Viên Tam hơi do dự nhưng cuối cùng hắn không ra tay tương trợ.
Sau này, Lý Bình An có hỏi thì mình cũng đã chuẩn bị sẵn lý do.Lúc đầu, Vương Nghị chỉ nói là tới cứu một người, hắn không có nói sẽ đối địch với Mang Sơn lão quỷ. Lúc đó, đối phương cũng không
nói gì được mình.
Chỉ là.
“Oanh −−!!”
Đột nhiên, Có một luồng ánh sáng bùng nổ, ngay sau đó là từng trận gió lốc. Ở gần đó, mấy con quỷ không thể chống cự được mà lung lay, thân hình bị gió lốc làm ngã trái ngã phải.
Tiếng kêu thảm thiết vang lên liên hồi.
Lý Bình An phẩy phẩy bụi xung quanh ra. Một tay kẹp lấy tiểu đạo sĩ, một tay kẹp bạch diện thư sinh. Những người còn lại đều được đưa ra ngoài.
Chỉ để lại hai người này, tiểu đạo sĩ là để Vương Nghị nhận diện đảm bảo không cứu sai người.
Về phần bạch diện thư sinh thì đơn thuần là đối phương tò mò, muốn qua xem thử. Dù sao cũng thuận tiện, Lý Bình An đem hắn đi cùng.
” Tiên sinh. .”
Lý Bình An liếc qua Vương Nghị nằm dưới đất.
“Vẫn cứ nóng nảy như vậy, tính cách không thay đổi. nhưng mà. . . Cũng không thể coi là một chuyện xấu, gặp cục diện này nếu ngươi còn thờ ơ thì coi như công sức năm đó ta dạy ngươi đổ
sông đổ bể”
Cái này. Là đang khen ta?
Vương Nghị chưa kịp vui vẻ, lại nghe thấy Lý Bình An nói.
“ Mấy năm nay giao du bên ngoài không ai nói cho ngươi biết là phải xem xét thời thế sao? điều kiện tiên quyết khi muốn bảo vệ người khác là phải bảo vệ tốt chính mình.
Vương Nghị nhất thời câm nín, không biết tiên sinh đang khen hắn hay là đang phê bình hắn.
“Học sinh gây họa, người làm tiên sinh như ta phải phụ trách giải quyết hậu quả. Xin hỏi chư vị ai là
Mang Sơn Quỷ Vương?”
(đêm nay tắm rửa)...