Chương 269: Chi lưu luyến giữa tiên phàm

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 4,332 lượt đọc

Chương 269: Chi lưu luyến giữa tiên phàm

Tư Đồ Lôi nói tiếp: “Nghe nói cảnh dục kia là thiên tài hiếm thấy, ý chí mạnh mẽ, trên thông thiên văn dưới tường địa lý, thông hiểu cổ kim siêu phàm thoát tục.

Đang nói tới ai vậy ?

Cảnh Dục? không thể nào?

Hẳn là trùng tên rồi.

Tần Diệu Diệu nhìn qua Lý Bình An, “Lý tiên sinh, ngươi nghe tới Cảnh Dục này bao giờ chưa?”

Lý Bình An do dự một lúc rồi trả lời, “Không hề nghe qua

Ngoài có tin của Cảnh Dục trên tờ báo, ngoài ra Lý Bình An còn biết được tin tức của Yến Thập

Tam.

Yến Thập Tam, con vợ kế của phủ Nam Quốc Công.

Khi ấy Lý Bình An tới phủ Nam Quốc Công trả lại hạt giống cây Phù Tang.

Cũng bởi vì thế mà kết giao được với Yến Thập Tam và một ngàn người khác trong khoảng thời gian ở đó.

Sự vùng dậy của Yến Thập Tam một phần lớn nguyên nhân là nhờ Lý Bình An.

Mà sau đó dưới sự trợ giúp của Lý Bình An, Yến Thập Tam bái Đại Nho Trương Thái làm sư.

Trên báo viết, có một vị tà tu giết hại cả một thôn trang, Yến Thập Tam đuổi theo ba nghìn dặm giết hán.

Xem ra cuộc sống của họ cũng không tệ.

Lý Bình An cắn một miếng bánh, cười nhạt.

Mỗi người đều có một cuộc sống của riêng mình.

Cuộc đời chẳng qua chỉ là một chuyến đi.

Ngươi bước qua ta, ta bước qua ngươi.

Sau đó tự mình tu hành, tự mình tiến lên, tự mình có sự giản đơn của riêng mình, tự mình cảm nhận phồn hoa.

Lúc rảnh rỗi Lý Bình An sẽ khai khẩn một mảnh đất hoang gần trên núi, trồng một ít hạt giống linh

dược.

Nếu có thời gian sẽ dạo quanh núi một vòng, thấy thảo dược mình thích sẽ ngắt lấy một nhánh, sau đó tỉ mỉ chăm sóc nó trong dược CỐC.

“Nghe chưa? Sắp kiểm tra rồi đấy”

“Ài, gần đây ta tu hành không tiên bộ, tu hành như lội ngược dòng, không tiến thì lùi!”

“ta cũng thế, mỗi ngày mở mắt ra là tu hành, ta sắp mệt chết rồi”

“E=(o*))) ài “pgt;Mấy tên đệ tử ủ rũ lướt qua Lý Bình An.pgt;Nếu muốn được mọi người tôn quý, sau lưng ắt phải chịu giày vò.pgt;Tu hành cũng như vậy.pgt;Người bình thường chỉ thấy người tu hành tiêu sái vui vẻ nhưng lại không hiểu phía sau gian khổ đến nhường nào.pgt;Càng tu hành về sau lại càng khó, mỗi một bước đều phải trả giá gấp mười lần.pgt;Với phần lớn mọi người mà nói, sống sót là trắc trở.pgt;Nhưng đối với người tu hành, sống sót là một sự dày vò.pgt;Tu hành quanh năm suốt tháng, dễ dàng đánh mất bản thân, không tìm thấy được cuộc sống mà mình mong muốn.pgt;So với sự gian khổ bên ngoài, đau đớn tinh thần càng dày vò hơn.pgt;Trong lòng tồn tại áp lực và bị thương, rồi lại không tìm ra cách nào để phát tiết cuối cùng tạo thành tâm lý oán hận.pgt;“c=(o*))) ài”

Lý Bình An thở dài, bọn hắn thật thảm

Không giống với những người khác, Lý Bình An lúc nào cũng nở nụ cười trên mặt.

Dường như trên thế giới này không có điều gì có thể làm hắn không vui.

Lý Bình An chắp tay sau lưng, ung dung đi trên con đường nhỏ, tự nghĩ ngợi tự lẩm bẩm.

“Có người cầu đạo qua ngàn sơn, có người tự tại tiêu dao nhàn.

Ta cô độc theo gió bay xa, chỉ lưu luyến giữa tiên phàm ~”

Du ti nhiễm nhiễm hoa chi tĩnh thanh bích điều điều bạch điểu quá (cổ văn)

Lý Bình An rán bánh trong chảo.

Lão Ngưu ở ngoài đem ngô vàng óng, đậu nành, lúa, phơi trên giá gỗ.

Lửng cũng tới hỗ trợ, thuận tiên tí nữa cọ cơm.

Thi thoảng có gió thổi qua những ngọn cỏ linh thảo rậm rạp, ánh nắng xuyên thấu tán cây bồ quỳ, tỏa ra hương thơm thanh mát.

Lão Ngưu vừa ăn cơm vừa xem báo ngày hôm nay.

Đột quyết bị diệt, thủ lĩnh Thổ Môn bị áp giải tới kinh thành.

Không nghi ngờ đây là tin tức lớn nhất trong khoảng thời gian này.

Còn lại đều tán dương chiến công của vị Nữ hoàng mới này, ca ngợi các kiểu các kiểu.

Xem ra Liễu Vận sống cũng không tệ.

Ngoài tin đó ra còn lại là một số tin lẻ tẻ.

Ví dụ, một môn phái không may gặp họa diệt môn, một tu sĩ tới thanh lâu bị người bắt gặp…

Một tên tàn tật rơi xuống dốc sau đó được truyền thừa…

Thế giới rộng lớn, không thiếu chuyện lạ mà

Lý Bình An cảm thán.

Ăn cơm xong liền quay về phòng luyện dược.

Mấy ngày nay Lý Bình An không hề nhàn rỗi, luôn nghiên cứu xem làm cách nào để cải thiện hai loại thuốc này.

Sửa cũ thành mới, dù sao cũng không dựa vào hai loại này ăn cả đời được.

Lão Ngưu ở một bên ninh dược.

Một lát sau, đã sắc ra một bát thuốc.

Nhưng mà không khiến Lý Bình An hài lòng, gần như đều là phế phẩm.

Lúc này lửng tới.

Cho dù những linh dược này sắc ra phế phẩm nhưng với lửng mà nói cũng là loại thuốc bổ nhất.

Nó tu ừng ực uống hết sạch.

Mặt trời dần đổ về phía tây, mãi đến khi trăng nhô lên cao.

Lý Bình An lại thất bại một lần nữa, hôm nay cũng chỉ làm ra một độc phế dược phẩm.

Lão Ngưu bưng tới một ấm trà và một cái bát lớn, rót cho hắn một chén trà.

Lý Bình An uống một ngụm trà, lúc này từ bên ngoài vang tới tiếng của Lộc Bích trưởng lão.

“Người đâu? Có người ở đây không!”

Lý Bình An đặt chén trà xuống, bước ra ngoài: “Lộc trưởng lão, có chuyện gì sao?”

Lộc Bách nghiêng người nhìn hắn, tức giận nói: “Vài cọng Thạch Lan hai trăm năm, mau đi lấy cho

Lý Bình An vẫn treo nụ cười trên mặt, “xin hỏi cụ thể là bao nhiêu cọng?”

“Muòi !”

“Nhiều như vậy? có tờ khai không?

Lộc Bách trưởng lão nhíu mắt, cười lạnh hỏi: “Thế nào? Không có tờ khai, hôm nay ngươi định không cho ta lấy sao?”

Theo quy định tới lấy thuốc phải có tờ khai đấy, chỉ là Lộc Bách trưởng lão chưa bao giờ mang theo thứ kia cả.

Như vậy cũng tiện cho hắn tham ô.

Lộc bách tu vi không cao, trưởng lão của Thục sơn danh hiệu này cũng không có giá trị mấy. Ngoại trừ một số trưởng lão đặc biệt ra, còn lại đều giống Lộc Bách dựa vào quan hệ mà đi lên.

Đơn giản là ỷ vào mình có vài phần giao tình với Thông Thiên Phong Phong Chủ.

Lý Bình An cười, “Làm sao có thể chứ, ta đi lấy liền cho ngài”

Lộc Bách trưởng lão hừ một tiếng.

Lý Bình An bảo Lão Ngưu lấy mười cọng Thạch Lan nhưng không giao cho Lộc Bách. “Phiền người ký vào đây”

Mười cọng Thạch Lam trăm năm không phải chuyện nhỏ, một số đệ tử dược cốc không dám đắc tội Lộc Bách, có khi chỉ có thể chịu đội nồi thôi.

Lý Bình An biết rõ người này không ưa hắn, dù mình có nhẫn nhịn đến đâu hắn cũng sẽ bới móc mình.

Vậy lão tử cũng không nhường ngươi nữa.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right