Chương 267: Có những người sống là phải đi

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1,121 lượt đọc

Chương 267: Có những người sống là phải đi

Lý Bình An và Lão Ngưu quả thật đã được mở mang kiến thức.

Trên mỗi lá cây trong từng bụi cây nhỏ đều có một lớp đường trắng trắng bao phủ.

Nhìn qua giống như một miếng bánh ngọt lớn, khiến người ta kìm lòng không đặng mà muốn cắn một miếng.

Một mảng lớn những bông hoa không biết tên, giống như là một biển mây trắng như tuyết đem đến cho người ta cảm giác như lạc vào tiên cảnh.

Bây giờ Lý Bình An và Lão Ngưu chỉ có thể dùng ba chữ”không kiến thức”để hình dung.

“Lý… Lý tiên sinh!”

Giọng nói bối rối vang lên, là Lâm Tuyết mặc một bộ y phục màu trắng.

Lý Bình An thu hồi biểu cảm như chưa trải sự đời, nở nụ cười nhàn nhạt.

Lão Ngưu liếc Lâm Tuyết, im lặng che mặt.

Dường như là nhớ tới hồi ức không mấy tốt đẹp ngày ấy.

(w)

Lâm Tuyết nhìn thấy Lý Bình An không khỏi nhớ tới ngày ấy… ngày ấy.

Lý Bình An băng bó cho nàng, hút độc dược trên cơ thể cho nàng.

Nàng cúi đầu, khuôn mặt ửng đỏ.

Lý Bình An: Hai đứa các ngươi đỏ mặt cái overlord gì?

“Thanh Phong sư thúc.

Lâm Tuyết chắp tay cung kính chào.

Thanh Phong khoát tay, “Cha ngươi đâu?”

“Gia phụ hôm qua xuống núi rồi, sư thúc có chuyện gì cứ nói với ta là được”

Lúc này có một đệ tử đi tới.

Vừa cao vừa gầy, trên đỉnh đầu đeo phát quan cao cao, sau lưng đeo một thanh kiếm gỗ đàn hương cổ kính.

“Cao Thế Thành?”

Cao Thế Thành mỉm cười, “Không ngờ sư thúc vẫn còn nhớ ta.

Cao Thế Thành là đệ tự chịu trách nhiệm dược cốc của Thông Thiên Phong.

Thanh Phong nói: “Dược cốc của các ngươi không phải muốn tìm người sao? ta mang tới cho các ngươi rồi.”

Cao Thế Thành đánh giá sơ qua Lý Bình An, “Vị này… là đệ tử sư thúc mới thu nhận?”

Thanh Phong phất tay, “Không, trên danh nghĩa hắn là môn khách của Thục sơn.”

Cao Thế Thành hoài nghi liếc nhìn Lý Bình An, “Tu vi của ngươi là gì?”

“Tại hạ… không phải là tu sĩ”

“Không phải tu sĩ?!” Cao Thế Thành nhíu mày.

“Ừ”Lý Bình An khẽ gật đầu.

“Những thứ ở đây đều là linh dược, ở dược cốc phải bắt sâu,tưới cây, xới đất, ngươi biết làm những thứ này không?”

Lý Bình An khiêm tốn nói: “Biết sương sương”

Cao Thế Thành khó xử do dự một hồi.

Nếu là bình thường nhất định hắn sẽ tống cổ lý bình ra khỏi chỗ này.

Chỉ là vì thể diện của thanh phong sư thúc.

“Vậy trước tiên ngươi thử làm ở đây, trách nhiệm gieo hạt ở khu vực này giao cho ngươi”

Gieo hạt trông thì có vẻ đơn giản, nhưng với những người trong nghề chắc chắn đây là một kỹ thuật sống còn.

Muốn cây phát triển khỏe mạnh, phải lựa chọn những hạt giống hoàn hảo, chắc hạt, không bị nhiễm sâu bệnh.

Loại bỏ những hạt lép, những hạt bị sâu bệnh.

Sau đó tiến hành xử lý ngâm giống, rồi lại lựa chọn thời gian thích hợp để tiến hành gieo trồng.

Cũng bởi vì các hạt giống khác nhau mà cách thức gieo hạt khác nhau.

Một số linh dược cần gieo cấy, một số linh dược thì cần phải gieo hạt.

Khoảng cách giữa các cây có liên quan đến số lượng của hạt giống.

Phải chọn giống như thế nào, phơi nắng ra sao, mỗi mẫu gieo bao nhiêu cân hạt là thích hợp… vẫn vân và mây mây, đều cần kiến thức.

Thanh Phong cùng Lâm Tuyết và cao thế thành đi uống trà rồi, để lại được cốc cho Lý Bình An và Lão Ngưu.

Lý Bình An uống một ngụm nước suối mát, “Lão Ngưu, làm việc!”

Mệnh cách màu tím: /Ngự ruộng chi thuật./

Nửa ngày sau.

Tiếng gió vi vu thổi qua.

Mang theo sự cộc cằn của tự nhiên, mùi cỏ xanh và hương vị bạc hà hòa quyện trong không khí, làn mây trắng xen kẽ giữa bầu trời xanh, tạo nên một khung cảnh thiên nhiên xinh đẹp không cần đến bất kỳ thứ gì tô điểm.

Ba người Cao Thế Thành bước ra, phóng mắt nhìn đi.

Một màu vàng kim sáng lóa bao phủ cả cánh đồng như được thoa lên đó bằng những tia nắng. Khiến người ta không tự chủ được mà sinh ra cảm giác kỳ vọng vào thu hoạch.

Vốn muốn để Lý Bình An gieo hạt trên ba mẫu đất thôi, không ngờ rằng Lý Bình An gieo xong hạt trên hơn ba mươi mẫu đất.

Căn cứ vào chủng loại thu hoạch, đặc tính của chủng loại, chế độ gieo trồng và thêm vào đó là cách thức gieo trồng phù hợp với yêu cầu của hoàn cảnh.

Chọn số lượng hạt giống thích hợp và phương pháp gieo trồng.

Không thể bắt bẻ.

Cao Thế Thành nhịn không được khẽ gật đầu, không chỉ có thể cỏ dại xung quanh đều đã được xới sach.

Những cây cỏ dại này nấp ở giữa linh thảo, không những vô dụng mà còn hấp thu chất dinh dưỡng của linh thảo.

Khiến linh thảo trở nên héo úa ủ rũ chậm phát triển, hơn nữa tìm thấy chúng rất khó.

Vừa nghĩ tới chuyện để cho những cây cỏ dại kia mặc sức sinh sôi, càng ngày càng lắm khiến người ta đau đầu.

Nhưng bây giờ trên mảnh đất trồng linh thảo đã giống như một mảnh ruộng lúa mạch xanh mơn mởn, tinh khiến không một cây cỏ dại, không một chút mùi hương khác lạ.

Cao Thế Thành hít sâu.

“Đại tài!”

Thanh Phong trưởng lão đắc ý chống eo, bộ ngực cằn cỗi ưỡn lên như đang nói. Người ta giới thiệu quá được phải không.

Cứ như vậy Lý Bình An nhận chức thành công.

“Lão Ngưu, dọn nhà”

Ổ gà, chuồng heo phải dỡ đi xây lại.

Lý Bình An và Lão Ngưu phấn khích mà mang theo nhà của mình, đặt nó ở giữa dược cốc.

Tu luyện, chế dược, cho gà ăn, cho vịt ăn, bận rộn mà đầy đủ, tất cả như bình thường.

Giang hồ, hai chữ này có lẽ đã cách rất xa Lý Bình An

Nhưng Lý Bình An biết rõ, sớm muộn gì mình cũng phải rời khỏi thục sơn, một lần nữa bước vào giang hồ, một lần nữa vượt qua cuộc sống đao quang kiếm ảnh.

Hắn khoác áo lông trên vai, mang theo trường kiếm, vác theo thi thư, mang theo đàn nhị hồ một khúc ca điên cuồng.

Sống núi bao la mây làm bạn của hắn, cố ý làm thơ trăng làm bạn.

Có những người sống là phải đi, sinh ngay kiếp ngựa.

Trời đã định số phải tha hương phiêu bạc, bôn tẩu đến chân trời xa xăm.

Lý Bình An chính là loại người như vậy.

Tuy vậy bây giờ cứ sống tốt qua từng ngày đã, thời gian trôi nhanh như con sóng, không kiêng dè gì mà trôi qua.

Có nhiều điều khó quên đã xảy ra nhưng không có nhiều điều khiến hắn kinh tâm động phách.

Có một lần, Lý Bình An và Lão Ngưu lén lút trộm một giỏ khoai sọ.

Hai người chạy tới dưới một gốc tùng to ở chân núi, nhóm lửa nướng ăn dưới gốc tùng.

Vừa ăn, vội quên mất mặt trời đã lặn, chỉ nhìn thấy áng mây hồng phía tây kia.

Một người một trâu tựa vào gốc cây ven đường nghỉ ngơi.

Buổi chiều hôm ấy, Lão Ngưu nói thật đẹp.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right