Chương 268: Lý Bình Anh và con lửng

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1,738 lượt đọc

Chương 268: Lý Bình Anh và con lửng

1380 chữ

Chớp mắt mấy tháng đã trôi qua.

Lý Bình An đã dần dần thích ứng được cuộc sống trông coi được cốc, hơn nữa còn chăm sóc ba mẫu

đất của mình rất tốt.

Rất nhanh địa bàn trông coi của hắn dần dần được mở rộng.

Nhiệm vụ mỗi ngày của Lý Bình An ngoài trừ làm cỏ, gieo hạt, xới đất ra.

Có khi còn phải đi tuần tra, đề phòng có kẻ xấu đến dược cốc làm loạn.

Nhưng mà phần lớn thời gian không có ai dám làm chuyện như vậy, phần nhiều là một ít dã thú. Ví dụ như ngay bây giờ.

Lý Bình An đang cầm trong tay cái chĩa.

Dưới ánh trăng, thân ảnh như một con độc xà đang kìm sức chờ bung lụa, mang theo khí thế lạnh lẽo ác liệt.

Trước mặt hắn là một mảng linh thảo lớn cao hơn đầu người.

Không ngừng đung đưa dưới ánh trăng, dường như phát ra một tiếng rên rỉ rất nhỏ.

Lý Bình An hít sâu một hơi.

Một thân ảnh thật nhỏ chui ra từ trong bụi cỏ Linh thảo, loáng cái đã chạy xa mấy trượng, sau đó

đâm đầu vào bụi cỏ.

“Con lửng chạy đi đâu!”

“Lão Ngưu, bắt lấy nó!”

Lý Bình An nhào tới.

“Ngưu”

Lão Ngưu cũng nhào tới theo hắn, lôi cục gạch thần kỳ từ trong ngực ra.

Một cục gạch sượt qua đầu Lý Bình An.

Lý Bình An quay đầu.

Lão Ngưu huýt sáo giả bộ như không có chuyện gì xảy ra.

Một lát xong Lý Bình An cầm trong tay con lửng chuyên ăn vụng dược thảo này. Lửng cố gắng giãy giụa bất lực.

Lý Bình An treo ngược nó lên, “cho ngươi lại ăn trộm linh thảo nè!”

Lửng kêu líu ríu, dường như muốn nói không dám nữa không dám nữa.

Lão ngư cầm gây gội chọc chọc cái môn của nó, tiểu tử nhà ngươi thành thật chút đi. Lửng cảm thấy rùng mình.

Các ngươi muốn làm gì? ta là một con lửng đàng hoàng nha.

Túm cái quần lại thời gian ở dược cốc nhàn nhã đấy, là vô ưu vô lo đấy.

Bắt đầu khi mặt trời mọc, ngừng khi mặt trời lặn.

Một mình quanh quẩn giữa đất trời, nghe tiếng gió tiếng côn trùng kêu vang.

Trăm năm trôi qua như một cơn say, núi Đông Sơn cao vút lững lờ giữa biển mây trắng.

Mùa hè đã đến, trong cốc không có một chút mát mẻ nào.

Oi bức không thể chịu nổi, như một cái chảo lửa lớn.

Lý Bình An nhìn trúng nước suối trong sơn cốc, hắn quyết định dẫn nước làm một chỗ tắm rửa.

Đến mùa đông cũng có thể ngâm nước nóng.

Vì vậy hắn và Lão Ngưu xây nên một cái kênh rãnh ở một chỗ khác trong sơn cốc, dùng cây cối mà chèo chống kênh mương.

Thông nó đến một chỗ khác trong sơn cốc, từ ấy lại chảy đến thâm cốc cuối cùng lại chảy đến tây

Đào một cái hồ to, dẫn nước vào đó.

Trăng lưỡi liềm treo cao trên trời, ánh trăng màu bạch vương trên làn nước mang đến cảm giác lạnh

lẽo.

Lý Bình An cởi quần áo ngâm mình trong nữa.

Khí mát xua tan đi cái nóng mùa hè.

Thoải mái!

Lão Ngưu bắt chéo hai chân nhàn nhã, cảm nhận được đàn cá đang phiêu du bên người nó. Thoải mái.

Ở cùng với Lý Bình An một ngày ăn chín bữa.

Lúc này bỗng có một cái bóng đen nhảy vụt vào trong nước, bọt nước bắn lên.

11:24

Là con lửng kia vì cảm tạ ơn tha mạng của Lý Bình An nên đang mang tới rất nhiều hoa quả dại.

Một người một lửng một trâu yên tĩnh ngâm mình dưới ánh trăng.

Như thể khắp thiên hạ không có phiền não.

Trong cuộc sống thi thoảng sẽ có vài chuyện xảy ra.

Trong dược cốc không phải chỉ có mỗi mình Lý Bình An, còn một vài tên đệ tử khác chịu trách nhiệm những khu vực khác.

Ngoài ra còn có hai gã trưởng lão.

Một gã tên là Lộc Bách trưởng lão, có trách nhiệm thu thập dược liệu.

Hắn cực kỳ không vừa mắt Lý Bình An, thường xuyên tìm hắn gây sự.

Lý Bình An cũng không biết lý do cụ thể là gì.

Rõ ràng mình không hề đắc tội hắn.

Về sau thông qua Lâm Tuyết hắn mới biết chuyện, hóa ra lúc trước vị Lộc Bách trưởng lão này nghiên cứu ra một loại dược thảo tên là “Bạch hạ

Rất được hoan nghiêng trong thị trường giá thấp.

Thế nhưng từ khi thuốc của Lý Bình An ngang nhiên ra lò, hơn nữa lại có sự trợ giúp của thanh phong trưởng lão, lấy được giấy phép kinh doanh.

So với bạch hạ giá cả đắt đỏ, mọi người không hề do dự mà lựa chọn thuốc của Lý Bình An.

Thuốc Lý Bình An nghiên cứu chế ra tuy dược hiệu không bằng bạch hạ.

Nhưng rẻ không tả được, tiền mua một bao bạch hạ đủ để mua cùng lúc ba bao thuốc của Lý Bình

Đồng nghiệp là kẻ thù mà.

Không trách vị Lộc Bách trưởng lão này ghét hắn được, tuy vậy Lý Bình An quả thực cũng có chút bất mãn.

Bởi vì vị trưởng lão này thường xuyên tham ô.

Những đệ tử khác không dám nói chỉ có thể cam chịu kiếp nạn này.

Sau khi Lý Bình An đến đây nghĩ muốn tuân thủ quy củ ở nơi này. Người khác không lên tiếng mình cần gì phải xuất đầu.

Huống chi nghe đồn Lộc Bách trưởng lão có chút giao tình với phong chủ, vì mấy phong chủ cũng

nhắm một mắt mở một mắt.

Nhưng làm sao đây lão già này cứ thích bứt lông dê.

Hắn cố ý nhằm vào Lý Bình An.

Nếu cứ để mặc hắn tiếp tục như vậy phần công việc được chỉ định của hắn sắp mất rồi.

Nếu như hắn đã không giữ thể diện cho Lý Bình An, vậy Lý Bình An cũng không cần phải giữ thể diện

Bởi vậy hai người kết oán.

Nói thật, Lý Bình An đã cố tránh sảy ra cục diện này rồi.

Nhưng việc làm ăn của hắn và chức vị hiện tại của hắn đã định sẵn phải nháo với người kia một trận ra trò.

Bỏ đi vậy, sống ở đâu theo phong tục ở đấy.

Chỉ cần tên này không chủ động đến làm phiền hắn, hắn cũng chẳng buồn đoái hoài đến tên kia. Đạo bất đồng tương bất mưu, ngươi ghét ta chắc gì ta đã thích ngươi.

Cứ bỏ qua tất cả không phải thoải mái hơn sao, cần gì phải dùng miệng lưỡi hùng hổ dọa người làm

chi.

Ngươi rảnh rỗi kiếm chuyện, ta không có thời gian rảnh rỗi mà tiếp ngươi.

Khi có thời gian Lý Bình An sẽ đi dạo quanh núi một vòng.

Nhìn những thảo dược trong cốc do mình hái xuống rồi được mình chăm sóc cẩn thận.

Trong Thục sơn thường xuyên nhận được tin tức từ bên ngoài.

Hôm đó xuống nhà ăn ăn mì hoành thánh, tình cờ bắt gặp Tư Đồ Lôi và Tần Diệu Diệu của tiểu quỳnh phong.

Xem ra Tư Đồ Lôi vẫn chưa từ bỏ theo đuổi Tần Diệu Diệu.

Hoa rơi hữu ý nước chảy vô tình.

Lý Bình An không khỏi bật cười, mình đứng ở ngoài xem quả thật cảm thấy vô cùng thú vị.

Tư Đồ Lôi tán gẫu: “Nghe chuyện này chưa? Đệ tử của Hoài Lộc Thư Viện Cảnh Dục tu vi đã đến ngũ phẩm rồi!”

Tần Diệu Diệu nhíu mày? “Thật hay giả ? ta nhớ hắn mới có bao tuổi đâu?”

Tư Đồ Lôi tiếp lời, “Tuổi còn trẻ, tiền đồ vô lương mà.

“Ài, những thiên tài đó chúng ta chỉ xứng đứng đằng xa ngắm bóng lưng họ thôi” Tần Diệu Diệu thở dài.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right